Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 122: Trong rừng tìm vui (hai)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Chỉ tiếc nút áo của Mộ Lăng Không quá chặt, áo khoác dán chặt thân thể mềm mại, căn bản không có nửa điểm khe hở để cho ánh mắt của hắn xâm lấn.“Phu quân, bên phía kinh thành thật sự không sao sao?” Mộ Lăng Không còn đang vì hắn mà lo lắng, nhưng đợi đã lâu mà không nghe thấy tiếng hắn phản ứng, vì vậy kinh ngạc nhìn sang ——“Này, chàng không thể nghiêm chỉnh một lúc được hay sao?” Nàng nâng cao âm lượng, một tay che lại hai mắt của hắn, một tay khác che ngực. Chính là như vậy cũng không có biện pháp che hết da thịt.“Vi phu vô cùng nghiêm chỉnh nha.” Đế Tuấn uất ức bẹt bẹt miệng: “Nếu không nghiêm chỉnh nghe nói, quần áo nương tử đến giờ cũng sẽ không được chỉnh tề, hoàn hảo không chút tổn hại đâu.”Mộ Lăng Không bị sặc nói không lên lời.Da mặt không đủ dày rất không có tiền đồ đỏ lên.Nam nhân không biết xấu hổ liền tiếp tục đề tài, bàn tay càng thêm càn rỡ dò vào quần áo nàng, thuần thục tìm đến n** m*m m** chỉ thuộc riêng về hắn, hài lòng thở dài: “Nương tử, Tiểu Bắc đã chuẩn bị xe ngựa, vô cùng thích hợp cho chúng ta. Tân hôn yến nhĩ, như keo như sơn, chàng chàng thiếp thiếp, ân ái không ngừng.”“Tiêu Trúc____”Nàng muốn cự tuyệt, lại bị đôi môi mỏng lạnh lẽo che lại.Mấy tháng chung đụng, Đế Tuấn rất dễ dàng tìm được một số nơi nhạy cảm của nàng. Sau đó trong thời gian ngắn nhất câu nàng đi theo lửa nóng của mình.Quên trần thế.Quên ồn ào.Quên phiền não.Chỉ đắm chìm trong tình nồng ý mật.“Ưm……Đừng làm rộn, chúng ta trở về xe ngựa đi. Nơi này hoang sơn dã địa, ngộ nhỡ bị người bắt gặp thì thế nào?” Mộ Lăng Không luống cuống chân tay bảo vệ mình. Đáng tiếc bên trên bị hắn xâm nhập, bên dưới lại không ngăn được thế công của hắn.Đế Tuấn quyết định chủ ý, muốn vào giờ này phút này cho nàng một chút màu sắc, chấn phu cương!

Chỉ tiếc nút áo của Mộ Lăng Không quá chặt, áo khoác dán chặt thân thể mềm mại, căn bản không có nửa điểm khe hở để cho ánh mắt của hắn xâm lấn.

“Phu quân, bên phía kinh thành thật sự không sao sao?” Mộ Lăng Không còn đang vì hắn mà lo lắng, nhưng đợi đã lâu mà không nghe thấy tiếng hắn phản ứng, vì vậy kinh ngạc nhìn sang ——

“Này, chàng không thể nghiêm chỉnh một lúc được hay sao?” Nàng nâng cao âm lượng, một tay che lại hai mắt của hắn, một tay khác che ngực. Chính là như vậy cũng không có biện pháp che hết da thịt.

“Vi phu vô cùng nghiêm chỉnh nha.” Đế Tuấn uất ức bẹt bẹt miệng: “Nếu không nghiêm chỉnh nghe nói, quần áo nương tử đến giờ cũng sẽ không được chỉnh tề, hoàn hảo không chút tổn hại đâu.”

Mộ Lăng Không bị sặc nói không lên lời.

Da mặt không đủ dày rất không có tiền đồ đỏ lên.

