Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 101: Nương tử của hắn, xấu hổ ( một )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiểu Nam và Tiểu Bắc dẫn theo 3 thị vệ đứng sau lưng, cảnh giác nhìn bốn phía, ''những người không có nhiệm vụ'' tùy thời chuẩn bị ngăn cản mưu toan đến gần chủ tử.Sau khi đế hậu hồi cung, trực tiếp đi Long phong cư để nghỉ ngơi, tiệc rượi chưa chính thức bắt đầu thì sẽ không xuất hiện.Cái an bài này là để cho Đế TUấn và các đại gia khuê tú có cơ hội tiếp xúc gần gũi, để lựa chọn nữ tử thích hợp giữ lại bên người.Linh Đế một phen khổ tâm nhưng lại không mang đến hiệu quả.Lăng Không nhấp một hớp rượi, mắt phượng quét một vòng, ánh vàng son trong cung, vượt qua tưởng tượng của nàng, đập vào mắt, vô số ánh mắt mập mờ không rõ, hướng đến nàng và Đế Tuấn, ánh mắt như đâm xuyên qua nàng, lại còn hóa thành vạn sợi tơ, dây dưa quấn quanh bốn phía.Đáng tiếc, phu quân mặt oa nhi nhà nàng có sắc mặt thối, thu lại nụ cười ôn hòa ngày thường, nếu không phải dưới bàn hắn nắm thật chặt tay của nàng, v**t v* ngón tay, an ủi sự bất an của nàng, nàng thật sự sẽ cho rằng người ngồi cạnh nàng là người xa lạ.Đây là Tiêu Trúc nàng chưa gặp qua.Nàng ngồi bên cạnh, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt trong suốt sóng sánh, trắng đen rõ ràng, vừa to vừa tròn, lại nhanh chóng làm lạnh ánh sáng quỷ quyệt.Hình như ở đâu cũng có thật nhiều tính toán.''Hừ, ngươi cũng rất được hoan nghênh đấy.'' Không biết tại sao, đột nhiên Lăng KHông lại muốn cười, ''Phu quân, có rất nhiều nữ tử xinh đẹp đang nhìn chàng đấy, chàng xem, một, hai, ba,...''Một miếng sủi cảo bay thẳng vào miệng của nàng, đem lời nói hắn không thích nghe chặn lại, hắn lại gần, môi mỏng hơi lạnh ngậm vào vành tai của nàng, nàng không xỏ lỗ tai, cũng không đeo khuyên tai, cảm giác nóng bỏng thân mật vô hạn, nhất thời làm cho dạ yến vô vị tăng thêm mấy phần vui vẻ mới mẻ.Nương tử của hắn, xấu hổ.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc dẫn theo 3 thị vệ đứng sau lưng, cảnh giác nhìn bốn phía, ''những người không có nhiệm vụ'' tùy thời chuẩn bị ngăn cản mưu toan đến gần chủ tử.
Sau khi đế hậu hồi cung, trực tiếp đi Long phong cư để nghỉ ngơi, tiệc rượi chưa chính thức bắt đầu thì sẽ không xuất hiện.
Cái an bài này là để cho Đế TUấn và các đại gia khuê tú có cơ hội tiếp xúc gần gũi, để lựa chọn nữ tử thích hợp giữ lại bên người.
Linh Đế một phen khổ tâm nhưng lại không mang đến hiệu quả.
Lăng Không nhấp một hớp rượi, mắt phượng quét một vòng, ánh vàng son trong cung, vượt qua tưởng tượng của nàng, đập vào mắt, vô số ánh mắt mập mờ không rõ, hướng đến nàng và Đế Tuấn, ánh mắt như đâm xuyên qua nàng, lại còn hóa thành vạn sợi tơ, dây dưa quấn quanh bốn phía.
