Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 111: Khống chế tính cách tùy hứng (một)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Nương tử không thích hoàng cung, vi phu làm sao biết mà coi như không thấy được?''Hắn cười hiền hòa với nàng một cái, sau đó ra lệnh cho con lừa đen đi về phía trước, bức bách một nhóm người liên tục lùi về phía sau. Cuối cùng tụ tập chen chúc trước cửa thành, muốn lui cũng không được.''Sau đó.'' Nàng thoáng có chút hăng hái.''Còn có sau đó? Đương nhiên là về nhà.'' Hắn đáp lại là chuyện phải làm.Bàn tay trắng nõn giương lên, ý uy h**p không cần nói cũng biết.Nếu bọn kia đối mặt, không thức thời lại ngăn chặn lại, hắn liền muốn ra tay.''Về nhà.'' Nàng cười như đứa bé, chui vào trong ngực của hắn, toàn lực ôm hắn.Nàng rất thích hai chữ đấy.Giờ phút này, người có bao nhiêu ý định mặc kệ bao nhiêu nặng nhẹ cũng muốn mang nàng về nhà là hắn, mà không phải là thái tử, như vậy nói cách khác, dính chặt với nàng, chặt chẽ không rời, là tướng công của nàng, người cực kỳ thân thiết trên thế gian này, không thể phân chia.Vả lạ nàng chỉ cố vui vẻ, không muốn biến thành đại loạn.Tiểu Nam và Tiểu Bắc cưỡi ngựa đuổi theo, cuối cùng cũng đuổi kịp.Nếu không phải trang sức trên đầu thái tử phi tung tác trên đất, một đường chỉ phương hướng, bọn họ cũng không dễ dàng đuổi kịp như vậy.''Tiểu Bắc, sau khi trời sáng, đem con lừa đen đưa lại cho gia.'' Hắn nói to, kiên nhẫn đã cạn, ôm chặt nàng, đạp khí mà nhảy, mượn bức tường thành nhô ra khó có thể phân biệt, dừng lại trên không trung mấy cái, liền biến mất trong đêm.''Gia''''Chủ tử.''Tiểu Nam và Tiểu Bắc nhanh chóng đổ mồ hôi, nhưng nơi nào có thể ngừng lại bước chân của thái tử.Ở cửa thành, đại binh dò xét cũng là bóng đen chợt biến, còn không thấy rõ khuôn mặt của đối phương, liên khôi phục sự yên lặng.
''Nương tử không thích hoàng cung, vi phu làm sao biết mà coi như không thấy được?''
Hắn cười hiền hòa với nàng một cái, sau đó ra lệnh cho con lừa đen đi về phía trước, bức bách một nhóm người liên tục lùi về phía sau. Cuối cùng tụ tập chen chúc trước cửa thành, muốn lui cũng không được.
''Sau đó.'' Nàng thoáng có chút hăng hái.
''Còn có sau đó? Đương nhiên là về nhà.'' Hắn đáp lại là chuyện phải làm.
Bàn tay trắng nõn giương lên, ý uy h**p không cần nói cũng biết.
Nếu bọn kia đối mặt, không thức thời lại ngăn chặn lại, hắn liền muốn ra tay.
''Về nhà.'' Nàng cười như đứa bé, chui vào trong ngực của hắn, toàn lực ôm hắn.
Nàng rất thích hai chữ đấy.
Giờ phút này, người có bao nhiêu ý định mặc kệ bao nhiêu nặng nhẹ cũng muốn mang nàng về nhà là hắn, mà không phải là thái tử, như vậy nói cách khác, dính chặt với nàng, chặt chẽ không rời, là tướng công của nàng, người cực kỳ thân thiết trên thế gian này, không thể phân chia.
Vả lạ nàng chỉ cố vui vẻ, không muốn biến thành đại loạn.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc cưỡi ngựa đuổi theo, cuối cùng cũng đuổi kịp.
Nếu không phải trang sức trên đầu thái tử phi tung tác trên đất, một đường chỉ phương hướng, bọn họ cũng không dễ dàng đuổi kịp như vậy.
''Tiểu Bắc, sau khi trời sáng, đem con lừa đen đưa lại cho gia.'' Hắn nói to, kiên nhẫn đã cạn, ôm chặt nàng, đạp khí mà nhảy, mượn bức tường thành nhô ra khó có thể phân biệt, dừng lại trên không trung mấy cái, liền biến mất trong đêm.
''Gia''
''Chủ tử.''
Tiểu Nam và Tiểu Bắc nhanh chóng đổ mồ hôi, nhưng nơi nào có thể ngừng lại bước chân của thái tử.
Ở cửa thành, đại binh dò xét cũng là bóng đen chợt biến, còn không thấy rõ khuôn mặt của đối phương, liên khôi phục sự yên lặng.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Nương tử không thích hoàng cung, vi phu làm sao biết mà coi như không thấy được?''Hắn cười hiền hòa với nàng một cái, sau đó ra lệnh cho con lừa đen đi về phía trước, bức bách một nhóm người liên tục lùi về phía sau. Cuối cùng tụ tập chen chúc trước cửa thành, muốn lui cũng không được.''Sau đó.'' Nàng thoáng có chút hăng hái.''Còn có sau đó? Đương nhiên là về nhà.'' Hắn đáp lại là chuyện phải làm.Bàn tay trắng nõn giương lên, ý uy h**p không cần nói cũng biết.Nếu bọn kia đối mặt, không thức thời lại ngăn chặn lại, hắn liền muốn ra tay.''Về nhà.'' Nàng cười như đứa bé, chui vào trong ngực của hắn, toàn lực ôm hắn.Nàng rất thích hai chữ đấy.Giờ phút này, người có bao nhiêu ý định mặc kệ bao nhiêu nặng nhẹ cũng muốn mang nàng về nhà là hắn, mà không phải là thái tử, như vậy nói cách khác, dính chặt với nàng, chặt chẽ không rời, là tướng công của nàng, người cực kỳ thân thiết trên thế gian này, không thể phân chia.Vả lạ nàng chỉ cố vui vẻ, không muốn biến thành đại loạn.Tiểu Nam và Tiểu Bắc cưỡi ngựa đuổi theo, cuối cùng cũng đuổi kịp.Nếu không phải trang sức trên đầu thái tử phi tung tác trên đất, một đường chỉ phương hướng, bọn họ cũng không dễ dàng đuổi kịp như vậy.''Tiểu Bắc, sau khi trời sáng, đem con lừa đen đưa lại cho gia.'' Hắn nói to, kiên nhẫn đã cạn, ôm chặt nàng, đạp khí mà nhảy, mượn bức tường thành nhô ra khó có thể phân biệt, dừng lại trên không trung mấy cái, liền biến mất trong đêm.''Gia''''Chủ tử.''Tiểu Nam và Tiểu Bắc nhanh chóng đổ mồ hôi, nhưng nơi nào có thể ngừng lại bước chân của thái tử.Ở cửa thành, đại binh dò xét cũng là bóng đen chợt biến, còn không thấy rõ khuôn mặt của đối phương, liên khôi phục sự yên lặng.