Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 93: Thái tử phi ( ba )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cắn chặt hàm răng, thở một hơi hài, hướng đến thuộc hạ bên cạnh gầm nhẹ :''Không nghe thấy lời nói của điện hạ sao? Còn không nhanh đi tìm một miếng ngọc thượng hạng, giúp thái tử phi khắc ra một ngọc điệp hoàn mỹ.''Trễ một bước nữa, thái tử gia tương lai có rút ra một bảo kiếm, đưa hắn lên đường làm việc trước.Thôi, chết thì chết đi, dù sao hoàng thượng đã viết thánh chỉ, có vấn đề, còn có lời mà nói.Đế Tuấn thu hồi sát khí, bưng trà nóng, tiếp tục từ từ thưởng thức.Trong lúc nhất thời, bên trong phủ yên lặng, hắn không nói chuyện, người bên dưới không dám thở mạnh.Cho đến khi hạ nhân lấy tốc độ nhanh nhất dâng lên ngọc điệp và kim sách bằng hai tay, thì cửu hoàng tử mới kết thúc giằng co trong hai canh giờ.Ngoài cửa sổ, sắc trời tờ mờ cho thấy một ngày mới, ngày thái tử sắc phong, trong cung ngoài cung đã sớm bắt đầu công việc chuẩn bị, mà cửu hoàng tử nên tắm rửa tĩnh tâm, dâng hương khấn cầu lại làm tròn một đêm trong phủ Tông Nhân, mới cầm đồ 'lường gạt' , hài lòng rời đi.Đợi đến khi bóng dáng cao lớn biến mất ở ngoài cửa thì Thái Sanh mới ngã xuống đất, lau mồ hôi lạnh đã ướt mái tóc, tay chân đã mềm nhũn, không cách nào động một cái.''Các ngươi ngu si không có mắt, làm sao không có một người vào cung báo tin.''Hạ nhân một bên cười khổ nói :''Hà đại nhân, chúng ta sao có thể trở ra, cả phủ đã bị cửu hoàng tử mang người tới canh, nước chảy không lọt, nếu dám tự tiện rời đi, bọn họ tuyệt sẽ không khách khí.""Cái gì?" Hà Sanh giống hư bóng cao su xì ra hơi tự đắc, tiếp tục mất tinh thần, thật lâu, đám hạ nhân mới nâng đứng dậy, "Nhanh đi chuẩn bị kiệu, Bổn quan muốn vào cung, gặp vua."Việc đã đến nước này, ít nhất còn có thể để cho hắn xin phép một tiếng.
Cắn chặt hàm răng, thở một hơi hài, hướng đến thuộc hạ bên cạnh gầm nhẹ :''Không nghe thấy lời nói của điện hạ sao? Còn không nhanh đi tìm một miếng ngọc thượng hạng, giúp thái tử phi khắc ra một ngọc điệp hoàn mỹ.''
Trễ một bước nữa, thái tử gia tương lai có rút ra một bảo kiếm, đưa hắn lên đường làm việc trước.
Thôi, chết thì chết đi, dù sao hoàng thượng đã viết thánh chỉ, có vấn đề, còn có lời mà nói.
Đế Tuấn thu hồi sát khí, bưng trà nóng, tiếp tục từ từ thưởng thức.
Trong lúc nhất thời, bên trong phủ yên lặng, hắn không nói chuyện, người bên dưới không dám thở mạnh.
Cho đến khi hạ nhân lấy tốc độ nhanh nhất dâng lên ngọc điệp và kim sách bằng hai tay, thì cửu hoàng tử mới kết thúc giằng co trong hai canh giờ.
Ngoài cửa sổ, sắc trời tờ mờ cho thấy một ngày mới, ngày thái tử sắc phong, trong cung ngoài cung đã sớm bắt đầu công việc chuẩn bị, mà cửu hoàng tử nên tắm rửa tĩnh tâm, dâng hương khấn cầu lại làm tròn một đêm trong phủ Tông Nhân, mới cầm đồ 'lường gạt' , hài lòng rời đi.
Đợi đến khi bóng dáng cao lớn biến mất ở ngoài cửa thì Thái Sanh mới ngã xuống đất, lau mồ hôi lạnh đã ướt mái tóc, tay chân đã mềm nhũn, không cách nào động một cái.
''Các ngươi ngu si không có mắt, làm sao không có một người vào cung báo tin.''
Hạ nhân một bên cười khổ nói :''Hà đại nhân, chúng ta sao có thể trở ra, cả phủ đã bị cửu hoàng tử mang người tới canh, nước chảy không lọt, nếu dám tự tiện rời đi, bọn họ tuyệt sẽ không khách khí."
"Cái gì?" Hà Sanh giống hư bóng cao su xì ra hơi tự đắc, tiếp tục mất tinh thần, thật lâu, đám hạ nhân mới nâng đứng dậy, "Nhanh đi chuẩn bị kiệu, Bổn quan muốn vào cung, gặp vua."
Việc đã đến nước này, ít nhất còn có thể để cho hắn xin phép một tiếng.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cắn chặt hàm răng, thở một hơi hài, hướng đến thuộc hạ bên cạnh gầm nhẹ :''Không nghe thấy lời nói của điện hạ sao? Còn không nhanh đi tìm một miếng ngọc thượng hạng, giúp thái tử phi khắc ra một ngọc điệp hoàn mỹ.''Trễ một bước nữa, thái tử gia tương lai có rút ra một bảo kiếm, đưa hắn lên đường làm việc trước.Thôi, chết thì chết đi, dù sao hoàng thượng đã viết thánh chỉ, có vấn đề, còn có lời mà nói.Đế Tuấn thu hồi sát khí, bưng trà nóng, tiếp tục từ từ thưởng thức.Trong lúc nhất thời, bên trong phủ yên lặng, hắn không nói chuyện, người bên dưới không dám thở mạnh.Cho đến khi hạ nhân lấy tốc độ nhanh nhất dâng lên ngọc điệp và kim sách bằng hai tay, thì cửu hoàng tử mới kết thúc giằng co trong hai canh giờ.Ngoài cửa sổ, sắc trời tờ mờ cho thấy một ngày mới, ngày thái tử sắc phong, trong cung ngoài cung đã sớm bắt đầu công việc chuẩn bị, mà cửu hoàng tử nên tắm rửa tĩnh tâm, dâng hương khấn cầu lại làm tròn một đêm trong phủ Tông Nhân, mới cầm đồ 'lường gạt' , hài lòng rời đi.Đợi đến khi bóng dáng cao lớn biến mất ở ngoài cửa thì Thái Sanh mới ngã xuống đất, lau mồ hôi lạnh đã ướt mái tóc, tay chân đã mềm nhũn, không cách nào động một cái.''Các ngươi ngu si không có mắt, làm sao không có một người vào cung báo tin.''Hạ nhân một bên cười khổ nói :''Hà đại nhân, chúng ta sao có thể trở ra, cả phủ đã bị cửu hoàng tử mang người tới canh, nước chảy không lọt, nếu dám tự tiện rời đi, bọn họ tuyệt sẽ không khách khí.""Cái gì?" Hà Sanh giống hư bóng cao su xì ra hơi tự đắc, tiếp tục mất tinh thần, thật lâu, đám hạ nhân mới nâng đứng dậy, "Nhanh đi chuẩn bị kiệu, Bổn quan muốn vào cung, gặp vua."Việc đã đến nước này, ít nhất còn có thể để cho hắn xin phép một tiếng.