Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 130: Trong rừng tìm vui (mười)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Phu quân, cầu xin chàng thành thục một chút. Dầu gì chàng cũng đã ba mươi tuổi, sao có thể lại có suy nghĩ như đứa trẻ vậy?” Mộ Lăng Không cực kỳ tức giận, hận không thể đưa tay ra dùng sức nhéo gương mặt vô cùng mịn màng của hắn, thuận tiện đem sự ngây thơ và tất cả mọi suy nghĩ kia lấy đi.“Người ta muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…” Hắn lảm nhảm, hoàn toàn không nghe những lời khuyên. Luôn lặp lại ba chữ kia, giống như con muỗi hừ hừ, cùng đánh lâu dài với Mộ Lăng Không.“Muốn ăn cá thì tùy tiện tìm một quán, muốn 100 con ta cũng cho chàng ăn đủ.” Nàng hung hăng nói, cười gằn hứa hẹn. Hừ, đến lúc đó ăn không hết nàng liền nhét vào.“Muốn ăn cá mẫu tử… Cá mẫu tử…Cá mẫu tử…Cả mẫu tử…” Đế Tuấn quyết định thật nhanh, thay đổi cách nói, không sợ chết tiếp tục khiêu khích Mộ Lăng Không đã gần như bộc phát.“Ăn ăn ăn, ăn cái rắm! Thứ kia có độc hay không chàng còn chưa biết, có thể ăn không chàng cũng không biết, cứ như vậy dám nhét vào mồm?” Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, không nên chấp nhặt với hắn. Tiêu Trúc chỉ tự xưng là hai mươi tám tuổi, chưa chắc hắn thực sự hai mươi tám. Hắn nhất định chỉ có tám tuổi, nhất định là như vậy, nhất định.Mộ Lăng Không lẩm nhẩm không ngừng, đuôi mắt quét qua ánh mắt chú ý ở ven đường, thật sự không còn mặt mũi ở trên đường cái gầm thét với Đế Tuấn.Hắn có thể không để ý đến cái nhìn của người khác mà đùa bỡn, nàng lại không có bản lĩnh đó.“Chỉ cần có thể khiến nương tử sinh một đứa con trai, lần sau cũng thế, dù là hạc đỉnh hồng ta cũng ăn. Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…” Nói lảm nhảm, nói lảm nhảm, nói đến khi nương tử đồng ý mới thôi. Đế Tuấn quyết định chủ ý, kiên nhẫn, không đạt được mục đích quyết không buông tha.Mộ Lăng Không chống tay xoa mi tâm căng nhức: “Phu quân, chàng phải tin tưởng ta, cá mẫu tử tuyệt đối không có tác dụng thần kỳ như vậy. Huống chi chuyện cổ tích kia chỉ phóng đại lên mà thôi.”

“Phu quân, cầu xin chàng thành thục một chút. Dầu gì chàng cũng đã ba mươi tuổi, sao có thể lại có suy nghĩ như đứa trẻ vậy?” Mộ Lăng Không cực kỳ tức giận, hận không thể đưa tay ra dùng sức nhéo gương mặt vô cùng mịn màng của hắn, thuận tiện đem sự ngây thơ và tất cả mọi suy nghĩ kia lấy đi.

“Người ta muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…” Hắn lảm nhảm, hoàn toàn không nghe những lời khuyên. Luôn lặp lại ba chữ kia, giống như con muỗi hừ hừ, cùng đánh lâu dài với Mộ Lăng Không.

“Muốn ăn cá thì tùy tiện tìm một quán, muốn 100 con ta cũng cho chàng ăn đủ.” Nàng hung hăng nói, cười gằn hứa hẹn. Hừ, đến lúc đó ăn không hết nàng liền nhét vào.

“Muốn ăn cá mẫu tử… Cá mẫu tử…Cá mẫu tử…Cả mẫu tử…” Đế Tuấn quyết định thật nhanh, thay đổi cách nói, không sợ chết tiếp tục khiêu khích Mộ Lăng Không đã gần như bộc phát.

