Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 91: Thái tử phi ( một )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nâng tay vợ lên, yên lặng xoay người hướng đến cái bàn, Tiêu hoàng hậu biểu đạt ý nghĩ không sai, nếu muốn khống chế đứa con bướng bỉnh này, chỉ dựa vào lửa giận là không đủ.Ông bắt buộc cần nghĩ ra một biện pháp cao mình hơn.....khiến đứa nhỏ nguyện ý làm việc cho mình.Tiêu hoàng hậu ngước mắt nhìn lên, liền đoán được ý tưởng của ông, mặt không biến sắc mím môi cười yếu ớt.Trận đấu của phụ tử, tiến hành đã nhiều năm, có thắng có thua, hơn nữa còn kéo dài tiếp tục.Một bên là tướng công, một bên là con của mình, bà không muốn nghiêng về bên nào.Đạo lý vợ chồng, mẹ con, cũng là quan hệ bình đẳng, thời gian lâu, sống chết mặc bây chính là phương pháp tốt nhất.Đấu trí đấu dũng trong phạm vi hợp lý, cũng là một phương pháp liên hệ tình cảm tốt nhất.Cảm giác thân thích trong hoàng gia vốn rất mỏng manh, bà vui vẻ nhìn thấy Linh Đế đặt nhiều tư tưởng trên người tiểu cửu nhi------cho dù là quan tâm cũng tốt.Trong phủ Tông Nhân, một cỗ hơi thở âm trầm phảng phất, tiểu quan Ty Chưởng Ngọc Điệp run lẩy bẩy quỳ gối dưới chân, ngồi ở trên, chính là cửu hoàng tử ngày mai chính thức được sắc phong thái tử.Khuôn mặt em bé đáng yêu có một mảnh lạnh lùng nghiêm trang, uống trà không nhanh không chậm, mười phần kiên nhẫn, chờ đợi người khác đến.Không lâu lắm, một hồi tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, lúc này Đế Tuấn mới nâng lên ánh mắt sát khí, cười lạnh ra khí lạnh âm trầm."Ty chức tham kiến Cửu điện hạ, làm phiền ngài đợi lâu." Hà Thái Sanh chính là người của phủ Tông nhân, mới gần canh ba đã bị thuộc hạ gọi dậy từ chăn ấm, mấy ngày gần đây vì lễ sắc phong của thái tử nên rất nhiều việc, chuyện lớn chuyện nhỏ cũng phải tự mình hỏi, chỉ sợ xuất hiện cạm bẫy nhỏ, bị người ta tóm lấy nhược điểm.Thật vất vả chuẩn bị, vạn lần không ngờ tới, vào giờ phút này cửu hoàng tử xuất hiện bên trong phủ Tông nhân.

Nâng tay vợ lên, yên lặng xoay người hướng đến cái bàn, Tiêu hoàng hậu biểu đạt ý nghĩ không sai, nếu muốn khống chế đứa con bướng bỉnh này, chỉ dựa vào lửa giận là không đủ.

Ông bắt buộc cần nghĩ ra một biện pháp cao mình hơn.....khiến đứa nhỏ nguyện ý làm việc cho mình.

Tiêu hoàng hậu ngước mắt nhìn lên, liền đoán được ý tưởng của ông, mặt không biến sắc mím môi cười yếu ớt.

Trận đấu của phụ tử, tiến hành đã nhiều năm, có thắng có thua, hơn nữa còn kéo dài tiếp tục.

Một bên là tướng công, một bên là con của mình, bà không muốn nghiêng về bên nào.

Đạo lý vợ chồng, mẹ con, cũng là quan hệ bình đẳng, thời gian lâu, sống chết mặc bây chính là phương pháp tốt nhất.

Đấu trí đấu dũng trong phạm vi hợp lý, cũng là một phương pháp liên hệ tình cảm tốt nhất.

Cảm giác thân thích trong hoàng gia vốn rất mỏng manh, bà vui vẻ nhìn thấy Linh Đế đặt nhiều tư tưởng trên người tiểu cửu nhi------cho dù là quan tâm cũng tốt.

