Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 220: Tặc vương thái tử gia ( thập )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.Đế Tuấn khí định thần nhàn, ôm lấy hai tay, đi đi lại lại.“Thích nghe lén như vậy, tối nay cho các ngươi nghe đủ.”Hắn không quay đầu lại, cũng không nhìn ánh mắt cầu xin tha thứ của mấy nam tử.“Ta thủ pháp đọc môn, không ai có thể hiểu, dù là trong trại ngẫu nhiên có cao thủ, cái tay nào thiếu, gia sẽ cho hắn một năm không động. Cánh cửa đóng lại, lần nữa quan nghiêm.Ngoài cửa phòng, một mảnh im ắng, sao nháy mắt.Bảy nam nhân, người muốn khóc nhất là Tiêu Duy Bạch.Hắn duy trì tư thế chân trước sụp xuống, chân sau dừng ở giữa không trung, hai tay giang rộng.Mệt quá.Dù là võ công của hắn không tệ,cũng rất khó duy trì tư thế này cả đêm.Ô ô ô, lão đại, nhanh lên một chút ra ngoài thả người đi, chúng ta không dám.. . . . . . . . . . . .Đế Tuấn đem áo khoác ném lên trên đất, thân thể tr*n tr**ng, chui vào chăn, ôm sát Mộ Lăng Không."Bọn họ đi?" Lập tức không nghe thấy âm thanh đấy.“Ừ.” Không có tâm tình nói chuyện về những người không liên quan, Đế Tuấn hừ một tiếng, kề mặt vào cánh tay nàng, ngón tay hữu ý vô ý v**t v* da thịt nàng.“Đều tại chàng, nhất định lúc nãy bọn họ nghe được hết rồi, lần sau vào lúc có người, chàng nhất định phải khắc chế một chút nha, phu quân.” Mộ Lăng Không nhỏ giọng oán trách.k*ch t*nh khó tự kiềm chế, mập mờ ưm, không tự chủ được tràn ra khỏi môi, nàng liều mạng cắn chặt hàm trăng, nhưng vẫn không thể an tĩnh tuyệt đối được.Đế Tuấn vẫn đối nghịch với nàng, ra sức trên dưới luật động,làm cho nàng quên hết tất cả, * l**n t*nh m*, mới bằng lòng dừng tay.Tỉnh táo lại, trên mặt Mộ Lăng Không quả thật muốn ứa máu, tựa như một con cua bị nấu chín.

Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.

Đế Tuấn khí định thần nhàn, ôm lấy hai tay, đi đi lại lại.

“Thích nghe lén như vậy, tối nay cho các ngươi nghe đủ.”

Hắn không quay đầu lại, cũng không nhìn ánh mắt cầu xin tha thứ của mấy nam tử.

“Ta thủ pháp đọc môn, không ai có thể hiểu, dù là trong trại ngẫu nhiên có cao thủ, cái tay nào thiếu, gia sẽ cho hắn một năm không động. Cánh cửa đóng lại, lần nữa quan nghiêm.

Ngoài cửa phòng, một mảnh im ắng, sao nháy mắt.

Bảy nam nhân, người muốn khóc nhất là Tiêu Duy Bạch.

Hắn duy trì tư thế chân trước sụp xuống, chân sau dừng ở giữa không trung, hai tay giang rộng.

Mệt quá.

Dù là võ công của hắn không tệ,cũng rất khó duy trì tư thế này cả đêm.

Ô ô ô, lão đại, nhanh lên một chút ra ngoài thả người đi, chúng ta không dám.

. . . . . . . . . . . .

Đế Tuấn đem áo khoác ném lên trên đất, thân thể tr*n tr**ng, chui vào chăn, ôm sát Mộ Lăng Không.

"Bọn họ đi?" Lập tức không nghe thấy âm thanh đấy.

“Ừ.” Không có tâm tình nói chuyện về những người không liên quan, Đế Tuấn hừ một tiếng, kề mặt vào cánh tay nàng, ngón tay hữu ý vô ý v**t v* da thịt nàng.

“Đều tại chàng, nhất định lúc nãy bọn họ nghe được hết rồi, lần sau vào lúc có người, chàng nhất định phải khắc chế một chút nha, phu quân.” Mộ Lăng Không nhỏ giọng oán trách.

k*ch t*nh khó tự kiềm chế, mập mờ ưm, không tự chủ được tràn ra khỏi môi, nàng liều mạng cắn chặt hàm trăng, nhưng vẫn không thể an tĩnh tuyệt đối được.

Đế Tuấn vẫn đối nghịch với nàng, ra sức trên dưới luật động,làm cho nàng quên hết tất cả, * l**n t*nh m*, mới bằng lòng dừng tay.

Tỉnh táo lại, trên mặt Mộ Lăng Không quả thật muốn ứa máu, tựa như một con cua bị nấu chín.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Không chỉ là điểm vào võ công, cũng không quên điểm á huyệt, miễn nghe om sòm.Đế Tuấn khí định thần nhàn, ôm lấy hai tay, đi đi lại lại.“Thích nghe lén như vậy, tối nay cho các ngươi nghe đủ.”Hắn không quay đầu lại, cũng không nhìn ánh mắt cầu xin tha thứ của mấy nam tử.“Ta thủ pháp đọc môn, không ai có thể hiểu, dù là trong trại ngẫu nhiên có cao thủ, cái tay nào thiếu, gia sẽ cho hắn một năm không động. Cánh cửa đóng lại, lần nữa quan nghiêm.Ngoài cửa phòng, một mảnh im ắng, sao nháy mắt.Bảy nam nhân, người muốn khóc nhất là Tiêu Duy Bạch.Hắn duy trì tư thế chân trước sụp xuống, chân sau dừng ở giữa không trung, hai tay giang rộng.Mệt quá.Dù là võ công của hắn không tệ,cũng rất khó duy trì tư thế này cả đêm.Ô ô ô, lão đại, nhanh lên một chút ra ngoài thả người đi, chúng ta không dám.. . . . . . . . . . . .Đế Tuấn đem áo khoác ném lên trên đất, thân thể tr*n tr**ng, chui vào chăn, ôm sát Mộ Lăng Không."Bọn họ đi?" Lập tức không nghe thấy âm thanh đấy.“Ừ.” Không có tâm tình nói chuyện về những người không liên quan, Đế Tuấn hừ một tiếng, kề mặt vào cánh tay nàng, ngón tay hữu ý vô ý v**t v* da thịt nàng.“Đều tại chàng, nhất định lúc nãy bọn họ nghe được hết rồi, lần sau vào lúc có người, chàng nhất định phải khắc chế một chút nha, phu quân.” Mộ Lăng Không nhỏ giọng oán trách.k*ch t*nh khó tự kiềm chế, mập mờ ưm, không tự chủ được tràn ra khỏi môi, nàng liều mạng cắn chặt hàm trăng, nhưng vẫn không thể an tĩnh tuyệt đối được.Đế Tuấn vẫn đối nghịch với nàng, ra sức trên dưới luật động,làm cho nàng quên hết tất cả, * l**n t*nh m*, mới bằng lòng dừng tay.Tỉnh táo lại, trên mặt Mộ Lăng Không quả thật muốn ứa máu, tựa như một con cua bị nấu chín.

Quyển 2 - Chương 220: Tặc vương thái tử gia ( thập )