Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 131: Đế Tuấn vô sỉ (một)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Nhưng……” hắn nêu lên rất nhiều ví dụ “nhà lão Vương, nhà lão Lý, nàh lão Trương, nhà lão Tống đều đã thử qua, kết quả sinh… Cho nên, ta muốn ăn cá, cá mẫu tử. Nhất định phải ăn, phải ăn.” Hắn nói vô cùng nghiêm túc, hai má phình ra, gò má đỏ lên.“Cái gì với cái gì, ta nói không cho ăn chính là không cho ăn.” Nàng đã không còn để ý mất thể diện, nổi giận gầm lên một tiếng. Dắt tay Đế Tuấn, sải bước đi về phía trước.Muốn nàng tận mắt nhìn Đế Tuấn vì loại chuyện nhàm chán này đi mạo hiểm, trừ pi nàng chết!“Nương tử, nàng không cho ăn, vi phu cũng không đi nữa. Vậy ở Xương Bình, vi phu sẽ không phân biệt ngày đêm cố gắng, cho đến…” Hắn mập mờ nháy nháy mắt, cười vô cùng vô sỉ: “Cho đến khi không ăn cá cũng có thể khiến Lăng Không mang thai.”Mộ Lăng Không không nói.Trên thực tế nàng thật sự không còn gì để nói.Than trời, phu quân như vậy, nàng trừ việc khóc không ra nước mắt, còn có thể làm như thế nào đây?………Gần tới trưa, bên trong quán rượu đầy ắp cả người. Lầu hai tao nhã đã sớm bị người chiếm, bốn người bất đắc dĩ không thể làm gì khác ngồi ở trong hành lang, chen lấn trong một cái bàn.Tiểu Nam Tiểu Bắc có chút gò bó.Đế Tuấn và Mộ Lăng Không không để ý.Tiểu nhị chạy qua hỏi thăm bốn người muốn ăn gì.Đế Tuấn lập tức tiếp lời: “Các ngươi ở đây có cá không? Cá mẫu tử! Loại cá mà khi ăn có thể khiến vợ một lần mang thai sinh được hai đứa ấy…”Gương mặt Mộ Lăng Không đỏ lên. Nếu như bây giờ có người đặt bát trước mặt, nàng nhất định hộc máu cho Đế Tuấn nhìn.Một chút sửng sốt, tiểu nhị lắc đầu: “Khách quan, cá mẫu tử chỉ là một truyền thuyết. Cho dù có thật cũng là thứ cực kỳ hiếm, trong tiểu đ**m làm sao có phúc khí có được? Không bằng ngài thay đổi món, cá chép, cá trích, cá hoàng hoa, tùy ngài chọn.”“Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.

“Nhưng……” hắn nêu lên rất nhiều ví dụ “nhà lão Vương, nhà lão Lý, nàh lão Trương, nhà lão Tống đều đã thử qua, kết quả sinh… Cho nên, ta muốn ăn cá, cá mẫu tử. Nhất định phải ăn, phải ăn.” Hắn nói vô cùng nghiêm túc, hai má phình ra, gò má đỏ lên.

“Cái gì với cái gì, ta nói không cho ăn chính là không cho ăn.” Nàng đã không còn để ý mất thể diện, nổi giận gầm lên một tiếng. Dắt tay Đế Tuấn, sải bước đi về phía trước.

Muốn nàng tận mắt nhìn Đế Tuấn vì loại chuyện nhàm chán này đi mạo hiểm, trừ pi nàng chết!

“Nương tử, nàng không cho ăn, vi phu cũng không đi nữa. Vậy ở Xương Bình, vi phu sẽ không phân biệt ngày đêm cố gắng, cho đến…” Hắn mập mờ nháy nháy mắt, cười vô cùng vô sỉ: “Cho đến khi không ăn cá cũng có thể khiến Lăng Không mang thai.”

Mộ Lăng Không không nói.

Trên thực tế nàng thật sự không còn gì để nói.

Than trời, phu quân như vậy, nàng trừ việc khóc không ra nước mắt, còn có thể làm như thế nào đây?

