Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 92: Thái tử phi ( hai )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn không muốn hàn huyên khác sáo với hắn.Rút ra hai từ giấy từ trong tay áo đặt trên bàn, ''Dòng họ của thái tử phi, ngày sinh tháng đẻ ở đây, ngươi tìm người khắc văn thư.''Mồ hôi lạnh của Hà Thái Sanh chảy ra, cũng không dám dùng tay áo lau đi, nặn ra nụ cười gượng, nói lắp bắp :''Thuộc hạ không nhận được chỉ thị/''"Cho ngươi." Hắn sớm có chuẩn bị, giơ tay lên, đưa tới trước mặt, nhìn Thái Sanh mở ra, xem xong lại cung kính gói vào, lạy vài cái, đưa lại trong tay hắn.''Đi ban sai thôi." (ban sai là việc bắt phu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa.)"Chuyện này. . ." Làm sao không dám đồng ý, cũng không dám không đòng ý, cương quyết quỳ ở đó."Thế nào? Lời nói của bổn vương, trước mặt Hà đại nhân không có tác dụng sao?'' Đế Tuấn không từ trước không là một nam nhân kiên nhẫn, hơn nữa chưa học qua hương vị bị cự tuyệt.Sự dừng lại của Thái Sinh đã đem đến sự bất mãn của hắn, mặt vốn có màu lạnh, lúc này khí lạnh đã kết thành thực thể, đem tòa nhà lớn của phủ Tông Nhân kết thành băng, người lạ chớ vào.Không phải, không phải, Điện hạ không nên hiểu lầm." Cuống quít khoát tay, bị trừng bởi ánh mắt lạnh của cửu hoàng tử, rất không có nghĩa khí cuộn thành một đoàn.Tên của Đế Tuấn, văn võ cả triều, cái nào không biết, Thái Sinh chỉ là một người nho nhỏ trong phủ, không có gan to dám cãi lời.Chỉ là chuyện trước mắt, là muốn khắc ngọc điệp cho thái tử phi. (chắc giống cmt ý =)))Ý chỉ của hoàng thượng là cho cửu hoàng tử tự ý chọn thê tử, nhưng không chỉ định nói rõ, người Đế Tuấn lựa chọn có thể được sắc phong thành thái tử phi.Thiên thần rủ lòng thương xót.Hắn cũng chỉ là quan viên ngũ phẩm nho nhỏ, không kham nổi trách nhiệm, ngộ nhỡ xảy ra chuyện không may, hoàng thượng sẽ hái đầu hắn trước cho hả giận.Nhưng là, nếu như không đồng ý, Cửu hoàng tử sẽ từ bỏ ý đồ sao?Vị này, cũng không phải là chủ tử có thể lừa gạt được.

Đế Tuấn không muốn hàn huyên khác sáo với hắn.

Rút ra hai từ giấy từ trong tay áo đặt trên bàn, ''Dòng họ của thái tử phi, ngày sinh tháng đẻ ở đây, ngươi tìm người khắc văn thư.''

Mồ hôi lạnh của Hà Thái Sanh chảy ra, cũng không dám dùng tay áo lau đi, nặn ra nụ cười gượng, nói lắp bắp :''Thuộc hạ không nhận được chỉ thị/''

"Cho ngươi." Hắn sớm có chuẩn bị, giơ tay lên, đưa tới trước mặt, nhìn Thái Sanh mở ra, xem xong lại cung kính gói vào, lạy vài cái, đưa lại trong tay hắn.''Đi ban sai thôi." (ban sai là việc bắt phu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa.)

"Chuyện này. . ." Làm sao không dám đồng ý, cũng không dám không đòng ý, cương quyết quỳ ở đó.

"Thế nào? Lời nói của bổn vương, trước mặt Hà đại nhân không có tác dụng sao?'' Đế Tuấn không từ trước không là một nam nhân kiên nhẫn, hơn nữa chưa học qua hương vị bị cự tuyệt.

Sự dừng lại của Thái Sinh đã đem đến sự bất mãn của hắn, mặt vốn có màu lạnh, lúc này khí lạnh đã kết thành thực thể, đem tòa nhà lớn của phủ Tông Nhân kết thành băng, người lạ chớ vào.

