Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 238: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (tám)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Chị dâu thật là người tốt." Lão ngũ tiếp lời, thấy mấy người nghe không hiểu, tốt bụng giải thích, "Các ngươi suy nghĩ một chút, lão đại chúng ta không phải là rất giận sao? Hiện tại chị dâu xả thân diệt hỏa, đợt lát nữa sau khi hô mưa gọi gió sau, cả người sung sướng, hắn cũng sẽ không tìm đến chúng ta gây phiền toái.''Lão thất phụ họa gật đầu, ''Ngũ ca nói không sai, thật ra ngẫm lại thì chúng ta nhiều chất cũng coi là tốt bụng làm chuyện xấu, tặng lễ đưa ra chuyện không may, phải là tội không đáng chết đó?""Đến lúc nào rồi, còn có tâm tình bát quái!" Tiêu Duy Bạch chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đầu ngón tay chỉ chỉ, ''Tất cả im hết cho ta, có lời gì tới phía sau núi thì nói, các ngươi sợ lửa lão đại không đủ lớn, còn tưới thêm dầu.''Mấy người cúi thấp đầu xuống, không nói thêm gì nữa, vểnh tai chờ đại chiến nhà bên kết thúc.Kịch liệt lay động, phập phồng, đâm thủng, buông thả, hai tiếng th* d*c dần dần bình phục lại.Mộ Lăng Không mỏi mệt vô cùng, tinh thần vẫn còn không tệ, sững sờ nhìn xà ngang, bên trên điêu khắc hoa văn cổ phức tạp, mỗi một chi tiết nhỏ cũng có thể làm cho người ta hoa mắt rất lâu.''Nương tử, nàng có cần ngủ một lát không?'' Đế Tuấn vung tay lên ngăn trở ánh mắt của nàng, nhẹ giọng hỏi thăm.''Phu quân, chàng đi giải quyết người ngoài cửa trước đi. Bảy vị tại chủ đợi cũng lâu rồi.'' Mới tiến hành thời khắc mấu chốt, nàng nói với hắn, hắn cũng làm được nghe không được.Hiện tại thì tốt rồi, lại bị người ta nghe được.Nhớ tới chuyện như vậy, nàng đỏ mặt cũng muốn rỉ máu.''Không phải nàng muốn cùng ta đi ra sao?'' Hắn hôn chóp mũi nàng một cái, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, không bỏ được ra."Ta ngượng ngùng." Nàng thừa nhận da mặt mình mỏng, thật sự cần một thời gian dài mới bình phục được.''Nương tử, vấn đề kia, nàng còn tức sao?''

"Chị dâu thật là
người tốt." Lão ngũ tiếp lời, thấy mấy người nghe không hiểu, tốt bụng
giải thích, "Các ngươi suy nghĩ một chút, lão đại chúng ta không phải là rất giận sao? Hiện tại chị dâu xả thân diệt hỏa, đợt lát nữa sau khi hô mưa gọi gió sau, cả người sung sướng, hắn cũng sẽ không tìm đến chúng
ta gây phiền toái.''

Lão thất phụ họa gật đầu, ''Ngũ ca nói không sai, thật ra ngẫm lại thì chúng ta nhiều chất cũng coi là tốt bụng làm
chuyện xấu, tặng lễ đưa ra chuyện không may, phải là tội không đáng chết đó?"

"Đến lúc nào rồi, còn có tâm tình bát quái!" Tiêu Duy Bạch
chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đầu ngón tay chỉ chỉ, ''Tất cả im hết cho ta, có lời gì tới phía sau núi thì nói, các ngươi sợ lửa lão đại
không đủ lớn, còn tưới thêm dầu.''

Mấy người cúi thấp đầu xuống, không nói thêm gì nữa, vểnh tai chờ đại chiến nhà bên kết thúc.

Kịch liệt lay động, phập phồng, đâm thủng, buông thả, hai tiếng th* d*c dần dần bình phục lại.

