Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 136: Đế Tuấn vô sỉ (sáu)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Lập nên môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực, tìm kiếm thời cơ thuận lợi, lôi kéo môn phái giang hồ,mưu đồ tái khởi Đông Sơn.Nào biết, mới truyền mấy đời, Tiêu Dao môn hoàn toàn đi lệch.Tụ tập rất nhiều hạng người dâm tà, tụ tập lại với nhau làm nên những thành phần lang cẩu của xã hội.Phục quốc, thỉnh thoảng mới được nhắc đến, khẩu hiệu chiêu binh mãi mã.Trên thực tế bọn họ đến tột cùng đang làm những gì có trời biết, tất cả mọi người đều biết, mà nàng cực kỳ rõ ràng.Một bữa cơm, ăn không thấy vị.Lửa giận của Đế Tuấn cũng rơi trên hai đĩa cá trước mặt.Mộ Lăng Không, Tiểu Nam, Tiểu Bắc không có đụng một miếng, cư nhiên bắt bọn họ ăn hai bộ xương cá hoàn chỉnh?“Ta về sau không bao giờ muốn ăn cá nữa.” Hắn lau chùi miệng, nói như vậy.Dừng lại chốc lát, nghĩ tới cái gì lại bổ sung một câu: “Ngoại trừ cá mẫu tử.”Mặc dù nghe đến cá đã cảm thấy ghê tởm nhưng loại cá kia giú Mộ Lăng Không một lần sinh hai đứa bé, hắn cũng sẽ nhẫn lại, nuốt xuống, một chút cũng không chừa, ăn sạch sẽ.“Gia của ta, ngài không thể quên truyền thuyết cá mẫu tử hay sao?” Mộ Lăng Không lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng chùi hết mỡ trên môi.“Nương tử, trí nhớ vi phu vô cùng tốt, cũng vì thế, nhiều khi ta cũng rất khổ nha.” Đế Tuấn đứng lên, cẩn thận đỡ Mộ Lăng Không đi.Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng ở phía sau, giống như hung thần ác sát, khí thế mạnh mẽ, lạnh lẽo.___________ Đáng tiếc, hoàn toàn không được.Người của Tiêu Dao môn dường như đã quyết định.Đoàn người Đế Tuấn thanh tán bạc xong, bọn họ liền theo ra cửa, xem ra muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ra tay.“Tiểu Bắc, sáu người bên phải là của ta, năm người bên trái là của ngươi.” Tiểu Nam môi bất động, nhưng âm thanh rõ ràng truyền tới, bắt đầu chia nhiệm vụ

Lập nên môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực, tìm kiếm thời cơ thuận lợi, lôi kéo môn phái giang hồ,mưu đồ tái khởi Đông Sơn.

Nào biết, mới truyền mấy đời, Tiêu Dao môn hoàn toàn đi lệch.

Tụ tập rất nhiều hạng người dâm tà, tụ tập lại với nhau làm nên những thành phần lang cẩu của xã hội.

Phục quốc, thỉnh thoảng mới được nhắc đến, khẩu hiệu chiêu binh mãi mã.

Trên thực tế bọn họ đến tột cùng đang làm những gì có trời biết, tất cả mọi người đều biết, mà nàng cực kỳ rõ ràng.

Một bữa cơm, ăn không thấy vị.

Lửa giận của Đế Tuấn cũng rơi trên hai đĩa cá trước mặt.

Mộ Lăng Không, Tiểu Nam, Tiểu Bắc không có đụng một miếng, cư nhiên bắt bọn họ ăn hai bộ xương cá hoàn chỉnh?

“Ta về sau không bao giờ muốn ăn cá nữa.” Hắn lau chùi miệng, nói như vậy.

Dừng lại chốc lát, nghĩ tới cái gì lại bổ sung một câu: “Ngoại trừ cá mẫu tử.”

