Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 96: Thái tử phi ( sáu )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nói xong lời cuối cùng, ý cảnh cáo, không cần nói cũng biết, có chút không nhịn được trong thần thái, không muốn tiếp tục đàm luận chuyện này.Đế Tuấn chỉ cười giễu cợt một tiếng, ''Phụ hoàng, ngược lại ngài đang nói đùa rồi, người được chọn thái tử phi đã sớm xác định, nhi thần đã xin phép ngài, lại sau khi được sự đồng ý, còn lấy một đạo mật chỉ, đêm qua, phủ Tông Nhân đã đem tên tuổi thái tử phi ghi vào ngọc điệp, chờ hôm nay, ngài tự mình đến chiếu kiện thiên hạ."Nói xong, nhận lấy ngọc điệp và kim sách từ Tiểu Bắc và Tiểu Nam, bỏ vỏ ngoài, quỳ một gối xuống, đưa quá đỉnh đầu, tới trước mặt ông."Ngươi. . ." Linh Đế giận dữ, nâng cao giọng nói hét lớn một tiếng, ''Hà Thái Sanh? Lăn tới đây gặp ta?''Bên trong các quan, một tiểu quan lảo đảo nghiêng ngã chạy đến, cúi thấp đầu, lảo đảo đi tới trước mặt ông, ngã quỵ xuống vấn an."Đây là chuyện gì xảy ra?" Ngọc Điệp cùng Kim Sách, k*ch th*ch con ngươi đỏ bừng của ông, nếu không phải là trường hợp sắc phong thái tử, sợ là ông sớm đã nổi bão."Hoàng thượng. Đích thực vi thần nhận được mật chỉ của ngài, thần hoàn toàn phụng chỉ làm việc.'' Chuyện cho tới bây giờ, trong lòng biết tình cảnh không ổn, cũng chỉ có nhắm mắt, đâm lao phải theo lao tiến hành tới cùng.Lấy ra mật chỉ tối qua thái tử đưa cho hắn, đưa cho ông xem, ''Bên trên nói, chỉ cần thái tử nguyện ý, có thể kết bái cùng bất luận cô nương trong thiên hạ, từng câu từng chữ thần đã nghiên cứu qua, xác định tuyệt đối không có khả năng phạm sai lầm, mới. . . Mới. . . Mới khắc lục Ngọc Điệp cùng Kim Sách."Linh Đế giận sôi lên.Nhưng, ông tìm không ra lý do thích hợp để phản bác.Chính xác là do ông đưa cho Đế Tuấn.Nét chữ cùng ngọc ấn có màu đỏ chu sa bên trên là không giả được.Nhưng, lúc đó ông bị hắn dụ dỗ lừa gạt viết xuống, vốn nghĩ sẽ có ngày dùng đến nó.

Nói xong lời cuối cùng, ý cảnh cáo, không cần nói cũng biết, có chút không nhịn được trong thần thái, không muốn tiếp tục đàm luận chuyện này.

Đế Tuấn chỉ cười giễu cợt một tiếng, ''Phụ hoàng, ngược lại ngài đang nói đùa rồi, người được chọn thái tử phi đã sớm xác định, nhi thần đã xin phép ngài, lại sau khi được sự đồng ý, còn lấy một đạo mật chỉ, đêm qua, phủ Tông Nhân đã đem tên tuổi thái tử phi ghi vào ngọc điệp, chờ hôm nay, ngài tự mình đến chiếu kiện thiên hạ."

Nói xong, nhận lấy ngọc điệp và kim sách từ Tiểu Bắc và Tiểu Nam, bỏ vỏ ngoài, quỳ một gối xuống, đưa quá đỉnh đầu, tới trước mặt ông.

"Ngươi. . ." Linh Đế giận dữ, nâng cao giọng nói hét lớn một tiếng, ''Hà Thái Sanh? Lăn tới đây gặp ta?''

Bên trong các quan, một tiểu quan lảo đảo nghiêng ngã chạy đến, cúi thấp đầu, lảo đảo đi tới trước mặt ông, ngã quỵ xuống vấn an.

