Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 150: Thuật hợp thể (mười)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Dứt lời còn mong đợi nhìn bụng vẫn như cũ của nàng, thật hận không lập tức đem lỗ tai dán lên nghe động tĩnh một chút.Tối qua hắn cũng có ‘cố gắng’ nha, không có gì thì hắn nghĩ đã nhét được con nít vào trong đó rồi.Nếu thực là bất đắc dĩ vậy thì vẫn phải đi vớt cá mẫu tử mới được.Mộ Lăng Không co quắp cánh môi, kéo cao ống tay áo, sững sờ nhìn trên cổ tay trắng quấn bốn năm vòn dây đỏ, trên đó đính mấy viên tử tinh phát sáng. Đây là ‘dây tử khóa’ một vị lão phụ nhân bán cho Đế Tuấn ở trên đường đi, nghe nói được lấy từ một ngôi miếu Thần Quân nào đấy, nguyện vọng gì cũng thành, linh nghiệm vô cùng.Dĩ nhiên, ‘thần vật’ có hiệu quả như vậy, giá tiền tự nhiên cũng không phải là re, một lượng bạc một cái, tuyệt không kém.Đế Tuấn nghe hiệu quả tốt, không nhịn được lập tức khẳng khái rút tiến, mua hai cái buộc ở trên cánh tay nàng.Đây là Mộ Lăng Không ngăn.Nếu theo tính tình của hắn, sợ là hai chân cũng buộc vào, một lần được nhiều đứa bé là tốt nhất.Trên cổ nàng đeo chiêu tử Quan Âm mà lão bản tiệm trang sức bán cho Đế Tuấn, hai ngón tay đeo nhẫn, nghe nói cũng không cần suy nghĩ, cũng liên quan đến đứa bé.Đế Tuấn, hắn đúng là điên rồi.Vì có thể có con, có chút tẩu hỏa nhập ma.Mộ Lăng Không từ kinh ngạc kỳ quái đến bất đắc dĩ, rời từ bất đắc dĩ chuyển sang binh tĩnh, quá trình chuyển biến tâm trạng của thế viết thành một quyển sách rồi.Lần thứ N vuốt mi tâm căng đau, nàng tự lẩm bẩm: “Lúc đầu làm sao ta lại khẳng định chàng là hòa thượng chứ? Thật là thua thiệt ta còn tự xưng là hành tẩu giang hồ nhiều năm, cái gì mà trận chiến nào cũng chưa từng bỏ qua, xem ra, duyên nhân thuật, tất cả đều bị chó nuốt.”Đế Tuấn đi theo một bên đong đưa đầu, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp không nghe rõ ràng thở dài: “Nương tử, nàng nói cái gì? Vi phu quên đồ sao? Mau mau nhắc nhở,chúng ta một lần mua cho hết, tránh cho trên đường đi gặp phiền toái.”…………………………….
Dứt lời còn mong đợi nhìn bụng vẫn như cũ của nàng, thật hận không lập tức đem lỗ tai dán lên nghe động tĩnh một chút.
Tối qua hắn cũng có ‘cố gắng’ nha, không có gì thì hắn nghĩ đã nhét được con nít vào trong đó rồi.
Nếu thực là bất đắc dĩ vậy thì vẫn phải đi vớt cá mẫu tử mới được.
Mộ Lăng Không co quắp cánh môi, kéo cao ống tay áo, sững sờ nhìn trên cổ tay trắng quấn bốn năm vòn dây đỏ, trên đó đính mấy viên tử tinh phát sáng. Đây là ‘dây tử khóa’ một vị lão phụ nhân bán cho Đế Tuấn ở trên đường đi, nghe nói được lấy từ một ngôi miếu Thần Quân nào đấy, nguyện vọng gì cũng thành, linh nghiệm vô cùng.
Dĩ nhiên, ‘thần vật’ có hiệu quả như vậy, giá tiền tự nhiên cũng không phải là re, một lượng bạc một cái, tuyệt không kém.
Đế Tuấn nghe hiệu quả tốt, không nhịn được lập tức khẳng khái rút tiến, mua hai cái buộc ở trên cánh tay nàng.
Đây là Mộ Lăng Không ngăn.
