Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 124: Trong rừng tìm vui (tứ)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.Hắn cư nhiên làm thật!Giống như so với bình thường dùng sức hơn, mồ hôi rơi tí tách lên cổ của nàng, lăn trên da thịt trơn nhẵn, rơi xuống hoa cỏ dưới đất, giúp chúng khỏe mạnh lớn lên.“Nương tử, đừng chịu đựng như vậy, cứ thoải mái kêu lên, nơi này không có ai đâu.” Hắn hôn lên gương mặt, mi mắt của nàng, cuối cùng che đi đôi môi đỏ mọng không bao giờ khiến hắn ngán, trằn trọc, dây dưa.Nàng ưm một tiếng, chỉ có thể bị động chịu đựng. Mỗi lần cự tuyệt Đế Tuấn, cuối cùng đổi lại càng khiến hắn thêm kiên nhẫn xâm phạm.Hắn vẫn nhớ lời hứa lên xe ngựa.Có thể tưởng tượng được, phu quân gương mặt đứa bé kia nhất định lại nghĩ mọi biện pháp lừa nàng.Haiz, thật là, không có cách nào.……………Nếu như có thể, Mộ Lăng Không rất muốn quên đi đoạn ký ức vừa mới xảy ra. Nếu không làm được, ít nhất cũng sẽ chon tận đáy lòng, cả đời cũng sẽ không cho người nào biết.Vậy màMặc dù nàng là người bị động nhưng cuối cùng người toàn thân mềm nhũn cũng là nàng.Đế Tuấn không có kiên nhẫn cùng nàng từng bước từng bước gian nan trở về. Không để ý đến sự cự tuyệt của Mộ Lăng Không, ép buộc ôm ngang nàng lên, hả hê, chiến thắng trở về.Cứ như vậy, dù kẻ ngu cũng có thể đoán được chuyện gì vừa xảy ra ở trong rừng.Dù sao vẻ mặt nàng xuân sắc vô biên, quần áo xốc xếch, tóc dài tung bay, cánh môi sưng đỏ không thể giả được.Tiểu Nam và Tiểu Bắc thủy chung cúi đầu. Có lẽ là sợ nàng xấu hổ nhiều hơn là lo lắng Đế Tuấn nổi giận. Vì vậy làm bộ mắt mù không thấy được.Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi….
Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.
Hắn cư nhiên làm thật!
Giống như so với bình thường dùng sức hơn, mồ hôi rơi tí tách lên cổ của nàng, lăn trên da thịt trơn nhẵn, rơi xuống hoa cỏ dưới đất, giúp chúng khỏe mạnh lớn lên.
“Nương tử, đừng chịu đựng như vậy, cứ thoải mái kêu lên, nơi này không có ai đâu.” Hắn hôn lên gương mặt, mi mắt của nàng, cuối cùng che đi đôi môi đỏ mọng không bao giờ khiến hắn ngán, trằn trọc, dây dưa.
Nàng ưm một tiếng, chỉ có thể bị động chịu đựng. Mỗi lần cự tuyệt Đế Tuấn, cuối cùng đổi lại càng khiến hắn thêm kiên nhẫn xâm phạm.
Hắn vẫn nhớ lời hứa lên xe ngựa.
Có thể tưởng tượng được, phu quân gương mặt đứa bé kia nhất định lại nghĩ mọi biện pháp lừa nàng.
Haiz, thật là, không có cách nào.
……………
Nếu như có thể, Mộ Lăng Không rất muốn quên đi đoạn ký ức vừa mới xảy ra. Nếu không làm được, ít nhất cũng sẽ chon tận đáy lòng, cả đời cũng sẽ không cho người nào biết.
Vậy mà
Mặc dù nàng là người bị động nhưng cuối cùng người toàn thân mềm nhũn cũng là nàng.
Đế Tuấn không có kiên nhẫn cùng nàng từng bước từng bước gian nan trở về. Không để ý đến sự cự tuyệt của Mộ Lăng Không, ép buộc ôm ngang nàng lên, hả hê, chiến thắng trở về.
Cứ như vậy, dù kẻ ngu cũng có thể đoán được chuyện gì vừa xảy ra ở trong rừng.
Dù sao vẻ mặt nàng xuân sắc vô biên, quần áo xốc xếch, tóc dài tung bay, cánh môi sưng đỏ không thể giả được.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc thủy chung cúi đầu. Có lẽ là sợ nàng xấu hổ nhiều hơn là lo lắng Đế Tuấn nổi giận. Vì vậy làm bộ mắt mù không thấy được.
Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi….
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Trên ngọn cây, có hai con sóc đuôi thật dài, đang mắt to mắt nhỏ nhìn bọn họ, trầm bổng phập phồng.Hắn cư nhiên làm thật!Giống như so với bình thường dùng sức hơn, mồ hôi rơi tí tách lên cổ của nàng, lăn trên da thịt trơn nhẵn, rơi xuống hoa cỏ dưới đất, giúp chúng khỏe mạnh lớn lên.“Nương tử, đừng chịu đựng như vậy, cứ thoải mái kêu lên, nơi này không có ai đâu.” Hắn hôn lên gương mặt, mi mắt của nàng, cuối cùng che đi đôi môi đỏ mọng không bao giờ khiến hắn ngán, trằn trọc, dây dưa.Nàng ưm một tiếng, chỉ có thể bị động chịu đựng. Mỗi lần cự tuyệt Đế Tuấn, cuối cùng đổi lại càng khiến hắn thêm kiên nhẫn xâm phạm.Hắn vẫn nhớ lời hứa lên xe ngựa.Có thể tưởng tượng được, phu quân gương mặt đứa bé kia nhất định lại nghĩ mọi biện pháp lừa nàng.Haiz, thật là, không có cách nào.……………Nếu như có thể, Mộ Lăng Không rất muốn quên đi đoạn ký ức vừa mới xảy ra. Nếu không làm được, ít nhất cũng sẽ chon tận đáy lòng, cả đời cũng sẽ không cho người nào biết.Vậy màMặc dù nàng là người bị động nhưng cuối cùng người toàn thân mềm nhũn cũng là nàng.Đế Tuấn không có kiên nhẫn cùng nàng từng bước từng bước gian nan trở về. Không để ý đến sự cự tuyệt của Mộ Lăng Không, ép buộc ôm ngang nàng lên, hả hê, chiến thắng trở về.Cứ như vậy, dù kẻ ngu cũng có thể đoán được chuyện gì vừa xảy ra ở trong rừng.Dù sao vẻ mặt nàng xuân sắc vô biên, quần áo xốc xếch, tóc dài tung bay, cánh môi sưng đỏ không thể giả được.Tiểu Nam và Tiểu Bắc thủy chung cúi đầu. Có lẽ là sợ nàng xấu hổ nhiều hơn là lo lắng Đế Tuấn nổi giận. Vì vậy làm bộ mắt mù không thấy được.Đợi đến khi Đế Tuấn an bài Mộ Lăng Không trên xe ngựa, hoài niệm chuyện vừa xảy ra, Tiểu Nam xoay người rời đi….