Đáng tiếc, phu quân mặt oa nhi nhà nàng có sắc mặt thối, thu lại nụ cười ôn hòa ngày thường, nếu không phải dưới bàn hắn nắm thật chặt tay của nàng, v**t v* ngón tay, an ủi sự bất an của nàng, nàng thật sự sẽ cho rằng người ngồi cạnh nàng là người xa lạ.
Đây là Tiêu Trúc nàng chưa gặp qua.
Nàng ngồi bên cạnh, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt trong suốt sóng sánh, trắng đen rõ ràng, vừa to vừa tròn, lại nhanh chóng làm lạnh ánh sáng quỷ quyệt.
Hình như ở đâu cũng có thật nhiều tính toán.
''Hừ, ngươi cũng rất được hoan nghênh đấy.'' Không biết tại sao, đột nhiên Lăng KHông lại muốn cười, ''Phu quân, có rất nhiều nữ tử xinh đẹp đang nhìn chàng đấy, chàng xem, một, hai, ba,...''
Một miếng sủi cảo bay thẳng vào miệng của nàng, đem lời nói hắn không thích nghe chặn lại, hắn lại gần, môi mỏng hơi lạnh ngậm vào vành tai của nàng, nàng không xỏ lỗ tai, cũng không đeo khuyên tai, cảm giác nóng bỏng thân mật vô hạn, nhất thời làm cho dạ yến vô vị tăng thêm mấy phần vui vẻ mới mẻ.
Nương tử của hắn, xấu hổ.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiểu Nam và Tiểu Bắc dẫn theo 3 thị vệ đứng sau lưng, cảnh giác nhìn bốn phía, ''những người không có nhiệm vụ'' tùy thời chuẩn bị ngăn cản mưu toan đến gần chủ tử.Sau khi đế hậu hồi cung, trực tiếp đi Long phong cư để nghỉ ngơi, tiệc rượi chưa chính thức bắt đầu thì sẽ không xuất hiện.Cái an bài này là để cho Đế TUấn và các đại gia khuê tú có cơ hội tiếp xúc gần gũi, để lựa chọn nữ tử thích hợp giữ lại bên người.Linh Đế một phen khổ tâm nhưng lại không mang đến hiệu quả.Lăng Không nhấp một hớp rượi, mắt phượng quét một vòng, ánh vàng son trong cung, vượt qua tưởng tượng của nàng, đập vào mắt, vô số ánh mắt mập mờ không rõ, hướng đến nàng và Đế Tuấn, ánh mắt như đâm xuyên qua nàng, lại còn hóa thành vạn sợi tơ, dây dưa quấn quanh bốn phía.Đáng tiếc, phu quân mặt oa nhi nhà nàng có sắc mặt thối, thu lại nụ cười ôn hòa ngày thường, nếu không phải dưới bàn hắn nắm thật chặt tay của nàng, v**t v* ngón tay, an ủi sự bất an của nàng, nàng thật sự sẽ cho rằng người ngồi cạnh nàng là người xa lạ.Đây là Tiêu Trúc nàng chưa gặp qua.Nàng ngồi bên cạnh, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt trong suốt sóng sánh, trắng đen rõ ràng, vừa to vừa tròn, lại nhanh chóng làm lạnh ánh sáng quỷ quyệt.Hình như ở đâu cũng có thật nhiều tính toán.''Hừ, ngươi cũng rất được hoan nghênh đấy.'' Không biết tại sao, đột nhiên Lăng KHông lại muốn cười, ''Phu quân, có rất nhiều nữ tử xinh đẹp đang nhìn chàng đấy, chàng xem, một, hai, ba,...''Một miếng sủi cảo bay thẳng vào miệng của nàng, đem lời nói hắn không thích nghe chặn lại, hắn lại gần, môi mỏng hơi lạnh ngậm vào vành tai của nàng, nàng không xỏ lỗ tai, cũng không đeo khuyên tai, cảm giác nóng bỏng thân mật vô hạn, nhất thời làm cho dạ yến vô vị tăng thêm mấy phần vui vẻ mới mẻ.Nương tử của hắn, xấu hổ.