Nếu theo tính tình của hắn, sợ là hai chân cũng buộc vào, một lần được nhiều đứa bé là tốt nhất.
Trên cổ nàng đeo chiêu tử Quan Âm mà lão bản tiệm trang sức bán cho Đế Tuấn, hai ngón tay đeo nhẫn, nghe nói cũng không cần suy nghĩ, cũng liên quan đến đứa bé.
Đế Tuấn, hắn đúng là điên rồi.
Vì có thể có con, có chút tẩu hỏa nhập ma.
Mộ Lăng Không từ kinh ngạc kỳ quái đến bất đắc dĩ, rời từ bất đắc dĩ chuyển sang binh tĩnh, quá trình chuyển biến tâm trạng của thế viết thành một quyển sách rồi.
Lần thứ N vuốt mi tâm căng đau, nàng tự lẩm bẩm: “Lúc đầu làm sao ta lại khẳng định chàng là hòa thượng chứ? Thật là thua thiệt ta còn tự xưng là hành tẩu giang hồ nhiều năm, cái gì mà trận chiến nào cũng chưa từng bỏ qua, xem ra, duyên nhân thuật, tất cả đều bị chó nuốt.”
Đế Tuấn đi theo một bên đong đưa đầu, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp không nghe rõ ràng thở dài: “Nương tử, nàng nói cái gì? Vi phu quên đồ sao? Mau mau nhắc nhở,chúng ta một lần mua cho hết, tránh cho trên đường đi gặp phiền toái.”
…………………………….
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Dứt lời còn mong đợi nhìn bụng vẫn như cũ của nàng, thật hận không lập tức đem lỗ tai dán lên nghe động tĩnh một chút.Tối qua hắn cũng có ‘cố gắng’ nha, không có gì thì hắn nghĩ đã nhét được con nít vào trong đó rồi.Nếu thực là bất đắc dĩ vậy thì vẫn phải đi vớt cá mẫu tử mới được.Mộ Lăng Không co quắp cánh môi, kéo cao ống tay áo, sững sờ nhìn trên cổ tay trắng quấn bốn năm vòn dây đỏ, trên đó đính mấy viên tử tinh phát sáng. Đây là ‘dây tử khóa’ một vị lão phụ nhân bán cho Đế Tuấn ở trên đường đi, nghe nói được lấy từ một ngôi miếu Thần Quân nào đấy, nguyện vọng gì cũng thành, linh nghiệm vô cùng.Dĩ nhiên, ‘thần vật’ có hiệu quả như vậy, giá tiền tự nhiên cũng không phải là re, một lượng bạc một cái, tuyệt không kém.Đế Tuấn nghe hiệu quả tốt, không nhịn được lập tức khẳng khái rút tiến, mua hai cái buộc ở trên cánh tay nàng.Đây là Mộ Lăng Không ngăn.Nếu theo tính tình của hắn, sợ là hai chân cũng buộc vào, một lần được nhiều đứa bé là tốt nhất.Trên cổ nàng đeo chiêu tử Quan Âm mà lão bản tiệm trang sức bán cho Đế Tuấn, hai ngón tay đeo nhẫn, nghe nói cũng không cần suy nghĩ, cũng liên quan đến đứa bé.Đế Tuấn, hắn đúng là điên rồi.Vì có thể có con, có chút tẩu hỏa nhập ma.Mộ Lăng Không từ kinh ngạc kỳ quái đến bất đắc dĩ, rời từ bất đắc dĩ chuyển sang binh tĩnh, quá trình chuyển biến tâm trạng của thế viết thành một quyển sách rồi.Lần thứ N vuốt mi tâm căng đau, nàng tự lẩm bẩm: “Lúc đầu làm sao ta lại khẳng định chàng là hòa thượng chứ? Thật là thua thiệt ta còn tự xưng là hành tẩu giang hồ nhiều năm, cái gì mà trận chiến nào cũng chưa từng bỏ qua, xem ra, duyên nhân thuật, tất cả đều bị chó nuốt.”Đế Tuấn đi theo một bên đong đưa đầu, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp không nghe rõ ràng thở dài: “Nương tử, nàng nói cái gì? Vi phu quên đồ sao? Mau mau nhắc nhở,chúng ta một lần mua cho hết, tránh cho trên đường đi gặp phiền toái.”…………………………….