Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 104: Nương tử của hắn, xấu hổ ( tứ )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hơn nữa, đây rõ ràng là hắn muốn hoàng đế mất mặt sao?''Lăng Không, ta mệt, rất mệt, muốn nghỉ ngơi, ngay bây giờ....'' Dưới ánh trăng, hàm răng phản xạ ra ngoài ánh sáng lạnh, như dã thú.Nàng hoảng hốt một hồi.Vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy diện mạo này của hắn, mới vừa rồi nàng nổi giận với người khác, còn chưa thể nghiệm được sâu, hiện tại cố gắng dời chuyển trên người mình, cảm giác bị áp bức tỏa ra, làm nàng có cảm giác phản kháng không chịu được.Được, dù sao ban đêm cũng thuộc về hắn, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể dùng bất cứ phương thức gì để vượt qua.Nàng trầm mặc đi sau lưng hắn, cảm giác ấm áp không có từ trước đến nay, không cần phải nhìn thấy những nữ nhân kia ch** n**c miếng với nam nhân của mình, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức vui vẻ.Đợi đến khi đi xa, lúc không ngửi thấy mùi hương của nữ nhân nữa, tâm tình của nàng nhất thời vui lên nhiều, tay trái dù bị hắn nắm tới không còn cảm giác, cũng không để ý, bộc phát sung sướng.Mấy thái giám mỉm cười chào đón, chặn lại đường đi, ''Thái tử có chuyện đi ra ngoài sao?Dạ yến sắp bắt đầu rồi, hoàng thượng và hoàng hậu cùng các nương nương sắp đến rồi?''''Cút ngay.'' Hắn căm hận ném ra hai chữ, một trận bão lớn cũng tìm được nơi bộc phát, rõ ràng hắn không gầm thét, nhưng uy nghiêm lại giống như phong bão, làm lòng người kinh hãi.Bọn nô tài co rúm lại thối lui sang hai bên đường.Hắn không thèm nói lý, ôm lấy nàng, bước nhanh rời đi, không bao lâu liền biến mất ở cửa cung.Đến lúc đó, hoàng thượng có lẽ không thể quản.Chỉ là muốn quản hoàng hậu cũng không cho quản.

Hơn nữa, đây rõ ràng là hắn muốn hoàng đế mất mặt sao?

''Lăng Không, ta mệt, rất mệt, muốn nghỉ ngơi, ngay bây giờ....'' Dưới ánh trăng, hàm răng phản xạ ra ngoài ánh sáng lạnh, như dã thú.

Nàng hoảng hốt một hồi.

Vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy diện mạo này của hắn, mới vừa rồi nàng nổi giận với người khác, còn chưa thể nghiệm được sâu, hiện tại cố gắng dời chuyển trên người mình, cảm giác bị áp bức tỏa ra, làm nàng có cảm giác phản kháng không chịu được.

Được, dù sao ban đêm cũng thuộc về hắn, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể dùng bất cứ phương thức gì để vượt qua.

Nàng trầm mặc đi sau lưng hắn, cảm giác ấm áp không có từ trước đến nay, không cần phải nhìn thấy những nữ nhân kia ch** n**c miếng với nam nhân của mình, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức vui vẻ.

Đợi đến khi đi xa, lúc không ngửi thấy mùi hương của nữ nhân nữa, tâm tình của nàng nhất thời vui lên nhiều, tay trái dù bị hắn nắm tới không còn cảm giác, cũng không để ý, bộc phát sung sướng.

Mấy thái giám mỉm cười chào đón, chặn lại đường đi, ''Thái tử có chuyện đi ra ngoài sao?

Dạ yến sắp bắt đầu rồi, hoàng thượng và hoàng hậu cùng các nương nương sắp đến rồi?''

''Cút ngay.'' Hắn căm hận ném ra hai chữ, một trận bão lớn cũng tìm được nơi bộc phát, rõ ràng hắn không gầm thét, nhưng uy nghiêm lại giống như phong bão, làm lòng người kinh hãi.

Bọn nô tài co rúm lại thối lui sang hai bên đường.

Hắn không thèm nói lý, ôm lấy nàng, bước nhanh rời đi, không bao lâu liền biến mất ở cửa cung.

Đến lúc đó, hoàng thượng có lẽ không thể quản.

Chỉ là muốn quản hoàng hậu cũng không cho quản.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hơn nữa, đây rõ ràng là hắn muốn hoàng đế mất mặt sao?''Lăng Không, ta mệt, rất mệt, muốn nghỉ ngơi, ngay bây giờ....'' Dưới ánh trăng, hàm răng phản xạ ra ngoài ánh sáng lạnh, như dã thú.Nàng hoảng hốt một hồi.Vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy diện mạo này của hắn, mới vừa rồi nàng nổi giận với người khác, còn chưa thể nghiệm được sâu, hiện tại cố gắng dời chuyển trên người mình, cảm giác bị áp bức tỏa ra, làm nàng có cảm giác phản kháng không chịu được.Được, dù sao ban đêm cũng thuộc về hắn, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể dùng bất cứ phương thức gì để vượt qua.Nàng trầm mặc đi sau lưng hắn, cảm giác ấm áp không có từ trước đến nay, không cần phải nhìn thấy những nữ nhân kia ch** n**c miếng với nam nhân của mình, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức vui vẻ.Đợi đến khi đi xa, lúc không ngửi thấy mùi hương của nữ nhân nữa, tâm tình của nàng nhất thời vui lên nhiều, tay trái dù bị hắn nắm tới không còn cảm giác, cũng không để ý, bộc phát sung sướng.Mấy thái giám mỉm cười chào đón, chặn lại đường đi, ''Thái tử có chuyện đi ra ngoài sao?Dạ yến sắp bắt đầu rồi, hoàng thượng và hoàng hậu cùng các nương nương sắp đến rồi?''''Cút ngay.'' Hắn căm hận ném ra hai chữ, một trận bão lớn cũng tìm được nơi bộc phát, rõ ràng hắn không gầm thét, nhưng uy nghiêm lại giống như phong bão, làm lòng người kinh hãi.Bọn nô tài co rúm lại thối lui sang hai bên đường.Hắn không thèm nói lý, ôm lấy nàng, bước nhanh rời đi, không bao lâu liền biến mất ở cửa cung.Đến lúc đó, hoàng thượng có lẽ không thể quản.Chỉ là muốn quản hoàng hậu cũng không cho quản.

Quyển 2 - Chương 104: Nương tử của hắn, xấu hổ ( tứ )