Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 123: Trong rừng tìm vui (ba)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Người nào không thức thời dám nhìn nương tử, hừ hừ, vi phu liền trực tiếp đưa hắn đi gặp diêm vương.” Hắn rất là nghiêm túc a, hắn cũng không phải là đùa giỡn nha.Đáng tiếc Mộ Lăng Không hoàn toàn không lo lắng, xi mũi coi thường: “Ban ngày ban mặt, không đoan trang chính là chàng a! Người ta không cẩn thận đụng phải có lỗi gì!”“Nương tử đồng ý bồi vi phu lên xe ngựa?” Hắn thừa dịp náo, vô cùng hiểu lợi dụng cơ hội có lợi nhất cho mình: “Nếu như nàng thật sự không vui, phu quân tự nhiên cũng sẽ không cưỡng cầu. Nơi này thật ra rất tốt, có núi, có nước, có sách, có hoa, có trời xanh, có mây trắng, còn có…. Nương tử…Nàng mềm mại nha!”“Được được được, chúng ta lên xe ngựa, xe ngựa.” Mộ Lăng Không rốt cuộc thỏa hiệp, răng trắng nghiến lại, thật không có dũng khí ở nơi như thế này tận tình hưởng thụ cá nước thân mật.“Nương tử, nàng là đồng ý?” Trặm ‘vội’ trong, Đế Tuấn ngẩng đầu lên, vẫn chưa thỏa mãn l**m l**m cánh môi.“Đồng ý, đồng ý, đồng ý!” Mộ Lăng Không thở hồng hộc, chop mũi rịn mồ hôi. Không biết bởi vì nóng hay căn bản chính là sợ nên có mồ hôi lạnh.Nàng cự tuyệt thì có đường sống hay sao? Không đồng ý được không?“Nương tử biết đấy, kiên nhẫn của vi phu không được tốt, nàng đồng ý hơi trễ.” Hắn du côn cười, nhưng không để nàng cự tuyệt đẩy xuống, cỏ dại mềm mại, tản ra mùi thơm ngát, từng chút từng chút xông vào mũi: “Không bằng, hôm nay chúng ta liền ở chỗ này đi, lần sau……Lần sau chúng ta liền ở trên xe ngựa, nương tử không cần thật vọng nha.”Phi!Ai sẽ thất vọng?Rốt cuộc là ai muốn đi xe ngựa.Mộ Lăng Không mê mê mang mang, hai mắt nhìn bầu trời, mấy con chim nhỏ, xếp thành một đường bay qua…Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.
“Người nào không thức thời dám nhìn nương tử, hừ hừ, vi phu liền trực tiếp đưa hắn đi gặp diêm vương.” Hắn rất là nghiêm túc a, hắn cũng không phải là đùa giỡn nha.
Đáng tiếc Mộ Lăng Không hoàn toàn không lo lắng, xi mũi coi thường: “Ban ngày ban mặt, không đoan trang chính là chàng a! Người ta không cẩn thận đụng phải có lỗi gì!”
“Nương tử đồng ý bồi vi phu lên xe ngựa?” Hắn thừa dịp náo, vô cùng hiểu lợi dụng cơ hội có lợi nhất cho mình: “Nếu như nàng thật sự không vui, phu quân tự nhiên cũng sẽ không cưỡng cầu. Nơi này thật ra rất tốt, có núi, có nước, có sách, có hoa, có trời xanh, có mây trắng, còn có…. Nương tử…Nàng mềm mại nha!”
“Được được được, chúng ta lên xe ngựa, xe ngựa.” Mộ Lăng Không rốt cuộc thỏa hiệp, răng trắng nghiến lại, thật không có dũng khí ở nơi như thế này tận tình hưởng thụ cá nước thân mật.
“Nương tử, nàng là đồng ý?” Trặm ‘vội’ trong, Đế Tuấn ngẩng đầu lên, vẫn chưa thỏa mãn l**m l**m cánh môi.
“Đồng ý, đồng ý, đồng ý!” Mộ Lăng Không thở hồng hộc, chop mũi rịn mồ hôi. Không biết bởi vì nóng hay căn bản chính là sợ nên có mồ hôi lạnh.
Nàng cự tuyệt thì có đường sống hay sao? Không đồng ý được không?
“Nương tử biết đấy, kiên nhẫn của vi phu không được tốt, nàng đồng ý hơi trễ.” Hắn du côn cười, nhưng không để nàng cự tuyệt đẩy xuống, cỏ dại mềm mại, tản ra mùi thơm ngát, từng chút từng chút xông vào mũi: “Không bằng, hôm nay chúng ta liền ở chỗ này đi, lần sau……Lần sau chúng ta liền ở trên xe ngựa, nương tử không cần thật vọng nha.”
Phi!
Ai sẽ thất vọng?
Rốt cuộc là ai muốn đi xe ngựa.
Mộ Lăng Không mê mê mang mang, hai mắt nhìn bầu trời, mấy con chim nhỏ, xếp thành một đường bay qua…
Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Người nào không thức thời dám nhìn nương tử, hừ hừ, vi phu liền trực tiếp đưa hắn đi gặp diêm vương.” Hắn rất là nghiêm túc a, hắn cũng không phải là đùa giỡn nha.Đáng tiếc Mộ Lăng Không hoàn toàn không lo lắng, xi mũi coi thường: “Ban ngày ban mặt, không đoan trang chính là chàng a! Người ta không cẩn thận đụng phải có lỗi gì!”“Nương tử đồng ý bồi vi phu lên xe ngựa?” Hắn thừa dịp náo, vô cùng hiểu lợi dụng cơ hội có lợi nhất cho mình: “Nếu như nàng thật sự không vui, phu quân tự nhiên cũng sẽ không cưỡng cầu. Nơi này thật ra rất tốt, có núi, có nước, có sách, có hoa, có trời xanh, có mây trắng, còn có…. Nương tử…Nàng mềm mại nha!”“Được được được, chúng ta lên xe ngựa, xe ngựa.” Mộ Lăng Không rốt cuộc thỏa hiệp, răng trắng nghiến lại, thật không có dũng khí ở nơi như thế này tận tình hưởng thụ cá nước thân mật.“Nương tử, nàng là đồng ý?” Trặm ‘vội’ trong, Đế Tuấn ngẩng đầu lên, vẫn chưa thỏa mãn l**m l**m cánh môi.“Đồng ý, đồng ý, đồng ý!” Mộ Lăng Không thở hồng hộc, chop mũi rịn mồ hôi. Không biết bởi vì nóng hay căn bản chính là sợ nên có mồ hôi lạnh.Nàng cự tuyệt thì có đường sống hay sao? Không đồng ý được không?“Nương tử biết đấy, kiên nhẫn của vi phu không được tốt, nàng đồng ý hơi trễ.” Hắn du côn cười, nhưng không để nàng cự tuyệt đẩy xuống, cỏ dại mềm mại, tản ra mùi thơm ngát, từng chút từng chút xông vào mũi: “Không bằng, hôm nay chúng ta liền ở chỗ này đi, lần sau……Lần sau chúng ta liền ở trên xe ngựa, nương tử không cần thật vọng nha.”Phi!Ai sẽ thất vọng?Rốt cuộc là ai muốn đi xe ngựa.Mộ Lăng Không mê mê mang mang, hai mắt nhìn bầu trời, mấy con chim nhỏ, xếp thành một đường bay qua…Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.