Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 135: Đế Tuấn vô sỉ (năm)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “ Không sai, ăn no mới có hơi sức thu thập bọn họ.” Tiểu Bắc tự động hiểu ý của chủ tử, cầm chén cơm trắng lên, dùng sức đút vào miệng. Nhưng sự chú ý căn bản chưa từng rời khỏi những tiểu tử càn rỡ kia, tránh cho bỏ sót người nào.Một bụng hỏa khí của Mộ Lăng Không ngược lại như kỳ tích biến mất không dấu vết.Nàng buồn cười nhìn bọn họ, lại nhìn lại một chút.Nàng nên là người căm tức nhất mới phải, không phải sao?Tại sao ba người bọn họ lại giống như mèo bị giẫm đuôi, cả người xù hết lông ?Chỉ là, cảm giác được bảo vệ đúng là rất tốt.Người Tiêu Dao môn châu đầu ghé tai lại, bàn luận xôn xao, thỉnh thoảng không biết sắc chỉ chỉ vào bàn Đế Tuấn. Ba nữ nhân kia càng không che giấu lộ ra vẻ thèm thuồng.Thiệt là, mặc dù Đế Tuấn là một nam nhân thành thục nhưng bề ngoài của hắn vô cùng trẻ con, mấy nữ nhân chắc là muốn trâu già gặm “cỏ non” đây. Thôi nha, cũng không bị rớt hàm răng?Sự bình tĩnh vừa rồi của Mộ Lăng Không cũng biến mất hoàn toàn.Nàng cũng muốn đi theo Đế Tuấn chơi trò “đạp phao” nha. Nghe tiếng vang như vậy cũng cảm thấy sung sướng.Dám thèm thuồng nam nhân của nàng,, hừ, thật muốn xem ba bọn họ có bản lĩnh không đã.“Cá chép kho tàu, cá hấp, xin mấy khách quan nếm thử tay nghề của tiểu đ**m.” Tiểu nhị mang lên hai món cuối.Mộ Lăng Không gắp lên một miếng, đặt vào chén của Đế Tuấn: “Phu quân, không phải chàng rất thích ăn cá sao? Ăn nhiều một chút.”…………………Trên giang hồ Tiêu Dao môn có danh tiếng rất lớn, cũng không phải bởi vì môn phái này mạnh.Theo như người kể rằng, môn chủ đời thứ nhất chính là hậu duệ chính thống của hoàng tộc tiền triều, lấy phục quốc làm mục đích sống, sáng tạo nên Tiêu Dao môn.Lấy môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực.

“ Không sai, ăn no mới có hơi sức thu thập bọn họ.” Tiểu Bắc tự động hiểu ý của chủ tử, cầm chén cơm trắng lên, dùng sức đút vào miệng. Nhưng sự chú ý căn bản chưa từng rời khỏi những tiểu tử càn rỡ kia, tránh cho bỏ sót người nào.

Một bụng hỏa khí của Mộ Lăng Không ngược lại như kỳ tích biến mất không dấu vết.

Nàng buồn cười nhìn bọn họ, lại nhìn lại một chút.

Nàng nên là người căm tức nhất mới phải, không phải sao?

Tại sao ba người bọn họ lại giống như mèo bị giẫm đuôi, cả người xù hết lông ?

Chỉ là, cảm giác được bảo vệ đúng là rất tốt.

Người Tiêu Dao môn châu đầu ghé tai lại, bàn luận xôn xao, thỉnh thoảng không biết sắc chỉ chỉ vào bàn Đế Tuấn. Ba nữ nhân kia càng không che giấu lộ ra vẻ thèm thuồng.

Thiệt là, mặc dù Đế Tuấn là một nam nhân thành thục nhưng bề ngoài của hắn vô cùng trẻ con, mấy nữ nhân chắc là muốn trâu già gặm “cỏ non” đây. Thôi nha, cũng không bị rớt hàm răng?

Sự bình tĩnh vừa rồi của Mộ Lăng Không cũng biến mất hoàn toàn.

Nàng cũng muốn đi theo Đế Tuấn chơi trò “đạp phao” nha. Nghe tiếng vang như vậy cũng cảm thấy sung sướng.

Dám thèm thuồng nam nhân của nàng,, hừ, thật muốn xem ba bọn họ có bản lĩnh không đã.

“Cá chép kho tàu, cá hấp, xin mấy khách quan nếm thử tay nghề của tiểu đ**m.” Tiểu nhị mang lên hai món cuối.

Mộ Lăng Không gắp lên một miếng, đặt vào chén của Đế Tuấn: “Phu quân, không phải chàng rất thích ăn cá sao? Ăn nhiều một chút.”

…………………

Trên giang hồ Tiêu Dao môn có danh tiếng rất lớn, cũng không phải bởi vì môn phái này mạnh.

Theo như người kể rằng, môn chủ đời thứ nhất chính là hậu duệ chính thống của hoàng tộc tiền triều, lấy phục quốc làm mục đích sống, sáng tạo nên Tiêu Dao môn.

Lấy môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “ Không sai, ăn no mới có hơi sức thu thập bọn họ.” Tiểu Bắc tự động hiểu ý của chủ tử, cầm chén cơm trắng lên, dùng sức đút vào miệng. Nhưng sự chú ý căn bản chưa từng rời khỏi những tiểu tử càn rỡ kia, tránh cho bỏ sót người nào.Một bụng hỏa khí của Mộ Lăng Không ngược lại như kỳ tích biến mất không dấu vết.Nàng buồn cười nhìn bọn họ, lại nhìn lại một chút.Nàng nên là người căm tức nhất mới phải, không phải sao?Tại sao ba người bọn họ lại giống như mèo bị giẫm đuôi, cả người xù hết lông ?Chỉ là, cảm giác được bảo vệ đúng là rất tốt.Người Tiêu Dao môn châu đầu ghé tai lại, bàn luận xôn xao, thỉnh thoảng không biết sắc chỉ chỉ vào bàn Đế Tuấn. Ba nữ nhân kia càng không che giấu lộ ra vẻ thèm thuồng.Thiệt là, mặc dù Đế Tuấn là một nam nhân thành thục nhưng bề ngoài của hắn vô cùng trẻ con, mấy nữ nhân chắc là muốn trâu già gặm “cỏ non” đây. Thôi nha, cũng không bị rớt hàm răng?Sự bình tĩnh vừa rồi của Mộ Lăng Không cũng biến mất hoàn toàn.Nàng cũng muốn đi theo Đế Tuấn chơi trò “đạp phao” nha. Nghe tiếng vang như vậy cũng cảm thấy sung sướng.Dám thèm thuồng nam nhân của nàng,, hừ, thật muốn xem ba bọn họ có bản lĩnh không đã.“Cá chép kho tàu, cá hấp, xin mấy khách quan nếm thử tay nghề của tiểu đ**m.” Tiểu nhị mang lên hai món cuối.Mộ Lăng Không gắp lên một miếng, đặt vào chén của Đế Tuấn: “Phu quân, không phải chàng rất thích ăn cá sao? Ăn nhiều một chút.”…………………Trên giang hồ Tiêu Dao môn có danh tiếng rất lớn, cũng không phải bởi vì môn phái này mạnh.Theo như người kể rằng, môn chủ đời thứ nhất chính là hậu duệ chính thống của hoàng tộc tiền triều, lấy phục quốc làm mục đích sống, sáng tạo nên Tiêu Dao môn.Lấy môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực.

Quyển 2 - Chương 135: Đế Tuấn vô sỉ (năm)