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Ngọc Điệp cùng Kim Sách, k*ch th*ch con ngươi đỏ bừng của ông, nếu không phải là trường hợp sắc phong thái tử, sợ là ông sớm đã nổi bão.

"Hoàng thượng. Đích thực vi thần nhận được mật chỉ của ngài, thần hoàn toàn phụng chỉ làm việc.'' Chuyện cho tới bây giờ, trong lòng biết tình cảnh không ổn, cũng chỉ có nhắm mắt, đâm lao phải theo lao tiến hành tới cùng.

Lấy ra mật chỉ tối qua thái tử đưa cho hắn, đưa cho ông xem, ''Bên trên nói, chỉ cần thái tử nguyện ý, có thể kết bái cùng bất luận cô nương trong thiên hạ, từng câu từng chữ thần đã nghiên cứu qua, xác định tuyệt đối không có khả năng phạm sai lầm, mới. . . Mới. . . Mới khắc lục Ngọc Điệp cùng Kim Sách."

Linh Đế giận sôi lên.

Nhưng, ông tìm không ra lý do thích hợp để phản bác.

Chính xác là do ông đưa cho Đế Tuấn.

Nét chữ cùng ngọc ấn có màu đỏ chu sa bên trên là không giả được.

Nhưng, lúc đó ông bị hắn dụ dỗ lừa gạt viết xuống, vốn nghĩ sẽ có ngày dùng đến nó.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nói xong lời cuối cùng, ý cảnh cáo, không cần nói cũng biết, có chút không nhịn được trong thần thái, không muốn tiếp tục đàm luận chuyện này.Đế Tuấn chỉ cười giễu cợt một tiếng, ''Phụ hoàng, ngược lại ngài đang nói đùa rồi, người được chọn thái tử phi đã sớm xác định, nhi thần đã xin phép ngài, lại sau khi được sự đồng ý, còn lấy một đạo mật chỉ, đêm qua, phủ Tông Nhân đã đem tên tuổi thái tử phi ghi vào ngọc điệp, chờ hôm nay, ngài tự mình đến chiếu kiện thiên hạ."Nói xong, nhận lấy ngọc điệp và kim sách từ Tiểu Bắc và Tiểu Nam, bỏ vỏ ngoài, quỳ một gối xuống, đưa quá đỉnh đầu, tới trước mặt ông."Ngươi. . ." Linh Đế giận dữ, nâng cao giọng nói hét lớn một tiếng, ''Hà Thái Sanh? Lăn tới đây gặp ta?''Bên trong các quan, một tiểu quan lảo đảo nghiêng ngã chạy đến, cúi thấp đầu, lảo đảo đi tới trước mặt ông, ngã quỵ xuống vấn an."Đây là chuyện gì xảy ra?" Ngọc Điệp cùng Kim Sách, k*ch th*ch con ngươi đỏ bừng của ông, nếu không phải là trường hợp sắc phong thái tử, sợ là ông sớm đã nổi bão."Hoàng thượng. Đích thực vi thần nhận được mật chỉ của ngài, thần hoàn toàn phụng chỉ làm việc.'' Chuyện cho tới bây giờ, trong lòng biết tình cảnh không ổn, cũng chỉ có nhắm mắt, đâm lao phải theo lao tiến hành tới cùng.Lấy ra mật chỉ tối qua thái tử đưa cho hắn, đưa cho ông xem, ''Bên trên nói, chỉ cần thái tử nguyện ý, có thể kết bái cùng bất luận cô nương trong thiên hạ, từng câu từng chữ thần đã nghiên cứu qua, xác định tuyệt đối không có khả năng phạm sai lầm, mới. . . Mới. . . Mới khắc lục Ngọc Điệp cùng Kim Sách."Linh Đế giận sôi lên.Nhưng, ông tìm không ra lý do thích hợp để phản bác.Chính xác là do ông đưa cho Đế Tuấn.Nét chữ cùng ngọc ấn có màu đỏ chu sa bên trên là không giả được.Nhưng, lúc đó ông bị hắn dụ dỗ lừa gạt viết xuống, vốn nghĩ sẽ có ngày dùng đến nó.

Quyển 1 - Chương 96: Thái tử phi ( sáu )