Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 102: Nương tử của hắn, xấu hổ ( hai )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cùng thời điểm đó, nàng cũng phát hiện, tầm mắt thất vọng, mất mác, phẫn hận, đố kỵ, tan nát cõi lòng đan xen vào nhau, nàng là trung ương của bão, dưới cánh chim của Đế Tuấn, độc hưởng yên tĩnh.''Từ này về sau, chúng ta phải trải qua những tháng ngày như thế này sao?'' Xa hoa nhưng trói buộc, hô hấp của nàng chợt ngừng lại.''Lăng KHông, nàng thích không?'' Hắn phân ra một tia ý định, đặt trên người nàng, đợi đáp án của nàng.''Không thích.'' Thói quen thành thật, nàng còn chưa học được cách vì hắn mà nhẫn nhịn, ''nếu như có thể, thiếp muốn trải qua những ngày cưỡi ngựa đánh roi, phu quân, có lẽ cưới thiếp, sẽ là quyết định sai lầm nhất của chàng.''Nàng có thể an phận ở bên cạnh hắn, cùng hắn khóc cùng hắn cười, cùng hắn làm mọi chuyện hắn thích.Nhưng Đế TUấn thì sao?Nàng không thể nắm bắt được.Hắn là thái tử của nước Mạc Thương, đứng ở vị trí xa xôi không thể với tới, giống như mặt trời, nàng cảm thấy mình không có năng lực đứng bên cạnh hắn.Hôm nay lấy được đủ loại, đều là hắn tự tay đem vinh quang khoác trên người của nàng, nếu có ngày, hắn muốn thu hồi, nàng không có cách nào ngăn cản.Không biết sao, một mực suy nghĩ linh tinh.Ngày đại hỉ, tâm của nàng lại rơi xuống đáy.Chưa bao giờ nghĩ tới, phu quân của nàng lại có nhiều người ái mộ như vậy.Mỗi người, đều xinh đẹp, thân thế hiển hách, thật sự đặt nàng ở trung ương, thì có cái gì hiếm?Hôm nay hắn làm thái tử, ngày khác, hắn chính là hoàng đế nước Mạc Thương, mặc kệ hắn nghĩ hay không, tam cung lục viện, 3000 phi tần, đây cũng là số mạng đã định của hắn.Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy trái tim mình trống rỗng, vô cùng không thích, không đau không vui.Sau khi cùng hắn gặp lại, có nhiều điều không nghĩ thông, lập tức hiện ra.Nàng biết làm thế nào đây.

Cùng thời điểm đó, nàng cũng phát hiện, tầm mắt thất vọng, mất mác, phẫn hận, đố kỵ, tan nát cõi lòng đan xen vào nhau, nàng là trung ương của bão, dưới cánh chim của Đế Tuấn, độc hưởng yên tĩnh.

''Từ này về sau, chúng ta phải trải qua những tháng ngày như thế này sao?'' Xa hoa nhưng trói buộc, hô hấp của nàng chợt ngừng lại.

''Lăng KHông, nàng thích không?'' Hắn phân ra một tia ý định, đặt trên người nàng, đợi đáp án của nàng.

''Không thích.'' Thói quen thành thật, nàng còn chưa học được cách vì hắn mà nhẫn nhịn, ''nếu như có thể, thiếp muốn trải qua những ngày cưỡi ngựa đánh roi, phu quân, có lẽ cưới thiếp, sẽ là quyết định sai lầm nhất của chàng.''

Nàng có thể an phận ở bên cạnh hắn, cùng hắn khóc cùng hắn cười, cùng hắn làm mọi chuyện hắn thích.

Nhưng Đế TUấn thì sao?

Nàng không thể nắm bắt được.

Hắn là thái tử của nước Mạc Thương, đứng ở vị trí xa xôi không thể với tới, giống như mặt trời, nàng cảm thấy mình không có năng lực đứng bên cạnh hắn.

Hôm nay lấy được đủ loại, đều là hắn tự tay đem vinh quang khoác trên người của nàng, nếu có ngày, hắn muốn thu hồi, nàng không có cách nào ngăn cản.

Không biết sao, một mực suy nghĩ linh tinh.

Ngày đại hỉ, tâm của nàng lại rơi xuống đáy.

Chưa bao giờ nghĩ tới, phu quân của nàng lại có nhiều người ái mộ như vậy.

Mỗi người, đều xinh đẹp, thân thế hiển hách, thật sự đặt nàng ở trung ương, thì có cái gì hiếm?

Hôm nay hắn làm thái tử, ngày khác, hắn chính là hoàng đế nước Mạc Thương, mặc kệ hắn nghĩ hay không, tam cung lục viện, 3000 phi tần, đây cũng là số mạng đã định của hắn.

Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy trái tim mình trống rỗng, vô cùng không thích, không đau không vui.

Sau khi cùng hắn gặp lại, có nhiều điều không nghĩ thông, lập tức hiện ra.

Nàng biết làm thế nào đây.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cùng thời điểm đó, nàng cũng phát hiện, tầm mắt thất vọng, mất mác, phẫn hận, đố kỵ, tan nát cõi lòng đan xen vào nhau, nàng là trung ương của bão, dưới cánh chim của Đế Tuấn, độc hưởng yên tĩnh.''Từ này về sau, chúng ta phải trải qua những tháng ngày như thế này sao?'' Xa hoa nhưng trói buộc, hô hấp của nàng chợt ngừng lại.''Lăng KHông, nàng thích không?'' Hắn phân ra một tia ý định, đặt trên người nàng, đợi đáp án của nàng.''Không thích.'' Thói quen thành thật, nàng còn chưa học được cách vì hắn mà nhẫn nhịn, ''nếu như có thể, thiếp muốn trải qua những ngày cưỡi ngựa đánh roi, phu quân, có lẽ cưới thiếp, sẽ là quyết định sai lầm nhất của chàng.''Nàng có thể an phận ở bên cạnh hắn, cùng hắn khóc cùng hắn cười, cùng hắn làm mọi chuyện hắn thích.Nhưng Đế TUấn thì sao?Nàng không thể nắm bắt được.Hắn là thái tử của nước Mạc Thương, đứng ở vị trí xa xôi không thể với tới, giống như mặt trời, nàng cảm thấy mình không có năng lực đứng bên cạnh hắn.Hôm nay lấy được đủ loại, đều là hắn tự tay đem vinh quang khoác trên người của nàng, nếu có ngày, hắn muốn thu hồi, nàng không có cách nào ngăn cản.Không biết sao, một mực suy nghĩ linh tinh.Ngày đại hỉ, tâm của nàng lại rơi xuống đáy.Chưa bao giờ nghĩ tới, phu quân của nàng lại có nhiều người ái mộ như vậy.Mỗi người, đều xinh đẹp, thân thế hiển hách, thật sự đặt nàng ở trung ương, thì có cái gì hiếm?Hôm nay hắn làm thái tử, ngày khác, hắn chính là hoàng đế nước Mạc Thương, mặc kệ hắn nghĩ hay không, tam cung lục viện, 3000 phi tần, đây cũng là số mạng đã định của hắn.Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy trái tim mình trống rỗng, vô cùng không thích, không đau không vui.Sau khi cùng hắn gặp lại, có nhiều điều không nghĩ thông, lập tức hiện ra.Nàng biết làm thế nào đây.

Quyển 2 - Chương 102: Nương tử của hắn, xấu hổ ( hai )