Trong phủ Tông Nhân, một cỗ hơi thở âm trầm phảng phất, tiểu quan Ty Chưởng Ngọc Điệp run lẩy bẩy quỳ gối dưới chân, ngồi ở trên, chính là cửu hoàng tử ngày mai chính thức được sắc phong thái tử.

Khuôn mặt em bé đáng yêu có một mảnh lạnh lùng nghiêm trang, uống trà không nhanh không chậm, mười phần kiên nhẫn, chờ đợi người khác đến.

Không lâu lắm, một hồi tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, lúc này Đế Tuấn mới nâng lên ánh mắt sát khí, cười lạnh ra khí lạnh âm trầm.

"Ty chức tham kiến Cửu điện hạ, làm phiền ngài đợi lâu." Hà Thái Sanh chính là người của phủ Tông nhân, mới gần canh ba đã bị thuộc hạ gọi dậy từ chăn ấm, mấy ngày gần đây vì lễ sắc phong của thái tử nên rất nhiều việc, chuyện lớn chuyện nhỏ cũng phải tự mình hỏi, chỉ sợ xuất hiện cạm bẫy nhỏ, bị người ta tóm lấy nhược điểm.

Thật vất vả chuẩn bị, vạn lần không ngờ tới, vào giờ phút này cửu hoàng tử xuất hiện bên trong phủ Tông nhân.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nâng tay vợ lên, yên lặng xoay người hướng đến cái bàn, Tiêu hoàng hậu biểu đạt ý nghĩ không sai, nếu muốn khống chế đứa con bướng bỉnh này, chỉ dựa vào lửa giận là không đủ.Ông bắt buộc cần nghĩ ra một biện pháp cao mình hơn.....khiến đứa nhỏ nguyện ý làm việc cho mình.Tiêu hoàng hậu ngước mắt nhìn lên, liền đoán được ý tưởng của ông, mặt không biến sắc mím môi cười yếu ớt.Trận đấu của phụ tử, tiến hành đã nhiều năm, có thắng có thua, hơn nữa còn kéo dài tiếp tục.Một bên là tướng công, một bên là con của mình, bà không muốn nghiêng về bên nào.Đạo lý vợ chồng, mẹ con, cũng là quan hệ bình đẳng, thời gian lâu, sống chết mặc bây chính là phương pháp tốt nhất.Đấu trí đấu dũng trong phạm vi hợp lý, cũng là một phương pháp liên hệ tình cảm tốt nhất.Cảm giác thân thích trong hoàng gia vốn rất mỏng manh, bà vui vẻ nhìn thấy Linh Đế đặt nhiều tư tưởng trên người tiểu cửu nhi------cho dù là quan tâm cũng tốt.Trong phủ Tông Nhân, một cỗ hơi thở âm trầm phảng phất, tiểu quan Ty Chưởng Ngọc Điệp run lẩy bẩy quỳ gối dưới chân, ngồi ở trên, chính là cửu hoàng tử ngày mai chính thức được sắc phong thái tử.Khuôn mặt em bé đáng yêu có một mảnh lạnh lùng nghiêm trang, uống trà không nhanh không chậm, mười phần kiên nhẫn, chờ đợi người khác đến.Không lâu lắm, một hồi tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, lúc này Đế Tuấn mới nâng lên ánh mắt sát khí, cười lạnh ra khí lạnh âm trầm."Ty chức tham kiến Cửu điện hạ, làm phiền ngài đợi lâu." Hà Thái Sanh chính là người của phủ Tông nhân, mới gần canh ba đã bị thuộc hạ gọi dậy từ chăn ấm, mấy ngày gần đây vì lễ sắc phong của thái tử nên rất nhiều việc, chuyện lớn chuyện nhỏ cũng phải tự mình hỏi, chỉ sợ xuất hiện cạm bẫy nhỏ, bị người ta tóm lấy nhược điểm.Thật vất vả chuẩn bị, vạn lần không ngờ tới, vào giờ phút này cửu hoàng tử xuất hiện bên trong phủ Tông nhân.

Quyển 1 - Chương 91: Thái tử phi ( một )