Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 103: Nương tử của hắn, xấu hổ ( ba )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tâm tình trầm lắng, đau đớn kéo dài, hiện lên rõ ràng.Nàng là người kiêu ngạo cỡ nào, nếu nàng tận mắt nhìn thấy nam nhân mình yêu thương trái ôm phải ấp, nàng nhất định làm ra cái chuyện đáng sợ.Người giang hồ đều biết, từ trước đến nay nàng không phải là nữ nhân rộng lượng, vừa đúng ngược lại, tâm nhỏ, vả lại có thù tất báo, như thế nào học được thành nữ phụ trong viện, tuân thủ ẩn nhẫn để mình thành điêu linh.Cho nên...........Hay là chia xa.Thừa dịp tâm tình còn nhiều tình ý, chọn thời khắc tốt nhất, mãi mãi khắc ghi trong hồi ức.Hắn mãi là Tiêu TRúc của nàng, nàng đã từng là thái tử phi của hắn, duy nhất, sau này muốn hắn, nàng có thể tự mình mộng tưởng.Chợt thấy bàn tay có một trận đau, năm ngón tay bị hắn siết chặt, gần như sắp bị bẻ gãy.Nàng ngẩng đầu không hiểu, vừa đúng nhìn thấy ánh mắt dữ dội như muốn giết người của hắn, con ngươi bên trong trắng đen rõ ràng, vô số kim quang đang nhấp nháy, nàng không dám nhìn thẳng, sợ rằng sẽ bị hắn nhìn thấu.Đế Tuấn đột nhiên đứng dậy, nhân tiện kéo nàng đứng dậy, dùng lực kéo nàng đi ra ngoài.''Tiểu Bắc, chuẩn bị ngựa.''Tiểu Nam, mang áo choàng của thái tử phi đến.''Hai nội thị cân thận cũng không biết có chuyện gì phát sinh, không dám hỏi, liền lập tức đi chuẩn bị, hoàn thành mệnh lệnh được giao.Lăng Không chân nọ đá chân kia, giống như là bị hắn kéo đi, ''phu quân, chàng muốn làm gì? chậm đã...''Hắn trừng mắt, ''dạ tiệc này quá nhàm chán, đi về, ta mệt rồi.''''ah, phụ hoàng và mẫu hậu không phải sẽ tới sao?'' Hắn vốn là nhân vật chủ yếu của dạ yến này, nếu hắn rời khỏi, những người kia mượn cớ gì để chúc mừng đây.

Tâm tình trầm lắng, đau đớn kéo dài, hiện lên rõ ràng.

Nàng là người kiêu ngạo cỡ nào, nếu nàng tận mắt nhìn thấy nam nhân mình yêu thương trái ôm phải ấp, nàng nhất định làm ra cái chuyện đáng sợ.

Người giang hồ đều biết, từ trước đến nay nàng không phải là nữ nhân rộng lượng, vừa đúng ngược lại, tâm nhỏ, vả lại có thù tất báo, như thế nào học được thành nữ phụ trong viện, tuân thủ ẩn nhẫn để mình thành điêu linh.

Cho nên...........

Hay là chia xa.

Thừa dịp tâm tình còn nhiều tình ý, chọn thời khắc tốt nhất, mãi mãi khắc ghi trong hồi ức.

Hắn mãi là Tiêu TRúc của nàng, nàng đã từng là thái tử phi của hắn, duy nhất, sau này muốn hắn, nàng có thể tự mình mộng tưởng.

Chợt thấy bàn tay có một trận đau, năm ngón tay bị hắn siết chặt, gần như sắp bị bẻ gãy.

Nàng ngẩng đầu không hiểu, vừa đúng nhìn thấy ánh mắt dữ dội như muốn giết người của hắn, con ngươi bên trong trắng đen rõ ràng, vô số kim quang đang nhấp nháy, nàng không dám nhìn thẳng, sợ rằng sẽ bị hắn nhìn thấu.

Đế Tuấn đột nhiên đứng dậy, nhân tiện kéo nàng đứng dậy, dùng lực kéo nàng đi ra ngoài.

''Tiểu Bắc, chuẩn bị ngựa.''

Tiểu Nam, mang áo choàng của thái tử phi đến.''

Hai nội thị cân thận cũng không biết có chuyện gì phát sinh, không dám hỏi, liền lập tức đi chuẩn bị, hoàn thành mệnh lệnh được giao.

Lăng Không chân nọ đá chân kia, giống như là bị hắn kéo đi, ''phu quân, chàng muốn làm gì? chậm đã...''

Hắn trừng mắt, ''dạ tiệc này quá nhàm chán, đi về, ta mệt rồi.''

''ah, phụ hoàng và mẫu hậu không phải sẽ tới sao?'' Hắn vốn là nhân vật chủ yếu của dạ yến này, nếu hắn rời khỏi, những người kia mượn cớ gì để chúc mừng đây.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tâm tình trầm lắng, đau đớn kéo dài, hiện lên rõ ràng.Nàng là người kiêu ngạo cỡ nào, nếu nàng tận mắt nhìn thấy nam nhân mình yêu thương trái ôm phải ấp, nàng nhất định làm ra cái chuyện đáng sợ.Người giang hồ đều biết, từ trước đến nay nàng không phải là nữ nhân rộng lượng, vừa đúng ngược lại, tâm nhỏ, vả lại có thù tất báo, như thế nào học được thành nữ phụ trong viện, tuân thủ ẩn nhẫn để mình thành điêu linh.Cho nên...........Hay là chia xa.Thừa dịp tâm tình còn nhiều tình ý, chọn thời khắc tốt nhất, mãi mãi khắc ghi trong hồi ức.Hắn mãi là Tiêu TRúc của nàng, nàng đã từng là thái tử phi của hắn, duy nhất, sau này muốn hắn, nàng có thể tự mình mộng tưởng.Chợt thấy bàn tay có một trận đau, năm ngón tay bị hắn siết chặt, gần như sắp bị bẻ gãy.Nàng ngẩng đầu không hiểu, vừa đúng nhìn thấy ánh mắt dữ dội như muốn giết người của hắn, con ngươi bên trong trắng đen rõ ràng, vô số kim quang đang nhấp nháy, nàng không dám nhìn thẳng, sợ rằng sẽ bị hắn nhìn thấu.Đế Tuấn đột nhiên đứng dậy, nhân tiện kéo nàng đứng dậy, dùng lực kéo nàng đi ra ngoài.''Tiểu Bắc, chuẩn bị ngựa.''Tiểu Nam, mang áo choàng của thái tử phi đến.''Hai nội thị cân thận cũng không biết có chuyện gì phát sinh, không dám hỏi, liền lập tức đi chuẩn bị, hoàn thành mệnh lệnh được giao.Lăng Không chân nọ đá chân kia, giống như là bị hắn kéo đi, ''phu quân, chàng muốn làm gì? chậm đã...''Hắn trừng mắt, ''dạ tiệc này quá nhàm chán, đi về, ta mệt rồi.''''ah, phụ hoàng và mẫu hậu không phải sẽ tới sao?'' Hắn vốn là nhân vật chủ yếu của dạ yến này, nếu hắn rời khỏi, những người kia mượn cớ gì để chúc mừng đây.

Quyển 2 - Chương 103: Nương tử của hắn, xấu hổ ( ba )