Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 149: Thuật hợp thế (chín)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Khoan hãy nói, thật sự là để cho hắn tìm được một tỳ vết. trên vách tường phòng khách chính diện, đồ đằng cổ quái, huyết khí lâm ly.Nhìn đồ đằng kia liền đoán được là ám ký của đám người Tiêu Dao môn lưu lại, ám ký lớn như vậy, hắn nhìn thấy là đương nhiên.Tiểu Bắc chảy mồ hôi lạnh đi tìm bàn chải, cố gắng lau. Cuối cùng lôi ra một thùng nước giội lên, cho đến khi hoàn toàn sạch bóng mới an tâm.Vừa xong việc lền nghe thấy Đế Tuấn gọi tên của hắn: “Tiểu Bắc, tới đây, phải ra khỏi cửa.”Đồ trên tay của Tiểu Bắc lập tức bị ném sang một bên, bước nhanh đến, cùng Tiểu Nam đi sau lưng chủ tử.Đế Tuấn không đánh giá thành quả cả đêm lao động của hắn.Phu nhân cũng không còn bày tỏ không thoải mái.Tiểu Bắc mới an tâm.Hắn không trông cậy được khen thưởng, chỉ cần không để cho gia tức giận, một cước đá hắn trở lại kinh thành là được.…………..Khi Đế Tuấn đi dạo phố có khí thế hơi giống nhà giàu mới nổi.Dẫn Mộ Lăng Không vafp cửa hàng may mặc, lúc đi ra, Tiểu Nam và Tiểu Bắc ôm tất cả mười bọc giấy ra ngoài. Sau lưng, lão bản cười mặt đã thành một đóa hoa cúc, còn tự thân ra cửa, lớn tiếng dặn dò khách quý lần sau nhất định phải trở lại ghé thăm.Bên cạnh cửa hàng may là tiệm trang sức, bện cạnh tiệm trang sức là tiệm giầy, bên cạnh tiệm giầy là cửa hàng bán mứt hoa quả…Một đường vòng xuống, cỗ xe ngựa dùng để chở đồ của Tiểu Nam đã được chất đầy.Mộ Lăng Không thật sự không nhịn được nữa, lôi áo bào của hắn hỏi: “Phu quân, chàng là muốn đi Tứ Xuyên để buôn bán hàng hóa hay sao? Mua nhiều như vậy!”“Không có nha! Chúng ta không thiếu bạc!” Đế Tuấn trả lời như chuyện đương nhiên: “Nương tử và vi phu dù sao cũng cần có mấy bộ để tắm rửa, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đi theo chúng ta, ăn mặc quá tệ cũng ảnh hưởng đến thể diện. Còn có mwust hoa quả, trái cây là dành cho trên đường đi giúp nương tử đỡ thèm. Ta cố ý chọn nhiều khẩu vị chua ngọt nha, ngộ nhỡ Lăng Không có, nhất định dùng đến.”

Khoan hãy nói, thật sự là để cho hắn tìm được một tỳ vết. trên vách tường phòng khách chính diện, đồ đằng cổ quái, huyết khí lâm ly.

Nhìn đồ đằng kia liền đoán được là ám ký của đám người Tiêu Dao môn lưu lại, ám ký lớn như vậy, hắn nhìn thấy là đương nhiên.

Tiểu Bắc chảy mồ hôi lạnh đi tìm bàn chải, cố gắng lau. Cuối cùng lôi ra một thùng nước giội lên, cho đến khi hoàn toàn sạch bóng mới an tâm.

Vừa xong việc lền nghe thấy Đế Tuấn gọi tên của hắn: “Tiểu Bắc, tới đây, phải ra khỏi cửa.”

Đồ trên tay của Tiểu Bắc lập tức bị ném sang một bên, bước nhanh đến, cùng Tiểu Nam đi sau lưng chủ tử.

Đế Tuấn không đánh giá thành quả cả đêm lao động của hắn.

Phu nhân cũng không còn bày tỏ không thoải mái.

Tiểu Bắc mới an tâm.

Hắn không trông cậy được khen thưởng, chỉ cần không để cho gia tức giận, một cước đá hắn trở lại kinh thành là được.

…………..

Khi Đế Tuấn đi dạo phố có khí thế hơi giống nhà giàu mới nổi.

