Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 125: Trong rừng tìm vui (năm)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi, không lâu sau mang quần áo bị hai vị chủ tử vất ở trong rừng, còn có vài món đồ trang sức trên đầu của thái tử phi.Trải qua một hồi sửa sang lại, xe ngựa rộng rãi thoáng mát, thoải mái khác thường. Cho dù bốn năm người cùng ngồi ở bên trong cũng không có vẻ chật chôi.Mộ Lăng Không ngồi trên một tấm da hổ trắng như tuyết, hoa văn lộ ra khí thể vương giả. Cả người ở trên thật thoải mái.“Tấm da hổ này được vi phu tự tay săn mà có. Hắc hắc, hôm nay mới biết đặt nó dưới thân thể mềm mại của nương tử hợp đến cỡ nào.” Chậc chậc mấy tiếng, Đế Tuấn hết sức vô liêm sỉ nói khoác: “Đây chính là chuẩn bị trước cho nàng, đây là vi phu đã dự kiến trước.”“Phi, mười năm trước chàng mới….” Lúng túng ngừng đề tài, Mộ Lăng Không không còn hơi sức để trừng, “Yêu nghiệt.”Không sai, cũng bởi vì không nhìn ra tuổi sau gương mặt trẻ con kia, luôn khiến nàng quên mất tuổi thật của hắn.Đế Tuấn không hề để ý, cố ý giả bộ tâm hồn bị đả thương: “Nương tử, nàng không tin vi phu sao? Năm đó khi ta bắn chết con cọp này, thật sự nghĩ tới một ngày kia tặng cho nương tử của mình.”Mộ Lăng Không tin hắn mới là lạ.Chẳng qua vì tránh cho hắn tiếp tục om sòm, nàng nói qua loa chuyển đề tài: “Chúng ta là đang về nhà sao?”Đế Tuấn vừa mới phân phó cho Tiểu Bắc đánh xe lên đường.Hắn liền tựa bên cạnh Mộ Lăng Không, ngón tay chơi đùa mái tóc dài của nàng: “Vi phu thay đổi chủ ý rồi, tạm thời không về nhà. Trước mang nương tử du ngoạn chung quanh, đem chuyện nên làm xử lý một lượt, tránh cho tương lai bụng Lăng Không lớn lên lại không có thời gian xử trí, để lại tiếc nuối.”
Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi, không lâu sau mang quần áo bị hai vị chủ tử vất ở trong rừng, còn có vài món đồ trang sức trên đầu của thái tử phi.
Trải qua một hồi sửa sang lại, xe ngựa rộng rãi thoáng mát, thoải mái khác thường. Cho dù bốn năm người cùng ngồi ở bên trong cũng không có vẻ chật chôi.
Mộ Lăng Không ngồi trên một tấm da hổ trắng như tuyết, hoa văn lộ ra khí thể vương giả. Cả người ở trên thật thoải mái.
“Tấm da hổ này được vi phu tự tay săn mà có. Hắc hắc, hôm nay mới biết đặt nó dưới thân thể mềm mại của nương tử hợp đến cỡ nào.” Chậc chậc mấy tiếng, Đế Tuấn hết sức vô liêm sỉ nói khoác: “Đây chính là chuẩn bị trước cho nàng, đây là vi phu đã dự kiến trước.”
“Phi, mười năm trước chàng mới….” Lúng túng ngừng đề tài, Mộ Lăng Không không còn hơi sức để trừng, “Yêu nghiệt.”
Không sai, cũng bởi vì không nhìn ra tuổi sau gương mặt trẻ con kia, luôn khiến nàng quên mất tuổi thật của hắn.
Đế Tuấn không hề để ý, cố ý giả bộ tâm hồn bị đả thương: “Nương tử, nàng không tin vi phu sao? Năm đó khi ta bắn chết con cọp này, thật sự nghĩ tới một ngày kia tặng cho nương tử của mình.”
Mộ Lăng Không tin hắn mới là lạ.
Chẳng qua vì tránh cho hắn tiếp tục om sòm, nàng nói qua loa chuyển đề tài: “Chúng ta là đang về nhà sao?”
Đế Tuấn vừa mới phân phó cho Tiểu Bắc đánh xe lên đường.
Hắn liền tựa bên cạnh Mộ Lăng Không, ngón tay chơi đùa mái tóc dài của nàng: “Vi phu thay đổi chủ ý rồi, tạm thời không về nhà. Trước mang nương tử du ngoạn chung quanh, đem chuyện nên làm xử lý một lượt, tránh cho tương lai bụng Lăng Không lớn lên lại không có thời gian xử trí, để lại tiếc nuối.”
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi, không lâu sau mang quần áo bị hai vị chủ tử vất ở trong rừng, còn có vài món đồ trang sức trên đầu của thái tử phi.Trải qua một hồi sửa sang lại, xe ngựa rộng rãi thoáng mát, thoải mái khác thường. Cho dù bốn năm người cùng ngồi ở bên trong cũng không có vẻ chật chôi.Mộ Lăng Không ngồi trên một tấm da hổ trắng như tuyết, hoa văn lộ ra khí thể vương giả. Cả người ở trên thật thoải mái.“Tấm da hổ này được vi phu tự tay săn mà có. Hắc hắc, hôm nay mới biết đặt nó dưới thân thể mềm mại của nương tử hợp đến cỡ nào.” Chậc chậc mấy tiếng, Đế Tuấn hết sức vô liêm sỉ nói khoác: “Đây chính là chuẩn bị trước cho nàng, đây là vi phu đã dự kiến trước.”“Phi, mười năm trước chàng mới….” Lúng túng ngừng đề tài, Mộ Lăng Không không còn hơi sức để trừng, “Yêu nghiệt.”Không sai, cũng bởi vì không nhìn ra tuổi sau gương mặt trẻ con kia, luôn khiến nàng quên mất tuổi thật của hắn.Đế Tuấn không hề để ý, cố ý giả bộ tâm hồn bị đả thương: “Nương tử, nàng không tin vi phu sao? Năm đó khi ta bắn chết con cọp này, thật sự nghĩ tới một ngày kia tặng cho nương tử của mình.”Mộ Lăng Không tin hắn mới là lạ.Chẳng qua vì tránh cho hắn tiếp tục om sòm, nàng nói qua loa chuyển đề tài: “Chúng ta là đang về nhà sao?”Đế Tuấn vừa mới phân phó cho Tiểu Bắc đánh xe lên đường.Hắn liền tựa bên cạnh Mộ Lăng Không, ngón tay chơi đùa mái tóc dài của nàng: “Vi phu thay đổi chủ ý rồi, tạm thời không về nhà. Trước mang nương tử du ngoạn chung quanh, đem chuyện nên làm xử lý một lượt, tránh cho tương lai bụng Lăng Không lớn lên lại không có thời gian xử trí, để lại tiếc nuối.”