Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 110: Nương tử của hắn, xấu hổ ( thập )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng còn chưa hiểu ý nghĩa ngoài lời của hắn, đã cảm thấy bàn tay to của hắn chợt leo l*n đ*nh đầu của nàng bận rộn, từng món đồ trang sức gái trị liên thành bị lấy xuống, hơi ngừng tay, liền tiện tay vứt đằng sau.''Làm cái gì.'' Trơ mắt nhìn hắn ''bại gia'', lòng của nàng đang rỉ máu, không thích cũng không cần ném, cầm đi bán cũng có thể đổi được ít bạc đấy.Hoàng tử lớn lên trong phú quý đúng là không giống, coi tiền bạc như cặn bã, thích chơi trò ''ngàn vàng như cặn bã.''Hắn giúp nàng thả mái tóc dài xuống, không biết lấy cây lược mộc ở đâu, giúp nàng chái tóc.Nàng mơ hồ nhận sự chăm sóc, đợi đến lúc phục hồi tinh thần, hai người đã đến cửa thành.Ánh trăng lạnh lẽo, hắn ngồi đàng hoàng trên lưng ngựa, vẫn mặc áo bào màu vàng lúc hành lễ, không kịp thay, khuôn mặt oa nhi thích cười của hắn đều là tà nịnh, vừa nói ra một giọng nói uy nghiêm, ngón tay hướng cửa thành, lạnh lùng ra lệnh, ''Mở cửa thành.''Nàng muốn động, lại bị hắn gắt gao ép lại, thủ thành chỉ có thể nhìn thấy một bộ tóc như thác nước, thỉnh thoảng bị gió thổi lên, độ cong phiêu sái di dương.Nàng khó chịu ngột ngạt hỏi, ''Phu quân, chàng muốn đi đâu. Cửa thành đóng, trừ phi có ý chỉ của hoàng thượng, nếu không ai cũng không được ra thành.''Mấy quân lính trước đầu ngựa gật đầu phụ họa.KHông biết cô gái bị thái tử gia ôm vào là ai, bọn họ cũng cảm thấy khác thường, đây đúng là nói không ra lời thật.Ai sinh ra đã có gan lớn, dám mở cửa thành bây giờ.Đây chính là tội lớn tru di cửu tộc.
Nàng còn chưa hiểu ý nghĩa ngoài lời của hắn, đã cảm thấy bàn tay to của hắn chợt leo l*n đ*nh đầu của nàng bận rộn, từng món đồ trang sức gái trị liên thành bị lấy xuống, hơi ngừng tay, liền tiện tay vứt đằng sau.
''Làm cái gì.'' Trơ mắt nhìn hắn ''bại gia'', lòng của nàng đang rỉ máu, không thích cũng không cần ném, cầm đi bán cũng có thể đổi được ít bạc đấy.
Hoàng tử lớn lên trong phú quý đúng là không giống, coi tiền bạc như cặn bã, thích chơi trò ''ngàn vàng như cặn bã.''
Hắn giúp nàng thả mái tóc dài xuống, không biết lấy cây lược mộc ở đâu, giúp nàng chái tóc.
Nàng mơ hồ nhận sự chăm sóc, đợi đến lúc phục hồi tinh thần, hai người đã đến cửa thành.
Ánh trăng lạnh lẽo, hắn ngồi đàng hoàng trên lưng ngựa, vẫn mặc áo bào màu vàng lúc hành lễ, không kịp thay, khuôn mặt oa nhi thích cười của hắn đều là tà nịnh, vừa nói ra một giọng nói uy nghiêm, ngón tay hướng cửa thành, lạnh lùng ra lệnh, ''Mở cửa thành.''
Nàng muốn động, lại bị hắn gắt gao ép lại, thủ thành chỉ có thể nhìn thấy một bộ tóc như thác nước, thỉnh thoảng bị gió thổi lên, độ cong phiêu sái di dương.
Nàng khó chịu ngột ngạt hỏi, ''Phu quân, chàng muốn đi đâu. Cửa thành đóng, trừ phi có ý chỉ của hoàng thượng, nếu không ai cũng không được ra thành.''
Mấy quân lính trước đầu ngựa gật đầu phụ họa.
KHông biết cô gái bị thái tử gia ôm vào là ai, bọn họ cũng cảm thấy khác thường, đây đúng là nói không ra lời thật.
Ai sinh ra đã có gan lớn, dám mở cửa thành bây giờ.
Đây chính là tội lớn tru di cửu tộc.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng còn chưa hiểu ý nghĩa ngoài lời của hắn, đã cảm thấy bàn tay to của hắn chợt leo l*n đ*nh đầu của nàng bận rộn, từng món đồ trang sức gái trị liên thành bị lấy xuống, hơi ngừng tay, liền tiện tay vứt đằng sau.''Làm cái gì.'' Trơ mắt nhìn hắn ''bại gia'', lòng của nàng đang rỉ máu, không thích cũng không cần ném, cầm đi bán cũng có thể đổi được ít bạc đấy.Hoàng tử lớn lên trong phú quý đúng là không giống, coi tiền bạc như cặn bã, thích chơi trò ''ngàn vàng như cặn bã.''Hắn giúp nàng thả mái tóc dài xuống, không biết lấy cây lược mộc ở đâu, giúp nàng chái tóc.Nàng mơ hồ nhận sự chăm sóc, đợi đến lúc phục hồi tinh thần, hai người đã đến cửa thành.Ánh trăng lạnh lẽo, hắn ngồi đàng hoàng trên lưng ngựa, vẫn mặc áo bào màu vàng lúc hành lễ, không kịp thay, khuôn mặt oa nhi thích cười của hắn đều là tà nịnh, vừa nói ra một giọng nói uy nghiêm, ngón tay hướng cửa thành, lạnh lùng ra lệnh, ''Mở cửa thành.''Nàng muốn động, lại bị hắn gắt gao ép lại, thủ thành chỉ có thể nhìn thấy một bộ tóc như thác nước, thỉnh thoảng bị gió thổi lên, độ cong phiêu sái di dương.Nàng khó chịu ngột ngạt hỏi, ''Phu quân, chàng muốn đi đâu. Cửa thành đóng, trừ phi có ý chỉ của hoàng thượng, nếu không ai cũng không được ra thành.''Mấy quân lính trước đầu ngựa gật đầu phụ họa.KHông biết cô gái bị thái tử gia ôm vào là ai, bọn họ cũng cảm thấy khác thường, đây đúng là nói không ra lời thật.Ai sinh ra đã có gan lớn, dám mở cửa thành bây giờ.Đây chính là tội lớn tru di cửu tộc.