Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 219: Tặc vương thái tử gia ( chín )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Đúng vậy, nếu không phải đại ca nói thanh âm bên trong có gì không đúng thì những người thuần khiết như chúng ta sao có thể phát hiện chứ.” Chuyện hãm hại huynh đệ như vậy, chỉ cần có người mở ra, lập tức có người phụ họa.Quan trọng nhất là sinh mạng, sống còn là đại sự.“Ngũ gia ta còn thân đồng tử từ, giường chiếu ta biết nhưng không hiểu, đều là đại ca dạy bậy.” Lại một người không biết xấu hổ, trốn tránh trách nghiệm, lời gì cũng dám nói.“Ngũ gia nếu còn là đồng tử, Tứ gia ta lại càng thêm thuần kiết ….nam rồi.”Không phải là so da mặt dày, ai sợ ai à?Lão thất Tiêu Hàn nhìn chằm chằm, đôi mắt mờ mịt, nháy nháy, lại nháy nháy, mờ mịt hỏi: “Các vị huynh trưởng, nữ nhân là cái gì??”Một mảnh quần đấu.Lão Thất chạy trối chết.Bởi vì trong chúng huynh đệ, hắn là kẻ cưới một đôi tỷ muội xinh như hoa như ngọc làm lão bà, kẻ đến sau quả thật cao tay.Ghen chết một ban độc thân ca ca.Một nhóm ca ca độc thân ghen tị tới chết.Chuyện về nữ nhân, bàn về tuổi tác là vô dụng, còn phải dựa vào ngộ tính.Hôm nay tính nhận nại của Đế Tuấn thực tốt.Thanh âm ngoài cửa càng lúc càng lớn, cuối cùng mấy nam nhân này còn phát ra thanh âm ông ông ông, hắn cũng không có tức giận.Thật lâu, Tiêu Duy Bạch phục hồi tinh thần đầu tiên, cùi chỏ đụng đụng lão Ngũ Tiêu Thu Phong Khải đứng gần hắn nhất, “Chúng ta tới đây cũng nửa canh giờ rồi đi?”“Giống như hơn nửa canh giờ rồi.” Lão Ngũ đếm trên đầu ngón tay, biết tính toán, khẳng định trả lời.Tiêu Duy bạch vỗ ót một ái, kêu to không được: “Tránh mau tránh mau, chia nhau tản ra.”Vậy mà hai cánh cửa đang đóng kín, cũng đúng lúc này, mở ra không tiếng động.Có một ảnh nhỏ, dùng mắt thường không thể nhận ra được nó, bắt đầu từ Tiêu Duy Bạch, lão Tứ, lão Tam, lão Ngũ, lão Lục lão Thất, lão Nhị đều bị dính chưởng, lấy tư thế hết sức xiêu vẹo đứng im một chỗ.Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.

“Đúng vậy, nếu không phải đại ca nói thanh âm bên trong có gì không đúng thì những người thuần khiết như chúng ta sao có thể phát hiện chứ.” Chuyện hãm hại huynh đệ như vậy, chỉ cần có người mở ra, lập tức có người phụ họa.

Quan trọng nhất là sinh mạng, sống còn là đại sự.

“Ngũ gia ta còn thân đồng tử từ, giường chiếu ta biết nhưng không hiểu, đều là đại ca dạy bậy.” Lại một người không biết xấu hổ, trốn tránh trách nghiệm, lời gì cũng dám nói.

“Ngũ gia nếu còn là đồng tử, Tứ gia ta lại càng thêm thuần kiết ….nam rồi.”

Không phải là so da mặt dày, ai sợ ai à?

Lão thất Tiêu Hàn nhìn chằm chằm, đôi mắt mờ mịt, nháy nháy, lại nháy nháy, mờ mịt hỏi: “Các vị huynh trưởng, nữ nhân là cái gì??”

Một mảnh quần đấu.

Lão Thất chạy trối chết.

Bởi vì trong chúng huynh đệ, hắn là kẻ cưới một đôi tỷ muội xinh như hoa như ngọc làm lão bà, kẻ đến sau quả thật cao tay.

Ghen chết một ban độc thân ca ca.

Một nhóm ca ca độc thân ghen tị tới chết.