Mộ Lăng Không mỏi mệt vô cùng, tinh thần vẫn còn không tệ, sững sờ nhìn xà ngang, bên trên điêu khắc hoa văn cổ phức tạp, mỗi một chi tiết nhỏ
cũng có thể làm cho người ta hoa mắt rất lâu.

''Nương tử, nàng có cần ngủ một lát không?'' Đế Tuấn vung tay lên ngăn trở ánh mắt của nàng, nhẹ giọng hỏi thăm.

''Phu quân, chàng đi giải quyết người ngoài cửa trước đi. Bảy vị tại chủ đợi
cũng lâu rồi.'' Mới tiến hành thời khắc mấu chốt, nàng nói với hắn, hắn
cũng làm được nghe không được.

Hiện tại thì tốt rồi, lại bị người ta nghe được.

Nhớ tới chuyện như vậy, nàng đỏ mặt cũng muốn rỉ máu.

''Không phải nàng muốn cùng ta đi ra sao?'' Hắn hôn chóp mũi nàng một cái, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, không bỏ được ra.

"Ta ngượng ngùng." Nàng thừa nhận da mặt mình mỏng, thật sự cần một thời gian dài mới bình phục được.

''Nương tử, vấn đề kia, nàng còn tức sao?''

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Chị dâu thật là người tốt." Lão ngũ tiếp lời, thấy mấy người nghe không hiểu, tốt bụng giải thích, "Các ngươi suy nghĩ một chút, lão đại chúng ta không phải là rất giận sao? Hiện tại chị dâu xả thân diệt hỏa, đợt lát nữa sau khi hô mưa gọi gió sau, cả người sung sướng, hắn cũng sẽ không tìm đến chúng ta gây phiền toái.''Lão thất phụ họa gật đầu, ''Ngũ ca nói không sai, thật ra ngẫm lại thì chúng ta nhiều chất cũng coi là tốt bụng làm chuyện xấu, tặng lễ đưa ra chuyện không may, phải là tội không đáng chết đó?""Đến lúc nào rồi, còn có tâm tình bát quái!" Tiêu Duy Bạch chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đầu ngón tay chỉ chỉ, ''Tất cả im hết cho ta, có lời gì tới phía sau núi thì nói, các ngươi sợ lửa lão đại không đủ lớn, còn tưới thêm dầu.''Mấy người cúi thấp đầu xuống, không nói thêm gì nữa, vểnh tai chờ đại chiến nhà bên kết thúc.Kịch liệt lay động, phập phồng, đâm thủng, buông thả, hai tiếng th* d*c dần dần bình phục lại.Mộ Lăng Không mỏi mệt vô cùng, tinh thần vẫn còn không tệ, sững sờ nhìn xà ngang, bên trên điêu khắc hoa văn cổ phức tạp, mỗi một chi tiết nhỏ cũng có thể làm cho người ta hoa mắt rất lâu.''Nương tử, nàng có cần ngủ một lát không?'' Đế Tuấn vung tay lên ngăn trở ánh mắt của nàng, nhẹ giọng hỏi thăm.''Phu quân, chàng đi giải quyết người ngoài cửa trước đi. Bảy vị tại chủ đợi cũng lâu rồi.'' Mới tiến hành thời khắc mấu chốt, nàng nói với hắn, hắn cũng làm được nghe không được.Hiện tại thì tốt rồi, lại bị người ta nghe được.Nhớ tới chuyện như vậy, nàng đỏ mặt cũng muốn rỉ máu.''Không phải nàng muốn cùng ta đi ra sao?'' Hắn hôn chóp mũi nàng một cái, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, không bỏ được ra."Ta ngượng ngùng." Nàng thừa nhận da mặt mình mỏng, thật sự cần một thời gian dài mới bình phục được.''Nương tử, vấn đề kia, nàng còn tức sao?''

Quyển 2 - Chương 238: Đào nhi đã lột da trắng nõn nà (tám)