………

Gần tới trưa, bên trong quán rượu đầy ắp cả người. Lầu hai tao nhã đã sớm bị người chiếm, bốn người bất đắc dĩ không thể làm gì khác ngồi ở trong hành lang, chen lấn trong một cái bàn.

Tiểu Nam Tiểu Bắc có chút gò bó.

Đế Tuấn và Mộ Lăng Không không để ý.

Tiểu nhị chạy qua hỏi thăm bốn người muốn ăn gì.

Đế Tuấn lập tức tiếp lời: “Các ngươi ở đây có cá không? Cá mẫu tử! Loại cá mà khi ăn có thể khiến vợ một lần mang thai sinh được hai đứa ấy…”

Gương mặt Mộ Lăng Không đỏ lên. Nếu như bây giờ có người đặt bát trước mặt, nàng nhất định hộc máu cho Đế Tuấn nhìn.

Một chút sửng sốt, tiểu nhị lắc đầu: “Khách quan, cá mẫu tử chỉ là một truyền thuyết. Cho dù có thật cũng là thứ cực kỳ hiếm, trong tiểu đ**m làm sao có phúc khí có được? Không bằng ngài thay đổi món, cá chép, cá trích, cá hoàng hoa, tùy ngài chọn.”

“Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Nhưng……” hắn nêu lên rất nhiều ví dụ “nhà lão Vương, nhà lão Lý, nàh lão Trương, nhà lão Tống đều đã thử qua, kết quả sinh… Cho nên, ta muốn ăn cá, cá mẫu tử. Nhất định phải ăn, phải ăn.” Hắn nói vô cùng nghiêm túc, hai má phình ra, gò má đỏ lên.“Cái gì với cái gì, ta nói không cho ăn chính là không cho ăn.” Nàng đã không còn để ý mất thể diện, nổi giận gầm lên một tiếng. Dắt tay Đế Tuấn, sải bước đi về phía trước.Muốn nàng tận mắt nhìn Đế Tuấn vì loại chuyện nhàm chán này đi mạo hiểm, trừ pi nàng chết!“Nương tử, nàng không cho ăn, vi phu cũng không đi nữa. Vậy ở Xương Bình, vi phu sẽ không phân biệt ngày đêm cố gắng, cho đến…” Hắn mập mờ nháy nháy mắt, cười vô cùng vô sỉ: “Cho đến khi không ăn cá cũng có thể khiến Lăng Không mang thai.”Mộ Lăng Không không nói.Trên thực tế nàng thật sự không còn gì để nói.Than trời, phu quân như vậy, nàng trừ việc khóc không ra nước mắt, còn có thể làm như thế nào đây?………Gần tới trưa, bên trong quán rượu đầy ắp cả người. Lầu hai tao nhã đã sớm bị người chiếm, bốn người bất đắc dĩ không thể làm gì khác ngồi ở trong hành lang, chen lấn trong một cái bàn.Tiểu Nam Tiểu Bắc có chút gò bó.Đế Tuấn và Mộ Lăng Không không để ý.Tiểu nhị chạy qua hỏi thăm bốn người muốn ăn gì.Đế Tuấn lập tức tiếp lời: “Các ngươi ở đây có cá không? Cá mẫu tử! Loại cá mà khi ăn có thể khiến vợ một lần mang thai sinh được hai đứa ấy…”Gương mặt Mộ Lăng Không đỏ lên. Nếu như bây giờ có người đặt bát trước mặt, nàng nhất định hộc máu cho Đế Tuấn nhìn.Một chút sửng sốt, tiểu nhị lắc đầu: “Khách quan, cá mẫu tử chỉ là một truyền thuyết. Cho dù có thật cũng là thứ cực kỳ hiếm, trong tiểu đ**m làm sao có phúc khí có được? Không bằng ngài thay đổi món, cá chép, cá trích, cá hoàng hoa, tùy ngài chọn.”“Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.

Quyển 2 - Chương 131: Đế Tuấn vô sỉ (một)