Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 151: Quang minh chính đại đoạt nam nhân (một)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn đi theo một bên đong đưa đầu, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp không nghe rõ ràng thở dài: “Nương tử, nàng nói cái gì? Vi phu quên đồ sao? Mau mau nhắc nhở,chúng ta một lần mua cho hết, tránh cho trên đường đi gặp phiền toái.”Thật là khủng khiếp vì cái h*m m**n mua đồ kia.Mộ Lăng Không không còn hơi sức: “Phu quân, ta mệt mỏi, muốn trở lại trên xe để nghỉ ngơi.”“Mệt mỏi à? Chúng ta còn chưa mua hết đồ cần chuẩn bị đâu, giao cho Tiểu Bắc cái người tâm thô kia đi làm vi phu không yên lòng.” Hắn suy sụp hạ mặt, dáng vẻ thất vọng.“Dù sao xe ngựa đang ở bên kia đường, gọi Tiểu Nam cùng với ta là được, một mình chàng đi dạo cũng không sao.” Cũng thuận tiện cho tai nàng tỉnh táo, có thể thở được một chút.“Vậy cũng tốt, nương tử lên xe trước, một hồi sau vi phu sẽ trở lại.” Gọi Tiểu Nam, Đế Tuấn tự mình dặn dò mấy câu, lại nhìn họ đi lên xe, lúc này mới không biến sắc lộ ra nụ cười gian, mang theo Tiểu Bắc nhanh chóng hướng cuối phố mà đi.Nương tử tạm thời không đi theo hắn cũng tốt, hắc hắc, đi tới nơi có cá như lời người nói, cần chuẩn bị một số công cụ, tránh được Mộ Lăng Không, cũng giảm bớt công sức giải thích.Đứa bé a đứa bé, một lần sinh hai bào thai, hắn là bị tình thế bắn buộc.…………Nước ngọt trong túi da đã uống không thừa giọt nào, Mộ Lăng Không vẫn cảm thấy khát nước vô cùng.Tiểu Nam tỉ mỉ phát hiện môi nàng hơi khô, vì vậy đề nghị muốn tới cuối phố mua trà lạnh cho nàng giải khát.Mộ Lăng Không đóng lại cửa xe ngựa, xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn ra đường phố bên ngoài, trong một ngôi nhà, trong ngày nóng nhất, tiểu thương mơ màng buồn ngủ.Dù sao lúc này người mua đồ cũng không nhiều, lười biếng một chút, dưỡng tinh thần chờ đợi.Loại không khí bình an hòa hợp này thật khiến người hưởng thụ.Mộ Lăng Không hoảng hốt cảm thấy đoạn ngày chung sống với Đế Tuấn sợ ràng chính là thời khắc hạnh phúc nhất trong đời nàng.

Đế Tuấn đi theo một bên đong đưa đầu, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp không nghe rõ ràng thở dài: “Nương tử, nàng nói cái gì? Vi phu quên đồ sao? Mau mau nhắc nhở,chúng ta một lần mua cho hết, tránh cho trên đường đi gặp phiền toái.”

Thật là khủng khiếp vì cái h*m m**n mua đồ kia.

Mộ Lăng Không không còn hơi sức: “Phu quân, ta mệt mỏi, muốn trở lại trên xe để nghỉ ngơi.”

“Mệt mỏi à? Chúng ta còn chưa mua hết đồ cần chuẩn bị đâu, giao cho Tiểu Bắc cái người tâm thô kia đi làm vi phu không yên lòng.” Hắn suy sụp hạ mặt, dáng vẻ thất vọng.

“Dù sao xe ngựa đang ở bên kia đường, gọi Tiểu Nam cùng với ta là được, một mình chàng đi dạo cũng không sao.” Cũng thuận tiện cho tai nàng tỉnh táo, có thể thở được một chút.

“Vậy cũng tốt, nương tử lên xe trước, một hồi sau vi phu sẽ trở lại.” Gọi Tiểu Nam, Đế Tuấn tự mình dặn dò mấy câu, lại nhìn họ đi lên xe, lúc này mới không biến sắc lộ ra nụ cười gian, mang theo Tiểu Bắc nhanh chóng hướng cuối phố mà đi.

