Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 237: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (bảy)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sau đó mới cười hề hề nhỏ giọng, ''Mấy vị ca ca minh giám, hôm qua nhóm hàng này quá nhiều đồ, lão đại chúng ta lại lên núi, nhân thủ trong ngoài không đủ, vì vậy liền để người kiểm kê đi ra ngoài, nào có nghĩ đến, đoàn người sáng nay tạm thời nổi ý, tặng quà cho chị dâu, ta không có thời gian kiểm tra lại.''Ai có thể tiên đoán được trước, trong đống núi vàng núi bạc, lại còn cất giấu mỹ nữ.Tặng nữ nhân như lễ vật cũng không ly kì.Nhưng loại rương quà này lần đầu tiên nhìn thấy.Khó lòng phòng bị.Vì vậy trở tay không kịp.''Đợi lão đại giày vò tam gia xong, huynh đệ nhớ, ngay đêm xuống núi tìm, tìm tới Trương Ngọc Nhân, đem lão này vào hầm cầu cho chết chìm, trước khi đẩy mạnh vào, thay ta đạp mấy cái.'' Âm thanh Tiêu Hoàng Diệp đau thương, khóc không ra nước mắt, mỗi vẻ mặt đều có vẻ tức cười như thế.Tiêu Duy Bạch chợt khoát tay, ý bảo mọi người yên lặng, ''Các người nghe, bên trong như không còn tiếng.''Quả nhiên, trong nhà gỗ mới huyên náo liền im ắng, âm thanh của nàng và hắn đều biến mất không thấy.Trầm mặc một hồi lâu.Âm thanh nữ nhân hết sức đè nén nhẹ nhàng truyền đến, rất nhẹ rất nhạt, nhưng vẫn không trốn thoát được tai của mấy vị Tiêu gia.Võ công của bọn họ vốn không thấp, lại đem sức lực tập trung ở đây, làm bộ không nghe thấy cũng khó.''Ặc, lão đại giống như ở đây...'' Lão tứ lúng túng gãi ót, tối qua bị buộc ở chỗ này cả đêm, vô cùng bội phục với năng lực ở phương diện khác của Tiêu đại gia, cư nhiên bây giờ vẫn còn thể lực, quả thật hắn muốn lạy mấy cái, cơi hắn như thần, "Lão đại uy vũ!"

Sau đó mới cười hề hề nhỏ giọng, ''Mấy vị ca ca minh giám, hôm qua nhóm hàng này quá nhiều
đồ, lão đại chúng ta lại lên núi, nhân thủ trong ngoài không đủ, vì vậy
liền để người kiểm kê đi ra ngoài, nào có nghĩ đến, đoàn người sáng nay
tạm thời nổi ý, tặng quà cho chị dâu, ta không có thời gian kiểm tra
lại.''

Ai có thể tiên đoán được trước, trong đống núi vàng núi bạc, lại còn cất giấu mỹ nữ.

Tặng nữ nhân như lễ vật cũng không ly kì.

Nhưng loại rương quà này lần đầu tiên nhìn thấy.

Khó lòng phòng bị.

Vì vậy trở tay không kịp.

''Đợi lão đại giày vò tam gia xong, huynh đệ nhớ, ngay đêm xuống núi
tìm, tìm tới Trương Ngọc Nhân, đem lão này vào hầm cầu cho chết chìm,
trước khi đẩy mạnh vào, thay ta đạp mấy cái.'' Âm thanh Tiêu Hoàng Diệp
đau thương, khóc không ra nước mắt, mỗi vẻ mặt đều có vẻ tức cười như
thế.

Tiêu Duy Bạch chợt khoát tay, ý bảo mọi người yên lặng, ''Các người nghe, bên trong như không còn tiếng.''

Quả nhiên, trong nhà gỗ mới huyên náo liền im ắng, âm thanh của nàng và hắn đều biến mất không thấy.

Trầm mặc một hồi lâu.

Âm thanh nữ nhân hết sức đè nén nhẹ nhàng truyền đến, rất nhẹ rất nhạt, nhưng vẫn không trốn thoát được tai của mấy vị Tiêu gia.

Võ công của bọn họ vốn không thấp, lại đem sức lực tập trung ở đây, làm bộ không nghe thấy cũng khó.

''Ặc, lão đại giống như ở đây...'' Lão tứ lúng túng gãi ót, tối qua bị buộc ở chỗ này cả đêm, vô cùng bội phục với năng lực ở phương diện khác của
Tiêu đại gia, cư nhiên bây giờ vẫn còn thể lực, quả thật hắn muốn lạy
mấy cái, cơi hắn như thần, "Lão đại uy vũ!"

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sau đó mới cười hề hề nhỏ giọng, ''Mấy vị ca ca minh giám, hôm qua nhóm hàng này quá nhiều đồ, lão đại chúng ta lại lên núi, nhân thủ trong ngoài không đủ, vì vậy liền để người kiểm kê đi ra ngoài, nào có nghĩ đến, đoàn người sáng nay tạm thời nổi ý, tặng quà cho chị dâu, ta không có thời gian kiểm tra lại.''Ai có thể tiên đoán được trước, trong đống núi vàng núi bạc, lại còn cất giấu mỹ nữ.Tặng nữ nhân như lễ vật cũng không ly kì.Nhưng loại rương quà này lần đầu tiên nhìn thấy.Khó lòng phòng bị.Vì vậy trở tay không kịp.''Đợi lão đại giày vò tam gia xong, huynh đệ nhớ, ngay đêm xuống núi tìm, tìm tới Trương Ngọc Nhân, đem lão này vào hầm cầu cho chết chìm, trước khi đẩy mạnh vào, thay ta đạp mấy cái.'' Âm thanh Tiêu Hoàng Diệp đau thương, khóc không ra nước mắt, mỗi vẻ mặt đều có vẻ tức cười như thế.Tiêu Duy Bạch chợt khoát tay, ý bảo mọi người yên lặng, ''Các người nghe, bên trong như không còn tiếng.''Quả nhiên, trong nhà gỗ mới huyên náo liền im ắng, âm thanh của nàng và hắn đều biến mất không thấy.Trầm mặc một hồi lâu.Âm thanh nữ nhân hết sức đè nén nhẹ nhàng truyền đến, rất nhẹ rất nhạt, nhưng vẫn không trốn thoát được tai của mấy vị Tiêu gia.Võ công của bọn họ vốn không thấp, lại đem sức lực tập trung ở đây, làm bộ không nghe thấy cũng khó.''Ặc, lão đại giống như ở đây...'' Lão tứ lúng túng gãi ót, tối qua bị buộc ở chỗ này cả đêm, vô cùng bội phục với năng lực ở phương diện khác của Tiêu đại gia, cư nhiên bây giờ vẫn còn thể lực, quả thật hắn muốn lạy mấy cái, cơi hắn như thần, "Lão đại uy vũ!"

Quyển 2 - Chương 237: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (bảy)