Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 225: Mỹ kiều nương không mảnh vải che thân (năm)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Ừ, trừ những người kia không thể ra sức ở bên ngoài, những thứ có khả năng chặn lại đều ở trước mặt nàng.''Mắt nàng long lanh, ''Phu quân có chuyện, ta muốn hỏi một chút, không biết chàng có trả lời thực tế không?''Nàng hỏi trịnh trọng khiến hắn tò mò.Quả nhiên, hắn sinh ra hứng thú, đầu tiên hắn trộm hương một cái, lại tiện tay cầm một cái trâm vàng Hỏa Phượng, gắn vào đầu nàng, cười híp mắt, ''Nương tử khách khí, vi phu nhất định biết gì nói đó, sao dám che giấu.''Nói còn hay hơn hát.Bị ‘ sáng ngời ’ rất nhiều lần, sinh ra chút kinh nghiệm, không hề ngây ngô tin tưởng hắn một chữ nữa.Mộ Lăng Không nhịn cười, giữ vững bộ mặt phớt lờ, ''Linh Đế và Tiêu hoàng hậu là cha mẹ ruột thịt của ngươi/''"Cái này, đại khái là vậy, dáng dấp của ta giống với mẫu hậu, mà mẫu hậu cũng không lớn để có thể trèo tường cắm sừng phụ hoàng, nàng biết, thái giám bất nam bất nữ trong cung tương đối nhiều, nam nhân chân chính, cũng chỉ có hoàng đế.'' Đế Tuấn nháy mắt mấy cái, chỉ sợ nàng không hiểu, cố sức giải thích.''Được rồi, miễn cưỡng giả thiết là ngươi là con trai của Đế hậu, như vậy, ngươi có thể giải thích, vì sao thái tử như ngươi lại dẫn một đám người làm vương ở đây, còn xuống tay với người kinh doanh thu mua hàng hóa?'' Oa, nói đi, hắn có thể nói ra 1 2 3 4 5 cái, nàng rửa tai lắng nghe, còn chuẩn bị 7 - 80 cái vấn đề hỏi hắn.Đế Tuấn sờ sờ chóp mũi, hai bên khóe miệng cười gian trá,''Nương tử, nàng cũng học được âm nhân (người nham hiểm) rồi.''''Có sư phụ như ngươi ở đây, ta muốn học cũng không khó.''
''Ừ, trừ những người kia không thể ra sức ở bên ngoài, những thứ có khả năng chặn lại đều ở trước mặt nàng.''
Mắt nàng long lanh, ''Phu quân có chuyện, ta muốn hỏi một chút, không biết chàng có trả lời thực tế không?''
Nàng hỏi trịnh trọng khiến hắn tò mò.
Quả nhiên, hắn sinh ra hứng thú, đầu tiên hắn trộm hương một cái, lại tiện tay cầm một cái trâm vàng Hỏa Phượng, gắn vào đầu nàng, cười híp mắt, ''Nương tử khách khí, vi phu nhất định biết gì nói đó, sao dám che giấu.''
Nói còn hay hơn hát.
Bị ‘ sáng ngời ’ rất nhiều lần, sinh ra chút kinh nghiệm, không hề ngây ngô tin tưởng hắn một chữ nữa.
Mộ Lăng Không nhịn cười, giữ vững bộ mặt phớt lờ, ''Linh Đế và Tiêu hoàng hậu là cha mẹ ruột thịt của ngươi/''
"Cái này, đại khái là vậy, dáng dấp của ta giống với mẫu hậu, mà mẫu hậu cũng không lớn để có thể trèo tường cắm sừng phụ hoàng, nàng biết, thái giám bất nam bất nữ trong cung tương đối nhiều, nam nhân chân chính, cũng chỉ có hoàng đế.'' Đế Tuấn nháy mắt mấy cái, chỉ sợ nàng không hiểu, cố sức giải thích.
''Được rồi, miễn cưỡng giả thiết là ngươi là con trai của Đế hậu, như vậy, ngươi có thể giải thích, vì sao thái tử như ngươi lại dẫn một đám người làm vương ở đây, còn xuống tay với người kinh doanh thu mua hàng hóa?'' Oa, nói đi, hắn có thể nói ra 1 2 3 4 5 cái, nàng rửa tai lắng nghe, còn chuẩn bị 7 - 80 cái vấn đề hỏi hắn.
Đế Tuấn sờ sờ chóp mũi, hai bên khóe miệng cười gian trá,''Nương tử, nàng cũng học được âm nhân (người nham hiểm) rồi.''
''Có sư phụ như ngươi ở đây, ta muốn học cũng không khó.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Ừ, trừ những người kia không thể ra sức ở bên ngoài, những thứ có khả năng chặn lại đều ở trước mặt nàng.''Mắt nàng long lanh, ''Phu quân có chuyện, ta muốn hỏi một chút, không biết chàng có trả lời thực tế không?''Nàng hỏi trịnh trọng khiến hắn tò mò.Quả nhiên, hắn sinh ra hứng thú, đầu tiên hắn trộm hương một cái, lại tiện tay cầm một cái trâm vàng Hỏa Phượng, gắn vào đầu nàng, cười híp mắt, ''Nương tử khách khí, vi phu nhất định biết gì nói đó, sao dám che giấu.''Nói còn hay hơn hát.Bị ‘ sáng ngời ’ rất nhiều lần, sinh ra chút kinh nghiệm, không hề ngây ngô tin tưởng hắn một chữ nữa.Mộ Lăng Không nhịn cười, giữ vững bộ mặt phớt lờ, ''Linh Đế và Tiêu hoàng hậu là cha mẹ ruột thịt của ngươi/''"Cái này, đại khái là vậy, dáng dấp của ta giống với mẫu hậu, mà mẫu hậu cũng không lớn để có thể trèo tường cắm sừng phụ hoàng, nàng biết, thái giám bất nam bất nữ trong cung tương đối nhiều, nam nhân chân chính, cũng chỉ có hoàng đế.'' Đế Tuấn nháy mắt mấy cái, chỉ sợ nàng không hiểu, cố sức giải thích.''Được rồi, miễn cưỡng giả thiết là ngươi là con trai của Đế hậu, như vậy, ngươi có thể giải thích, vì sao thái tử như ngươi lại dẫn một đám người làm vương ở đây, còn xuống tay với người kinh doanh thu mua hàng hóa?'' Oa, nói đi, hắn có thể nói ra 1 2 3 4 5 cái, nàng rửa tai lắng nghe, còn chuẩn bị 7 - 80 cái vấn đề hỏi hắn.Đế Tuấn sờ sờ chóp mũi, hai bên khóe miệng cười gian trá,''Nương tử, nàng cũng học được âm nhân (người nham hiểm) rồi.''''Có sư phụ như ngươi ở đây, ta muốn học cũng không khó.''