Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 132: Đế Tuấn vô sỉ (hai)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.Nàng nháy mắt với Tiểu Nam, ý bảo tùy tiện gọi mấy thứ, không cần để cho Đế Tuấn trúng tà nói hươu nói vượn.Trải qua một thời gian ngắn chung đụng, Tiểu Nam đã không còn sợ Đế Tuấn như trước nữa. Dù sao chỉ cần có thái tử phi ở đây, có như thế nào gia cũng sẽ không trách phạt nàng.Lấy can đảm nhanh chóng gọi món. Phần lớn là lấy theo khẩu vị của Đế Tuấn, không thiếu được hai món cá. Kho tàu và chưng cất, có chút bù đắp cho hắn.“Phu quân, chàng có thể hay không tạm thời quên cái loại cá kia, ăn một bữa cơm thật ngon?” Đủ chứ, cũng đã lầm bầm một canh giờ rồi, suy nghĩ của hắn thật là…Mộ Lăng Không thu tay lại, nhịn không được thở dài.Đế Tuấn bẹt bẹt miệng, dáng vẻ rất đáng thương.Gương mặt Tiểu Nam và Tiểu Bắc cứng ngác giật giật. Cả ngày nhìn điện hạ và nương nương ầm ĩ, còn phải làm bộ không thấy được không nghe được. Thật sự vô cùng khổ cực.………Bốn người thoải mái vui vẻ, rất nhanh gia nhập náo nhiệt không khí dùng cơm trưa.Khách tới sớm, món ăn cũng mang lên sớm. Trong không khí tràn ngập mùi thơm của thức ăn. Có thịt, có cá, có rau, có gạo ở chung một chỗ, quyến rũ lòng người.Đế Tuấn theo thói quen dính ở bên cạnh Mộ Lăng Không, hoàn toàn không coi air a gì. Huyên náo nữa cũng không ảnh hương đến tâm tình đang tốt của hắn.Ngoài cửa, mấy tên đại hán mặt âm trầm, mang theo ba cô gái đi vào. Nhìn lướt qua phát hiện không còn chỗ trống nào.“Cao, đầy khách ròi, đói bụng chết mất. Không đi nữa, ở đây thôi.”Tiểu nhị liếc thấy vội vàng tiến lên: “Mấy vị khách quan, tiểu đ**m đã đầy khách, nếu như muốn ăn cơm xin chờ một chút.

“Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.

Nàng nháy mắt với Tiểu Nam, ý bảo tùy tiện gọi mấy thứ, không cần để cho Đế Tuấn trúng tà nói hươu nói vượn.

Trải qua một thời gian ngắn chung đụng, Tiểu Nam đã không còn sợ Đế Tuấn như trước nữa. Dù sao chỉ cần có thái tử phi ở đây, có như thế nào gia cũng sẽ không trách phạt nàng.

Lấy can đảm nhanh chóng gọi món. Phần lớn là lấy theo khẩu vị của Đế Tuấn, không thiếu được hai món cá. Kho tàu và chưng cất, có chút bù đắp cho hắn.

“Phu quân, chàng có thể hay không tạm thời quên cái loại cá kia, ăn một bữa cơm thật ngon?” Đủ chứ, cũng đã lầm bầm một canh giờ rồi, suy nghĩ của hắn thật là…

Mộ Lăng Không thu tay lại, nhịn không được thở dài.

Đế Tuấn bẹt bẹt miệng, dáng vẻ rất đáng thương.

Gương mặt Tiểu Nam và Tiểu Bắc cứng ngác giật giật. Cả ngày nhìn điện hạ và nương nương ầm ĩ, còn phải làm bộ không thấy được không nghe được. Thật sự vô cùng khổ cực.

………

Bốn người thoải mái vui vẻ, rất nhanh gia nhập náo nhiệt không khí dùng cơm trưa.

Khách tới sớm, món ăn cũng mang lên sớm. Trong không khí tràn ngập mùi thơm của thức ăn. Có thịt, có cá, có rau, có gạo ở chung một chỗ, quyến rũ lòng người.

Đế Tuấn theo thói quen dính ở bên cạnh Mộ Lăng Không, hoàn toàn không coi air a gì. Huyên náo nữa cũng không ảnh hương đến tâm tình đang tốt của hắn.

Ngoài cửa, mấy tên đại hán mặt âm trầm, mang theo ba cô gái đi vào. Nhìn lướt qua phát hiện không còn chỗ trống nào.

“Cao, đầy khách ròi, đói bụng chết mất. Không đi nữa, ở đây thôi.”

Tiểu nhị liếc thấy vội vàng tiến lên: “Mấy vị khách quan, tiểu đ**m đã đầy khách, nếu như muốn ăn cơm xin chờ một chút.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Không được, phải là cá mẫu tử.” Đế Tuấn cố chấp lắc đầu. Còn định hồ ngôn loạn ngữ tiếp cái miệng lại bị Mộ Lăng Không bịt lại.Nàng nháy mắt với Tiểu Nam, ý bảo tùy tiện gọi mấy thứ, không cần để cho Đế Tuấn trúng tà nói hươu nói vượn.Trải qua một thời gian ngắn chung đụng, Tiểu Nam đã không còn sợ Đế Tuấn như trước nữa. Dù sao chỉ cần có thái tử phi ở đây, có như thế nào gia cũng sẽ không trách phạt nàng.Lấy can đảm nhanh chóng gọi món. Phần lớn là lấy theo khẩu vị của Đế Tuấn, không thiếu được hai món cá. Kho tàu và chưng cất, có chút bù đắp cho hắn.“Phu quân, chàng có thể hay không tạm thời quên cái loại cá kia, ăn một bữa cơm thật ngon?” Đủ chứ, cũng đã lầm bầm một canh giờ rồi, suy nghĩ của hắn thật là…Mộ Lăng Không thu tay lại, nhịn không được thở dài.Đế Tuấn bẹt bẹt miệng, dáng vẻ rất đáng thương.Gương mặt Tiểu Nam và Tiểu Bắc cứng ngác giật giật. Cả ngày nhìn điện hạ và nương nương ầm ĩ, còn phải làm bộ không thấy được không nghe được. Thật sự vô cùng khổ cực.………Bốn người thoải mái vui vẻ, rất nhanh gia nhập náo nhiệt không khí dùng cơm trưa.Khách tới sớm, món ăn cũng mang lên sớm. Trong không khí tràn ngập mùi thơm của thức ăn. Có thịt, có cá, có rau, có gạo ở chung một chỗ, quyến rũ lòng người.Đế Tuấn theo thói quen dính ở bên cạnh Mộ Lăng Không, hoàn toàn không coi air a gì. Huyên náo nữa cũng không ảnh hương đến tâm tình đang tốt của hắn.Ngoài cửa, mấy tên đại hán mặt âm trầm, mang theo ba cô gái đi vào. Nhìn lướt qua phát hiện không còn chỗ trống nào.“Cao, đầy khách ròi, đói bụng chết mất. Không đi nữa, ở đây thôi.”Tiểu nhị liếc thấy vội vàng tiến lên: “Mấy vị khách quan, tiểu đ**m đã đầy khách, nếu như muốn ăn cơm xin chờ một chút.

Quyển 2 - Chương 132: Đế Tuấn vô sỉ (hai)