Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 242: Phu quân là hắc lang (hai)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn không sợ làm phiền, giải thích tỉ mỉ.Nhìn cái bộ dáng tức cười, nàng nhịn nửa ngày cũng không nhịn được nữa, ''Cái này tự nhiên ta hiểu, không cần ngươi phân tích.''Khóe mắt nàng vẫn còn nước mắt, vừa khóc vừa cười, bộ dáng điên rồi.Đều là do hắn hại.''Nương tử, nàng gả cho ta, vi phu cho nàng hai lựa chọn, một đao đâm vào ngực ta, xong hết mọi chuyện, không ai nợ ai; hoặc là buông ra tất cả, thật vui vẻ gả làm thê tử cho ta, làm hết sức khiến mình vui vẻ, đưa cuộc sống của nàng cho ta.'' Tìm cái khăn, nhẹ nhàng giúp nàng lau nước mắt, không để cho nước mắt chảy tùy ý, ''Lúc đó nàng không do dự gả cho ta, bây giờ lại rối rắm với thân phận của vi phu, cùng với một khả năng sẽ xuất hiện phản bội, đây đúng là vô nghĩa.''Hỏng bét.Hình như là bị hắn dạy.Nhưng mà bộ dáng khuyên ngăn của hắn, thật khiến nàng vui vẻ, không có nổi một tia phản bác.''Không có lời để nói rồi? Đầu lưỡi bị cắn rớt?" Bất đắc dĩ sờ sờ lỗ mũi, Đế Tuấn như tên trộm cầm bàn tay mềm của nàng, ''Từ cổ chí kim, vô số hoàng đế, nhưng làm hoàng đế như thế nào, lại không có định số tuyệt đối, vi phu ngồi lên ngai vàng là có hay không, vi phu không thể dự đoán được, nếu thật sự tránh không được, phải do tự mình quyết định con đường tương lai.''Chỉ cần hắn không muốn, bất luận kẻ nào cũng không có cách nào để ép buộc được.Hắn cho rằng nàng đều biết, nhưng không ngờ, trong lòng nàng vẫn còn rất nhiều lo lắng.Quá khứ là do hắn khinh thường không phát hiện.Từ nay về sau, hắn sẽ không làm như không thấy, ''Được rồi, lau mặt một chút, chúng ta ra ngoài.''
Hắn không sợ làm phiền, giải thích tỉ mỉ.
Nhìn cái bộ dáng tức cười, nàng nhịn nửa ngày cũng không nhịn được nữa, ''Cái này tự nhiên ta hiểu, không cần ngươi phân tích.''
Khóe mắt nàng vẫn còn nước mắt, vừa khóc vừa cười, bộ dáng điên rồi.
Đều là do hắn hại.
''Nương tử, nàng gả cho ta, vi phu cho nàng hai lựa chọn, một đao đâm vào ngực ta, xong hết mọi chuyện, không ai nợ ai; hoặc là buông ra tất cả, thật vui vẻ gả làm thê tử cho ta, làm hết sức khiến mình vui vẻ, đưa cuộc sống của nàng cho ta.'' Tìm cái khăn, nhẹ nhàng giúp nàng lau nước mắt, không để cho nước mắt chảy tùy ý, ''Lúc đó nàng không do dự gả cho ta, bây giờ lại rối rắm với thân phận của vi phu, cùng với một khả năng sẽ xuất hiện phản bội, đây đúng là vô nghĩa.''
Hỏng bét.
Hình như là bị hắn dạy.
Nhưng mà bộ dáng khuyên ngăn của hắn, thật khiến nàng vui vẻ, không có nổi một tia phản bác.
''Không có lời để nói rồi? Đầu lưỡi bị cắn rớt?" Bất đắc dĩ sờ sờ lỗ mũi, Đế Tuấn như tên trộm cầm bàn tay mềm của nàng, ''Từ cổ chí kim, vô số hoàng đế, nhưng làm hoàng đế như thế nào, lại không có định số tuyệt đối, vi phu ngồi lên ngai vàng là có hay không, vi phu không thể dự đoán được, nếu thật sự tránh không được, phải do tự mình quyết định con đường tương lai.''
Chỉ cần hắn không muốn, bất luận kẻ nào cũng không có cách nào để ép buộc được.
Hắn cho rằng nàng đều biết, nhưng không ngờ, trong lòng nàng vẫn còn rất nhiều lo lắng.
Quá khứ là do hắn khinh thường không phát hiện.
Từ nay về sau, hắn sẽ không làm như không thấy, ''Được rồi, lau mặt một chút, chúng ta ra ngoài.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn không sợ làm phiền, giải thích tỉ mỉ.Nhìn cái bộ dáng tức cười, nàng nhịn nửa ngày cũng không nhịn được nữa, ''Cái này tự nhiên ta hiểu, không cần ngươi phân tích.''Khóe mắt nàng vẫn còn nước mắt, vừa khóc vừa cười, bộ dáng điên rồi.Đều là do hắn hại.''Nương tử, nàng gả cho ta, vi phu cho nàng hai lựa chọn, một đao đâm vào ngực ta, xong hết mọi chuyện, không ai nợ ai; hoặc là buông ra tất cả, thật vui vẻ gả làm thê tử cho ta, làm hết sức khiến mình vui vẻ, đưa cuộc sống của nàng cho ta.'' Tìm cái khăn, nhẹ nhàng giúp nàng lau nước mắt, không để cho nước mắt chảy tùy ý, ''Lúc đó nàng không do dự gả cho ta, bây giờ lại rối rắm với thân phận của vi phu, cùng với một khả năng sẽ xuất hiện phản bội, đây đúng là vô nghĩa.''Hỏng bét.Hình như là bị hắn dạy.Nhưng mà bộ dáng khuyên ngăn của hắn, thật khiến nàng vui vẻ, không có nổi một tia phản bác.''Không có lời để nói rồi? Đầu lưỡi bị cắn rớt?" Bất đắc dĩ sờ sờ lỗ mũi, Đế Tuấn như tên trộm cầm bàn tay mềm của nàng, ''Từ cổ chí kim, vô số hoàng đế, nhưng làm hoàng đế như thế nào, lại không có định số tuyệt đối, vi phu ngồi lên ngai vàng là có hay không, vi phu không thể dự đoán được, nếu thật sự tránh không được, phải do tự mình quyết định con đường tương lai.''Chỉ cần hắn không muốn, bất luận kẻ nào cũng không có cách nào để ép buộc được.Hắn cho rằng nàng đều biết, nhưng không ngờ, trong lòng nàng vẫn còn rất nhiều lo lắng.Quá khứ là do hắn khinh thường không phát hiện.Từ nay về sau, hắn sẽ không làm như không thấy, ''Được rồi, lau mặt một chút, chúng ta ra ngoài.''