Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 224: Mỹ kiều nương không mảnh vải che thân (bốn)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Còn nữa không? Còn nữa không? Còn nữa không?"Thị vệ phụ trách bốc vác lau mồ hôi, ''Còn một chút, lập tức xong ngay.''Tiểu Nam và Tiểu Bắc lập tức đi ra, Mộ Lăng Không khóc không ra nước mắt hỏi Đế Tuấn, ''Phu quân, ta muốn xin bọn họ mang quà dọn đi, thị vệ của ngươi có khóc hay không?''''Nàng thử nhìn xem.'' Nắm một nắm đậu xào hương, cắn mạnh ăn liên tục.Âm thanh răng rắc có chút phiền, Mộ Lăng Không xúc động muốn xé nát thái độ vô tư của hắn.''Mấy huynh đệ kia rốt cuộc muốn làm gì?'' Tay chỉ vào khe hở của nhà gỗ nhỏ, tránh cái vật trang trí Hồng San hô, tránh cho dưới sự tức giận làm hỏng cái vật bảo bối giá trị liên thành,''Đây là tặng lễ cho ta, còn cho ngươi đưa tới? Nếu như đánh danh hiệu của ta để đi lấy lòng ngươi, phu quân phiền toái, đem những chỗ này dời đến chỗ chỉ thuộc về ngươi, không cần để đây cho ta thấy được.''Vợ phát điên.Rốt cuộc hắn cũng bỏ thái độ thờ ơ, kéo lấy tay áo của nàng.Mặc dù rất nhanh bị gạt ra nhưng hắn cũng không giận, kiên nhẫn dụ dỗ :''Nhìn nàng, lại tức giận, có người tặng quà không vui sao? Nhận quà, không phải càng được nhiều càng vui sao?''''Vậy cũng tính là tốt?'' Kéo lỗ tai của hắn, ép hắn nhìn quanh, trên giường, trên bàn, trên ghế, trên đất, rương lớn, tiểu rương, đại khay, tiểu khay, đại bao phục, gói đồ nhỏ, tràn đầy, tìm không thấy chỗ đặt chân."Tốt! Đương nhiên được." Đế Tuấn ngây thơ mở to mắt, ''Nương tử có điều nàng không biết, nàng xem cái nào không vừa mắt, món đồ có thể dùng làm cống phẩm, hàng hóa hàng năm đưa tới cung ở chung quanh Hoàng ĐƯờng Sơn, ăn mặc vui đùa, cái gì cần có đều có. . .

"Còn nữa không? Còn nữa không? Còn nữa không?"

Thị vệ phụ trách bốc vác lau mồ hôi, ''Còn một chút, lập tức xong ngay.''

Tiểu Nam và Tiểu Bắc lập tức đi ra, Mộ Lăng Không khóc không ra nước mắt hỏi Đế Tuấn, ''Phu quân, ta muốn xin bọn họ mang quà dọn đi, thị vệ của ngươi có khóc hay không?''

''Nàng thử nhìn xem.'' Nắm một nắm đậu xào hương, cắn mạnh ăn liên tục.

Âm thanh răng rắc có chút phiền, Mộ Lăng Không xúc động muốn xé nát thái độ vô tư của hắn.

''Mấy huynh đệ kia rốt cuộc muốn làm gì?'' Tay chỉ vào khe hở của nhà gỗ nhỏ, tránh cái vật trang trí Hồng San hô, tránh cho dưới sự tức giận làm hỏng cái vật bảo bối giá trị liên thành,''Đây là tặng lễ cho ta, còn cho ngươi đưa tới? Nếu như đánh danh hiệu của ta để đi lấy lòng ngươi, phu quân phiền toái, đem những chỗ này dời đến chỗ chỉ thuộc về ngươi, không cần để đây cho ta thấy được.''

Vợ phát điên.

Rốt cuộc hắn cũng bỏ thái độ thờ ơ, kéo lấy tay áo của nàng.

Mặc dù rất nhanh bị gạt ra nhưng hắn cũng không giận, kiên nhẫn dụ dỗ :''Nhìn nàng, lại tức giận, có người tặng quà không vui sao? Nhận quà, không phải càng được nhiều càng vui sao?''

''Vậy cũng tính là tốt?'' Kéo lỗ tai của hắn, ép hắn nhìn quanh, trên giường, trên bàn, trên ghế, trên đất, rương lớn, tiểu rương, đại khay, tiểu khay, đại bao phục, gói đồ nhỏ, tràn đầy, tìm không thấy chỗ đặt chân.

"Tốt! Đương nhiên được." Đế Tuấn ngây thơ mở to mắt, ''Nương tử có điều nàng không biết, nàng xem cái nào không vừa mắt, món đồ có thể dùng làm cống phẩm, hàng hóa hàng năm đưa tới cung ở chung quanh Hoàng ĐƯờng Sơn, ăn mặc vui đùa, cái gì cần có đều có. . .

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Còn nữa không? Còn nữa không? Còn nữa không?"Thị vệ phụ trách bốc vác lau mồ hôi, ''Còn một chút, lập tức xong ngay.''Tiểu Nam và Tiểu Bắc lập tức đi ra, Mộ Lăng Không khóc không ra nước mắt hỏi Đế Tuấn, ''Phu quân, ta muốn xin bọn họ mang quà dọn đi, thị vệ của ngươi có khóc hay không?''''Nàng thử nhìn xem.'' Nắm một nắm đậu xào hương, cắn mạnh ăn liên tục.Âm thanh răng rắc có chút phiền, Mộ Lăng Không xúc động muốn xé nát thái độ vô tư của hắn.''Mấy huynh đệ kia rốt cuộc muốn làm gì?'' Tay chỉ vào khe hở của nhà gỗ nhỏ, tránh cái vật trang trí Hồng San hô, tránh cho dưới sự tức giận làm hỏng cái vật bảo bối giá trị liên thành,''Đây là tặng lễ cho ta, còn cho ngươi đưa tới? Nếu như đánh danh hiệu của ta để đi lấy lòng ngươi, phu quân phiền toái, đem những chỗ này dời đến chỗ chỉ thuộc về ngươi, không cần để đây cho ta thấy được.''Vợ phát điên.Rốt cuộc hắn cũng bỏ thái độ thờ ơ, kéo lấy tay áo của nàng.Mặc dù rất nhanh bị gạt ra nhưng hắn cũng không giận, kiên nhẫn dụ dỗ :''Nhìn nàng, lại tức giận, có người tặng quà không vui sao? Nhận quà, không phải càng được nhiều càng vui sao?''''Vậy cũng tính là tốt?'' Kéo lỗ tai của hắn, ép hắn nhìn quanh, trên giường, trên bàn, trên ghế, trên đất, rương lớn, tiểu rương, đại khay, tiểu khay, đại bao phục, gói đồ nhỏ, tràn đầy, tìm không thấy chỗ đặt chân."Tốt! Đương nhiên được." Đế Tuấn ngây thơ mở to mắt, ''Nương tử có điều nàng không biết, nàng xem cái nào không vừa mắt, món đồ có thể dùng làm cống phẩm, hàng hóa hàng năm đưa tới cung ở chung quanh Hoàng ĐƯờng Sơn, ăn mặc vui đùa, cái gì cần có đều có. . .

Quyển 2 - Chương 224: Mỹ kiều nương không mảnh vải che thân (bốn)