Mặc dù nghe đến cá đã cảm thấy ghê tởm nhưng loại cá kia giú Mộ Lăng Không một lần sinh hai đứa bé, hắn cũng sẽ nhẫn lại, nuốt xuống, một chút cũng không chừa, ăn sạch sẽ.

“Gia của ta, ngài không thể quên truyền thuyết cá mẫu tử hay sao?” Mộ Lăng Không lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng chùi hết mỡ trên môi.

“Nương tử, trí nhớ vi phu vô cùng tốt, cũng vì thế, nhiều khi ta cũng rất khổ nha.” Đế Tuấn đứng lên, cẩn thận đỡ Mộ Lăng Không đi.

Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng ở phía sau, giống như hung thần ác sát, khí thế mạnh mẽ, lạnh lẽo.

___________ Đáng tiếc, hoàn toàn không được.

Người của Tiêu Dao môn dường như đã quyết định.

Đoàn người Đế Tuấn thanh tán bạc xong, bọn họ liền theo ra cửa, xem ra muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ra tay.

“Tiểu Bắc, sáu người bên phải là của ta, năm người bên trái là của ngươi.” Tiểu Nam môi bất động, nhưng âm thanh rõ ràng truyền tới, bắt đầu chia nhiệm vụ

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Lập nên môn phái Tiêu Dao để che giấu tai mắt người, giữ thực lực, tìm kiếm thời cơ thuận lợi, lôi kéo môn phái giang hồ,mưu đồ tái khởi Đông Sơn.Nào biết, mới truyền mấy đời, Tiêu Dao môn hoàn toàn đi lệch.Tụ tập rất nhiều hạng người dâm tà, tụ tập lại với nhau làm nên những thành phần lang cẩu của xã hội.Phục quốc, thỉnh thoảng mới được nhắc đến, khẩu hiệu chiêu binh mãi mã.Trên thực tế bọn họ đến tột cùng đang làm những gì có trời biết, tất cả mọi người đều biết, mà nàng cực kỳ rõ ràng.Một bữa cơm, ăn không thấy vị.Lửa giận của Đế Tuấn cũng rơi trên hai đĩa cá trước mặt.Mộ Lăng Không, Tiểu Nam, Tiểu Bắc không có đụng một miếng, cư nhiên bắt bọn họ ăn hai bộ xương cá hoàn chỉnh?“Ta về sau không bao giờ muốn ăn cá nữa.” Hắn lau chùi miệng, nói như vậy.Dừng lại chốc lát, nghĩ tới cái gì lại bổ sung một câu: “Ngoại trừ cá mẫu tử.”Mặc dù nghe đến cá đã cảm thấy ghê tởm nhưng loại cá kia giú Mộ Lăng Không một lần sinh hai đứa bé, hắn cũng sẽ nhẫn lại, nuốt xuống, một chút cũng không chừa, ăn sạch sẽ.“Gia của ta, ngài không thể quên truyền thuyết cá mẫu tử hay sao?” Mộ Lăng Không lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng chùi hết mỡ trên môi.“Nương tử, trí nhớ vi phu vô cùng tốt, cũng vì thế, nhiều khi ta cũng rất khổ nha.” Đế Tuấn đứng lên, cẩn thận đỡ Mộ Lăng Không đi.Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng ở phía sau, giống như hung thần ác sát, khí thế mạnh mẽ, lạnh lẽo.___________ Đáng tiếc, hoàn toàn không được.Người của Tiêu Dao môn dường như đã quyết định.Đoàn người Đế Tuấn thanh tán bạc xong, bọn họ liền theo ra cửa, xem ra muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ra tay.“Tiểu Bắc, sáu người bên phải là của ta, năm người bên trái là của ngươi.” Tiểu Nam môi bất động, nhưng âm thanh rõ ràng truyền tới, bắt đầu chia nhiệm vụ

Quyển 2 - Chương 136: Đế Tuấn vô sỉ (sáu)