Chuyện về nữ nhân, bàn về tuổi tác là vô dụng, còn phải dựa vào ngộ tính.

Hôm nay tính nhận nại của Đế Tuấn thực tốt.

Thanh âm ngoài cửa càng lúc càng lớn, cuối cùng mấy nam nhân này còn phát ra thanh âm ông ông ông, hắn cũng không có tức giận.

Thật lâu, Tiêu Duy Bạch phục hồi tinh thần đầu tiên, cùi chỏ đụng đụng lão Ngũ Tiêu Thu Phong Khải đứng gần hắn nhất, “Chúng ta tới đây cũng nửa canh giờ rồi đi?”

“Giống như hơn nửa canh giờ rồi.” Lão Ngũ đếm trên đầu ngón tay, biết tính toán, khẳng định trả lời.

Tiêu Duy bạch vỗ ót một ái, kêu to không được: “Tránh mau tránh mau, chia nhau tản ra.”

Vậy mà hai cánh cửa đang đóng kín, cũng đúng lúc này, mở ra không tiếng động.

Có một ảnh nhỏ, dùng mắt thường không thể nhận ra được nó, bắt đầu từ Tiêu Duy Bạch, lão Tứ, lão Tam, lão Ngũ, lão Lục lão Thất, lão Nhị đều bị dính chưởng, lấy tư thế hết sức xiêu vẹo đứng im một chỗ.

Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Đúng vậy, nếu không phải đại ca nói thanh âm bên trong có gì không đúng thì những người thuần khiết như chúng ta sao có thể phát hiện chứ.” Chuyện hãm hại huynh đệ như vậy, chỉ cần có người mở ra, lập tức có người phụ họa.Quan trọng nhất là sinh mạng, sống còn là đại sự.“Ngũ gia ta còn thân đồng tử từ, giường chiếu ta biết nhưng không hiểu, đều là đại ca dạy bậy.” Lại một người không biết xấu hổ, trốn tránh trách nghiệm, lời gì cũng dám nói.“Ngũ gia nếu còn là đồng tử, Tứ gia ta lại càng thêm thuần kiết ….nam rồi.”Không phải là so da mặt dày, ai sợ ai à?Lão thất Tiêu Hàn nhìn chằm chằm, đôi mắt mờ mịt, nháy nháy, lại nháy nháy, mờ mịt hỏi: “Các vị huynh trưởng, nữ nhân là cái gì??”Một mảnh quần đấu.Lão Thất chạy trối chết.Bởi vì trong chúng huynh đệ, hắn là kẻ cưới một đôi tỷ muội xinh như hoa như ngọc làm lão bà, kẻ đến sau quả thật cao tay.Ghen chết một ban độc thân ca ca.Một nhóm ca ca độc thân ghen tị tới chết.Chuyện về nữ nhân, bàn về tuổi tác là vô dụng, còn phải dựa vào ngộ tính.Hôm nay tính nhận nại của Đế Tuấn thực tốt.Thanh âm ngoài cửa càng lúc càng lớn, cuối cùng mấy nam nhân này còn phát ra thanh âm ông ông ông, hắn cũng không có tức giận.Thật lâu, Tiêu Duy Bạch phục hồi tinh thần đầu tiên, cùi chỏ đụng đụng lão Ngũ Tiêu Thu Phong Khải đứng gần hắn nhất, “Chúng ta tới đây cũng nửa canh giờ rồi đi?”“Giống như hơn nửa canh giờ rồi.” Lão Ngũ đếm trên đầu ngón tay, biết tính toán, khẳng định trả lời.Tiêu Duy bạch vỗ ót một ái, kêu to không được: “Tránh mau tránh mau, chia nhau tản ra.”Vậy mà hai cánh cửa đang đóng kín, cũng đúng lúc này, mở ra không tiếng động.Có một ảnh nhỏ, dùng mắt thường không thể nhận ra được nó, bắt đầu từ Tiêu Duy Bạch, lão Tứ, lão Tam, lão Ngũ, lão Lục lão Thất, lão Nhị đều bị dính chưởng, lấy tư thế hết sức xiêu vẹo đứng im một chỗ.Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.

Quyển 2 - Chương 219: Tặc vương thái tử gia ( chín )