“Ăn ăn ăn, ăn cái rắm! Thứ kia có độc hay không chàng còn chưa biết, có thể ăn không chàng cũng không biết, cứ như vậy dám nhét vào mồm?” Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, không nên chấp nhặt với hắn. Tiêu Trúc chỉ tự xưng là hai mươi tám tuổi, chưa chắc hắn thực sự hai mươi tám. Hắn nhất định chỉ có tám tuổi, nhất định là như vậy, nhất định.

Mộ Lăng Không lẩm nhẩm không ngừng, đuôi mắt quét qua ánh mắt chú ý ở ven đường, thật sự không còn mặt mũi ở trên đường cái gầm thét với Đế Tuấn.

Hắn có thể không để ý đến cái nhìn của người khác mà đùa bỡn, nàng lại không có bản lĩnh đó.

“Chỉ cần có thể khiến nương tử sinh một đứa con trai, lần sau cũng thế, dù là hạc đỉnh hồng ta cũng ăn. Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…” Nói lảm nhảm, nói lảm nhảm, nói đến khi nương tử đồng ý mới thôi. Đế Tuấn quyết định chủ ý, kiên nhẫn, không đạt được mục đích quyết không buông tha.

Mộ Lăng Không chống tay xoa mi tâm căng nhức: “Phu quân, chàng phải tin tưởng ta, cá mẫu tử tuyệt đối không có tác dụng thần kỳ như vậy. Huống chi chuyện cổ tích kia chỉ phóng đại lên mà thôi.”

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Phu quân, cầu xin chàng thành thục một chút. Dầu gì chàng cũng đã ba mươi tuổi, sao có thể lại có suy nghĩ như đứa trẻ vậy?” Mộ Lăng Không cực kỳ tức giận, hận không thể đưa tay ra dùng sức nhéo gương mặt vô cùng mịn màng của hắn, thuận tiện đem sự ngây thơ và tất cả mọi suy nghĩ kia lấy đi.“Người ta muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…Muốn ăn cá…” Hắn lảm nhảm, hoàn toàn không nghe những lời khuyên. Luôn lặp lại ba chữ kia, giống như con muỗi hừ hừ, cùng đánh lâu dài với Mộ Lăng Không.“Muốn ăn cá thì tùy tiện tìm một quán, muốn 100 con ta cũng cho chàng ăn đủ.” Nàng hung hăng nói, cười gằn hứa hẹn. Hừ, đến lúc đó ăn không hết nàng liền nhét vào.“Muốn ăn cá mẫu tử… Cá mẫu tử…Cá mẫu tử…Cả mẫu tử…” Đế Tuấn quyết định thật nhanh, thay đổi cách nói, không sợ chết tiếp tục khiêu khích Mộ Lăng Không đã gần như bộc phát.“Ăn ăn ăn, ăn cái rắm! Thứ kia có độc hay không chàng còn chưa biết, có thể ăn không chàng cũng không biết, cứ như vậy dám nhét vào mồm?” Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, không nên chấp nhặt với hắn. Tiêu Trúc chỉ tự xưng là hai mươi tám tuổi, chưa chắc hắn thực sự hai mươi tám. Hắn nhất định chỉ có tám tuổi, nhất định là như vậy, nhất định.Mộ Lăng Không lẩm nhẩm không ngừng, đuôi mắt quét qua ánh mắt chú ý ở ven đường, thật sự không còn mặt mũi ở trên đường cái gầm thét với Đế Tuấn.Hắn có thể không để ý đến cái nhìn của người khác mà đùa bỡn, nàng lại không có bản lĩnh đó.“Chỉ cần có thể khiến nương tử sinh một đứa con trai, lần sau cũng thế, dù là hạc đỉnh hồng ta cũng ăn. Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…Ta muốn ăn…” Nói lảm nhảm, nói lảm nhảm, nói đến khi nương tử đồng ý mới thôi. Đế Tuấn quyết định chủ ý, kiên nhẫn, không đạt được mục đích quyết không buông tha.Mộ Lăng Không chống tay xoa mi tâm căng nhức: “Phu quân, chàng phải tin tưởng ta, cá mẫu tử tuyệt đối không có tác dụng thần kỳ như vậy. Huống chi chuyện cổ tích kia chỉ phóng đại lên mà thôi.”

Quyển 2 - Chương 130: Trong rừng tìm vui (mười)