Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 95: Thái tử phi ( năm )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Ông còn an bài những cô nương cực kỳ xinh đẹp, xuất gia từ danh môn, đại gia khuê tú, kiêm phong độ, lấy từng đứa ra cũng thích hợp làm thái tử phi, làm bạn bên người tiểu cửu nhi.Hiện tại, chỉ cần một cơ hội, khiến thái tử tận mắt thấy phong thái tuyệt sắc của danh gia, nếu như đến lúc đó, hắn còn không quên được nữ thích khách lai lịch không rõ kia, như vậy thu nó làm trắc phu cũng không sao.Con trai yêu mến nhất, đáng giá để ông cho sự chăm sóc tốt nhất.Chỉ là nữ nhân, ông nguyện ý, toàn thành cho lần động lòng đầu tiên của hắn.Vậy mà, thái tử gia bướng bỉnh vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích, "Phụ hoàng, ngài còn quên tuyên bố một chuyện khác."Linh Đế nghi ngờ, không khỏi trầm mặc chốc lát, ông có quên cái gì không? Không thể nào?Thoáng nhìn thấy sự nghi ngờ của hoàng thượng, quan tư lễ (quan hướng dẫn làm lễ) bắt đầu luống cuống lật sách nhỏ trong tay, cầu nguyện trong lòng, chỉ mong không cần sót mất đồ vật quan trọng nhất, nếu không hoàng thượng và thái tử không lột da hắn là không được.Xem qua một lần từ đầu đến đuôi, vẫn không phát hiện cạm bẫy, mồ hôi lạnh trong nháy mắt, mấy người nhanh chóng hai mặt nhìn nhau, từ trên mặt đối phương thấy vẻ sầu thảm tuyệt vọng, giống như kinh người."Cái gì?" Không thấy được sự nhắc nhở từ người khác, ông buồn bực không dứt."Phụ hoàng, ngài còn chưa tuyên bố chuyện khiến Lăng Không thành thái tử phi.'' Hắn có ý tốt nhắc nhở, vẻ mặt bất đắc ý dễ khiến người khác sinh ra vẻ đồng cảm.Dĩ nhiên, đại đa số người vẫn cảm thấy vô cùng kỳ quái, không thấy hoàng thượng nói muốn gả thái tử cơ mà.Linh Đế nghe được mắt trợn trắng lên, "Đế Tuấn, trường hợp này, không nên tùy tiện nói giỡn, con muốn thái tử phi, phụ hoàng sẽ tìm một cô nương tốt cho con, chỉ là, không phải hiện tại."
Ông còn an bài những cô nương cực kỳ xinh đẹp, xuất gia từ danh môn, đại gia khuê tú, kiêm phong độ, lấy từng đứa ra cũng thích hợp làm thái tử phi, làm bạn bên người tiểu cửu nhi.
Hiện tại, chỉ cần một cơ hội, khiến thái tử tận mắt thấy phong thái tuyệt sắc của danh gia, nếu như đến lúc đó, hắn còn không quên được nữ thích khách lai lịch không rõ kia, như vậy thu nó làm trắc phu cũng không sao.
Con trai yêu mến nhất, đáng giá để ông cho sự chăm sóc tốt nhất.
Chỉ là nữ nhân, ông nguyện ý, toàn thành cho lần động lòng đầu tiên của hắn.
Vậy mà, thái tử gia bướng bỉnh vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích, "Phụ hoàng, ngài còn quên tuyên bố một chuyện khác."
Linh Đế nghi ngờ, không khỏi trầm mặc chốc lát, ông có quên cái gì không? Không thể nào?
Thoáng nhìn thấy sự nghi ngờ của hoàng thượng, quan tư lễ (quan hướng dẫn làm lễ) bắt đầu luống cuống lật sách nhỏ trong tay, cầu nguyện trong lòng, chỉ mong không cần sót mất đồ vật quan trọng nhất, nếu không hoàng thượng và thái tử không lột da hắn là không được.
Xem qua một lần từ đầu đến đuôi, vẫn không phát hiện cạm bẫy, mồ hôi lạnh trong nháy mắt, mấy người nhanh chóng hai mặt nhìn nhau, từ trên mặt đối phương thấy vẻ sầu thảm tuyệt vọng, giống như kinh người.
"Cái gì?" Không thấy được sự nhắc nhở từ người khác, ông buồn bực không dứt.
"Phụ hoàng, ngài còn chưa tuyên bố chuyện khiến Lăng Không thành thái tử phi.'' Hắn có ý tốt nhắc nhở, vẻ mặt bất đắc ý dễ khiến người khác sinh ra vẻ đồng cảm.
Dĩ nhiên, đại đa số người vẫn cảm thấy vô cùng kỳ quái, không thấy hoàng thượng nói muốn gả thái tử cơ mà.
Linh Đế nghe được mắt trợn trắng lên, "Đế Tuấn, trường hợp này, không nên tùy tiện nói giỡn, con muốn thái tử phi, phụ hoàng sẽ tìm một cô nương tốt cho con, chỉ là, không phải hiện tại."
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Ông còn an bài những cô nương cực kỳ xinh đẹp, xuất gia từ danh môn, đại gia khuê tú, kiêm phong độ, lấy từng đứa ra cũng thích hợp làm thái tử phi, làm bạn bên người tiểu cửu nhi.Hiện tại, chỉ cần một cơ hội, khiến thái tử tận mắt thấy phong thái tuyệt sắc của danh gia, nếu như đến lúc đó, hắn còn không quên được nữ thích khách lai lịch không rõ kia, như vậy thu nó làm trắc phu cũng không sao.Con trai yêu mến nhất, đáng giá để ông cho sự chăm sóc tốt nhất.Chỉ là nữ nhân, ông nguyện ý, toàn thành cho lần động lòng đầu tiên của hắn.Vậy mà, thái tử gia bướng bỉnh vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích, "Phụ hoàng, ngài còn quên tuyên bố một chuyện khác."Linh Đế nghi ngờ, không khỏi trầm mặc chốc lát, ông có quên cái gì không? Không thể nào?Thoáng nhìn thấy sự nghi ngờ của hoàng thượng, quan tư lễ (quan hướng dẫn làm lễ) bắt đầu luống cuống lật sách nhỏ trong tay, cầu nguyện trong lòng, chỉ mong không cần sót mất đồ vật quan trọng nhất, nếu không hoàng thượng và thái tử không lột da hắn là không được.Xem qua một lần từ đầu đến đuôi, vẫn không phát hiện cạm bẫy, mồ hôi lạnh trong nháy mắt, mấy người nhanh chóng hai mặt nhìn nhau, từ trên mặt đối phương thấy vẻ sầu thảm tuyệt vọng, giống như kinh người."Cái gì?" Không thấy được sự nhắc nhở từ người khác, ông buồn bực không dứt."Phụ hoàng, ngài còn chưa tuyên bố chuyện khiến Lăng Không thành thái tử phi.'' Hắn có ý tốt nhắc nhở, vẻ mặt bất đắc ý dễ khiến người khác sinh ra vẻ đồng cảm.Dĩ nhiên, đại đa số người vẫn cảm thấy vô cùng kỳ quái, không thấy hoàng thượng nói muốn gả thái tử cơ mà.Linh Đế nghe được mắt trợn trắng lên, "Đế Tuấn, trường hợp này, không nên tùy tiện nói giỡn, con muốn thái tử phi, phụ hoàng sẽ tìm một cô nương tốt cho con, chỉ là, không phải hiện tại."