Dẫn Mộ Lăng Không vafp cửa hàng may mặc, lúc đi ra, Tiểu Nam và Tiểu Bắc ôm tất cả mười bọc giấy ra ngoài. Sau lưng, lão bản cười mặt đã thành một đóa hoa cúc, còn tự thân ra cửa, lớn tiếng dặn dò khách quý lần sau nhất định phải trở lại ghé thăm.

Bên cạnh cửa hàng may là tiệm trang sức, bện cạnh tiệm trang sức là tiệm giầy, bên cạnh tiệm giầy là cửa hàng bán mứt hoa quả…

Một đường vòng xuống, cỗ xe ngựa dùng để chở đồ của Tiểu Nam đã được chất đầy.

Mộ Lăng Không thật sự không nhịn được nữa, lôi áo bào của hắn hỏi: “Phu quân, chàng là muốn đi Tứ Xuyên để buôn bán hàng hóa hay sao? Mua nhiều như vậy!”

“Không có nha! Chúng ta không thiếu bạc!” Đế Tuấn trả lời như chuyện đương nhiên: “Nương tử và vi phu dù sao cũng cần có mấy bộ để tắm rửa, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đi theo chúng ta, ăn mặc quá tệ cũng ảnh hưởng đến thể diện. Còn có mwust hoa quả, trái cây là dành cho trên đường đi giúp nương tử đỡ thèm. Ta cố ý chọn nhiều khẩu vị chua ngọt nha, ngộ nhỡ Lăng Không có, nhất định dùng đến.”

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Khoan hãy nói, thật sự là để cho hắn tìm được một tỳ vết. trên vách tường phòng khách chính diện, đồ đằng cổ quái, huyết khí lâm ly.Nhìn đồ đằng kia liền đoán được là ám ký của đám người Tiêu Dao môn lưu lại, ám ký lớn như vậy, hắn nhìn thấy là đương nhiên.Tiểu Bắc chảy mồ hôi lạnh đi tìm bàn chải, cố gắng lau. Cuối cùng lôi ra một thùng nước giội lên, cho đến khi hoàn toàn sạch bóng mới an tâm.Vừa xong việc lền nghe thấy Đế Tuấn gọi tên của hắn: “Tiểu Bắc, tới đây, phải ra khỏi cửa.”Đồ trên tay của Tiểu Bắc lập tức bị ném sang một bên, bước nhanh đến, cùng Tiểu Nam đi sau lưng chủ tử.Đế Tuấn không đánh giá thành quả cả đêm lao động của hắn.Phu nhân cũng không còn bày tỏ không thoải mái.Tiểu Bắc mới an tâm.Hắn không trông cậy được khen thưởng, chỉ cần không để cho gia tức giận, một cước đá hắn trở lại kinh thành là được.…………..Khi Đế Tuấn đi dạo phố có khí thế hơi giống nhà giàu mới nổi.Dẫn Mộ Lăng Không vafp cửa hàng may mặc, lúc đi ra, Tiểu Nam và Tiểu Bắc ôm tất cả mười bọc giấy ra ngoài. Sau lưng, lão bản cười mặt đã thành một đóa hoa cúc, còn tự thân ra cửa, lớn tiếng dặn dò khách quý lần sau nhất định phải trở lại ghé thăm.Bên cạnh cửa hàng may là tiệm trang sức, bện cạnh tiệm trang sức là tiệm giầy, bên cạnh tiệm giầy là cửa hàng bán mứt hoa quả…Một đường vòng xuống, cỗ xe ngựa dùng để chở đồ của Tiểu Nam đã được chất đầy.Mộ Lăng Không thật sự không nhịn được nữa, lôi áo bào của hắn hỏi: “Phu quân, chàng là muốn đi Tứ Xuyên để buôn bán hàng hóa hay sao? Mua nhiều như vậy!”“Không có nha! Chúng ta không thiếu bạc!” Đế Tuấn trả lời như chuyện đương nhiên: “Nương tử và vi phu dù sao cũng cần có mấy bộ để tắm rửa, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đi theo chúng ta, ăn mặc quá tệ cũng ảnh hưởng đến thể diện. Còn có mwust hoa quả, trái cây là dành cho trên đường đi giúp nương tử đỡ thèm. Ta cố ý chọn nhiều khẩu vị chua ngọt nha, ngộ nhỡ Lăng Không có, nhất định dùng đến.”

Quyển 2 - Chương 149: Thuật hợp thế (chín)