Nam nhân không biết xấu hổ liền tiếp tục đề tài, bàn tay càng thêm càn rỡ dò vào quần áo nàng, thuần thục tìm đến n** m*m m** chỉ thuộc riêng về hắn, hài lòng thở dài: “Nương tử, Tiểu Bắc đã chuẩn bị xe ngựa, vô cùng thích hợp cho chúng ta. Tân hôn yến nhĩ, như keo như sơn, chàng chàng thiếp thiếp, ân ái không ngừng.”

“Tiêu Trúc____”

Nàng muốn cự tuyệt, lại bị đôi môi mỏng lạnh lẽo che lại.

Mấy tháng chung đụng, Đế Tuấn rất dễ dàng tìm được một số nơi nhạy cảm của nàng. Sau đó trong thời gian ngắn nhất câu nàng đi theo lửa nóng của mình.

Quên trần thế.

Quên ồn ào.

Quên phiền não.

Chỉ đắm chìm trong tình nồng ý mật.

“Ưm……Đừng làm rộn, chúng ta trở về xe ngựa đi. Nơi này hoang sơn dã địa, ngộ nhỡ bị người bắt gặp thì thế nào?” Mộ Lăng Không luống cuống chân tay bảo vệ mình. Đáng tiếc bên trên bị hắn xâm nhập, bên dưới lại không ngăn được thế công của hắn.

Đế Tuấn quyết định chủ ý, muốn vào giờ này phút này cho nàng một chút màu sắc, chấn phu cương!

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Chỉ tiếc nút áo của Mộ Lăng Không quá chặt, áo khoác dán chặt thân thể mềm mại, căn bản không có nửa điểm khe hở để cho ánh mắt của hắn xâm lấn.“Phu quân, bên phía kinh thành thật sự không sao sao?” Mộ Lăng Không còn đang vì hắn mà lo lắng, nhưng đợi đã lâu mà không nghe thấy tiếng hắn phản ứng, vì vậy kinh ngạc nhìn sang ——“Này, chàng không thể nghiêm chỉnh một lúc được hay sao?” Nàng nâng cao âm lượng, một tay che lại hai mắt của hắn, một tay khác che ngực. Chính là như vậy cũng không có biện pháp che hết da thịt.“Vi phu vô cùng nghiêm chỉnh nha.” Đế Tuấn uất ức bẹt bẹt miệng: “Nếu không nghiêm chỉnh nghe nói, quần áo nương tử đến giờ cũng sẽ không được chỉnh tề, hoàn hảo không chút tổn hại đâu.”Mộ Lăng Không bị sặc nói không lên lời.Da mặt không đủ dày rất không có tiền đồ đỏ lên.Nam nhân không biết xấu hổ liền tiếp tục đề tài, bàn tay càng thêm càn rỡ dò vào quần áo nàng, thuần thục tìm đến n** m*m m** chỉ thuộc riêng về hắn, hài lòng thở dài: “Nương tử, Tiểu Bắc đã chuẩn bị xe ngựa, vô cùng thích hợp cho chúng ta. Tân hôn yến nhĩ, như keo như sơn, chàng chàng thiếp thiếp, ân ái không ngừng.”“Tiêu Trúc____”Nàng muốn cự tuyệt, lại bị đôi môi mỏng lạnh lẽo che lại.Mấy tháng chung đụng, Đế Tuấn rất dễ dàng tìm được một số nơi nhạy cảm của nàng. Sau đó trong thời gian ngắn nhất câu nàng đi theo lửa nóng của mình.Quên trần thế.Quên ồn ào.Quên phiền não.Chỉ đắm chìm trong tình nồng ý mật.“Ưm……Đừng làm rộn, chúng ta trở về xe ngựa đi. Nơi này hoang sơn dã địa, ngộ nhỡ bị người bắt gặp thì thế nào?” Mộ Lăng Không luống cuống chân tay bảo vệ mình. Đáng tiếc bên trên bị hắn xâm nhập, bên dưới lại không ngăn được thế công của hắn.Đế Tuấn quyết định chủ ý, muốn vào giờ này phút này cho nàng một chút màu sắc, chấn phu cương!

Quyển 2 - Chương 122: Trong rừng tìm vui (hai)