Không phải, không phải, Điện hạ không nên hiểu lầm." Cuống quít khoát tay, bị trừng bởi ánh mắt lạnh của cửu hoàng tử, rất không có nghĩa khí cuộn thành một đoàn.

Tên của Đế Tuấn, văn võ cả triều, cái nào không biết, Thái Sinh chỉ là một người nho nhỏ trong phủ, không có gan to dám cãi lời.

Chỉ là chuyện trước mắt, là muốn khắc ngọc điệp cho thái tử phi. (chắc giống cmt ý =)))

Ý chỉ của hoàng thượng là cho cửu hoàng tử tự ý chọn thê tử, nhưng không chỉ định nói rõ, người Đế Tuấn lựa chọn có thể được sắc phong thành thái tử phi.

Thiên thần rủ lòng thương xót.

Hắn cũng chỉ là quan viên ngũ phẩm nho nhỏ, không kham nổi trách nhiệm, ngộ nhỡ xảy ra chuyện không may, hoàng thượng sẽ hái đầu hắn trước cho hả giận.

Nhưng là, nếu như không đồng ý, Cửu hoàng tử sẽ từ bỏ ý đồ sao?

Vị này, cũng không phải là chủ tử có thể lừa gạt được.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn không muốn hàn huyên khác sáo với hắn.Rút ra hai từ giấy từ trong tay áo đặt trên bàn, ''Dòng họ của thái tử phi, ngày sinh tháng đẻ ở đây, ngươi tìm người khắc văn thư.''Mồ hôi lạnh của Hà Thái Sanh chảy ra, cũng không dám dùng tay áo lau đi, nặn ra nụ cười gượng, nói lắp bắp :''Thuộc hạ không nhận được chỉ thị/''"Cho ngươi." Hắn sớm có chuẩn bị, giơ tay lên, đưa tới trước mặt, nhìn Thái Sanh mở ra, xem xong lại cung kính gói vào, lạy vài cái, đưa lại trong tay hắn.''Đi ban sai thôi." (ban sai là việc bắt phu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa.)"Chuyện này. . ." Làm sao không dám đồng ý, cũng không dám không đòng ý, cương quyết quỳ ở đó."Thế nào? Lời nói của bổn vương, trước mặt Hà đại nhân không có tác dụng sao?'' Đế Tuấn không từ trước không là một nam nhân kiên nhẫn, hơn nữa chưa học qua hương vị bị cự tuyệt.Sự dừng lại của Thái Sinh đã đem đến sự bất mãn của hắn, mặt vốn có màu lạnh, lúc này khí lạnh đã kết thành thực thể, đem tòa nhà lớn của phủ Tông Nhân kết thành băng, người lạ chớ vào.Không phải, không phải, Điện hạ không nên hiểu lầm." Cuống quít khoát tay, bị trừng bởi ánh mắt lạnh của cửu hoàng tử, rất không có nghĩa khí cuộn thành một đoàn.Tên của Đế Tuấn, văn võ cả triều, cái nào không biết, Thái Sinh chỉ là một người nho nhỏ trong phủ, không có gan to dám cãi lời.Chỉ là chuyện trước mắt, là muốn khắc ngọc điệp cho thái tử phi. (chắc giống cmt ý =)))Ý chỉ của hoàng thượng là cho cửu hoàng tử tự ý chọn thê tử, nhưng không chỉ định nói rõ, người Đế Tuấn lựa chọn có thể được sắc phong thành thái tử phi.Thiên thần rủ lòng thương xót.Hắn cũng chỉ là quan viên ngũ phẩm nho nhỏ, không kham nổi trách nhiệm, ngộ nhỡ xảy ra chuyện không may, hoàng thượng sẽ hái đầu hắn trước cho hả giận.Nhưng là, nếu như không đồng ý, Cửu hoàng tử sẽ từ bỏ ý đồ sao?Vị này, cũng không phải là chủ tử có thể lừa gạt được.

Quyển 1 - Chương 92: Thái tử phi ( hai )