Nương tử tạm thời không đi theo hắn cũng tốt, hắc hắc, đi tới nơi có cá như lời người nói, cần chuẩn bị một số công cụ, tránh được Mộ Lăng Không, cũng giảm bớt công sức giải thích.

Đứa bé a đứa bé, một lần sinh hai bào thai, hắn là bị tình thế bắn buộc.

…………

Nước ngọt trong túi da đã uống không thừa giọt nào, Mộ Lăng Không vẫn cảm thấy khát nước vô cùng.

Tiểu Nam tỉ mỉ phát hiện môi nàng hơi khô, vì vậy đề nghị muốn tới cuối phố mua trà lạnh cho nàng giải khát.

Mộ Lăng Không đóng lại cửa xe ngựa, xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn ra đường phố bên ngoài, trong một ngôi nhà, trong ngày nóng nhất, tiểu thương mơ màng buồn ngủ.

Dù sao lúc này người mua đồ cũng không nhiều, lười biếng một chút, dưỡng tinh thần chờ đợi.

Loại không khí bình an hòa hợp này thật khiến người hưởng thụ.

Mộ Lăng Không hoảng hốt cảm thấy đoạn ngày chung sống với Đế Tuấn sợ ràng chính là thời khắc hạnh phúc nhất trong đời nàng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn đi theo một bên đong đưa đầu, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp không nghe rõ ràng thở dài: “Nương tử, nàng nói cái gì? Vi phu quên đồ sao? Mau mau nhắc nhở,chúng ta một lần mua cho hết, tránh cho trên đường đi gặp phiền toái.”Thật là khủng khiếp vì cái h*m m**n mua đồ kia.Mộ Lăng Không không còn hơi sức: “Phu quân, ta mệt mỏi, muốn trở lại trên xe để nghỉ ngơi.”“Mệt mỏi à? Chúng ta còn chưa mua hết đồ cần chuẩn bị đâu, giao cho Tiểu Bắc cái người tâm thô kia đi làm vi phu không yên lòng.” Hắn suy sụp hạ mặt, dáng vẻ thất vọng.“Dù sao xe ngựa đang ở bên kia đường, gọi Tiểu Nam cùng với ta là được, một mình chàng đi dạo cũng không sao.” Cũng thuận tiện cho tai nàng tỉnh táo, có thể thở được một chút.“Vậy cũng tốt, nương tử lên xe trước, một hồi sau vi phu sẽ trở lại.” Gọi Tiểu Nam, Đế Tuấn tự mình dặn dò mấy câu, lại nhìn họ đi lên xe, lúc này mới không biến sắc lộ ra nụ cười gian, mang theo Tiểu Bắc nhanh chóng hướng cuối phố mà đi.Nương tử tạm thời không đi theo hắn cũng tốt, hắc hắc, đi tới nơi có cá như lời người nói, cần chuẩn bị một số công cụ, tránh được Mộ Lăng Không, cũng giảm bớt công sức giải thích.Đứa bé a đứa bé, một lần sinh hai bào thai, hắn là bị tình thế bắn buộc.…………Nước ngọt trong túi da đã uống không thừa giọt nào, Mộ Lăng Không vẫn cảm thấy khát nước vô cùng.Tiểu Nam tỉ mỉ phát hiện môi nàng hơi khô, vì vậy đề nghị muốn tới cuối phố mua trà lạnh cho nàng giải khát.Mộ Lăng Không đóng lại cửa xe ngựa, xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn ra đường phố bên ngoài, trong một ngôi nhà, trong ngày nóng nhất, tiểu thương mơ màng buồn ngủ.Dù sao lúc này người mua đồ cũng không nhiều, lười biếng một chút, dưỡng tinh thần chờ đợi.Loại không khí bình an hòa hợp này thật khiến người hưởng thụ.Mộ Lăng Không hoảng hốt cảm thấy đoạn ngày chung sống với Đế Tuấn sợ ràng chính là thời khắc hạnh phúc nhất trong đời nàng.

Quyển 2 - Chương 151: Quang minh chính đại đoạt nam nhân (một)