Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 243: Phu quân là hắc lang (ba)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn cười như gió nhẹ nước chảy, dịu dàng vuốt tóc nàng, ''Bên ngoài có một đám người đang đợi, người nào tặng quà khích bác ân ái vợ chồng ta, đợi vi phu giúp nàng hả giận.''Hắn xuất hiện trong cửa phòng trong nháy mắt, huynh đệ Tiêu gia cùng một tư thế, rủ bả vai, đầu cúi thấp, dừng như nghênh đón khiêm nhường.Mặc dù sắc mặt hắn không tốt, nhưng cũng không giống hôm qua, bộ dáng đánh đối mặt trực tiếp dẹp người.Xem ra còn có khoan nhượng rất lớn.Tiêu Duy Bạch là người lớn tuổi nhất, cũng là người thực tế trông coi Hoàng Đường Sơn, nên đương nhiên đứng trước, nhìn vào ánh mắt đùa giỡn không thân thiện của hắn.''Huynh đệ chúng ta là muốn tặng chị dâu chút son phấn, không có ý tứ gì khác, về phần cái rương kia, là điều ngoài ý muốn.'' Hắn thông minh lựa chọn giải thích với nàng, mắt hồ ly chân thành long lanh.''Chị dâu, ta thật oan uổng, cái rương này là hôm qua mới bị kéo lên núi, ta không có mang đi kiểm tra, cho rằng làm rương rất tốt, liền đem tặng chị dâu, giả bộ bầy biện một ít vật kiện, nào biết bên trong có giấu hạt gieo họa, người đại lượng không tính tiểu nhân, nhất định tha thứ cho ta.'' Tiểu Hàn Nam hô thiên thưởng địa, thật may dáng người đáng yêu, tuổi cũng không lớn, làm mấy động tác mất mặt như này cũng không xem là đột ngột.Bây giờ là thời kì cực kì, vì tính mạng, trốn tránh trách nhiệm, mấy vị huynh trưởng khác cũng không khi dễ hắn, hắn lại thu được đồng tình khi giả bộ nai tơ.Còn lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với hắn, khen hắn phản ứng nhanh.''Ta rất cảm kích món quà mà các người đưa tới, làm sao lại trách các người, các vị huynh đệ mời đứng lên, các người khách khí quá rồi.'' Mặc dù chưa hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nàng nên lựa chọn bỏ qua quá khứ.
Hắn cười như gió nhẹ nước chảy, dịu dàng vuốt tóc nàng, ''Bên ngoài có một đám người đang đợi, người nào tặng quà khích bác ân ái vợ chồng ta, đợi vi phu giúp nàng hả giận.''
Hắn xuất hiện trong cửa phòng trong nháy mắt, huynh đệ Tiêu gia cùng một tư thế, rủ bả vai, đầu cúi thấp, dừng như nghênh đón khiêm nhường.
Mặc dù sắc mặt hắn không tốt, nhưng cũng không giống hôm qua, bộ dáng đánh đối mặt trực tiếp dẹp người.
Xem ra còn có khoan nhượng rất lớn.
Tiêu Duy Bạch là người lớn tuổi nhất, cũng là người thực tế trông coi Hoàng Đường Sơn, nên đương nhiên đứng trước, nhìn vào ánh mắt đùa giỡn không thân thiện của hắn.
''Huynh đệ chúng ta là muốn tặng chị dâu chút son phấn, không có ý tứ gì khác, về phần cái rương kia, là điều ngoài ý muốn.'' Hắn thông minh lựa chọn giải thích với nàng, mắt hồ ly chân thành long lanh.
''Chị dâu, ta thật oan uổng, cái rương này là hôm qua mới bị kéo lên núi, ta không có mang đi kiểm tra, cho rằng làm rương rất tốt, liền đem tặng chị dâu, giả bộ bầy biện một ít vật kiện, nào biết bên trong có giấu hạt gieo họa, người đại lượng không tính tiểu nhân, nhất định tha thứ cho ta.'' Tiểu Hàn Nam hô thiên thưởng địa, thật may dáng người đáng yêu, tuổi cũng không lớn, làm mấy động tác mất mặt như này cũng không xem là đột ngột.
Bây giờ là thời kì cực kì, vì tính mạng, trốn tránh trách nhiệm, mấy vị huynh trưởng khác cũng không khi dễ hắn, hắn lại thu được đồng tình khi giả bộ nai tơ.
Còn lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với hắn, khen hắn phản ứng nhanh.
''Ta rất cảm kích món quà mà các người đưa tới, làm sao lại trách các người, các vị huynh đệ mời đứng lên, các người khách khí quá rồi.'' Mặc dù chưa hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nàng nên lựa chọn bỏ qua quá khứ.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn cười như gió nhẹ nước chảy, dịu dàng vuốt tóc nàng, ''Bên ngoài có một đám người đang đợi, người nào tặng quà khích bác ân ái vợ chồng ta, đợi vi phu giúp nàng hả giận.''Hắn xuất hiện trong cửa phòng trong nháy mắt, huynh đệ Tiêu gia cùng một tư thế, rủ bả vai, đầu cúi thấp, dừng như nghênh đón khiêm nhường.Mặc dù sắc mặt hắn không tốt, nhưng cũng không giống hôm qua, bộ dáng đánh đối mặt trực tiếp dẹp người.Xem ra còn có khoan nhượng rất lớn.Tiêu Duy Bạch là người lớn tuổi nhất, cũng là người thực tế trông coi Hoàng Đường Sơn, nên đương nhiên đứng trước, nhìn vào ánh mắt đùa giỡn không thân thiện của hắn.''Huynh đệ chúng ta là muốn tặng chị dâu chút son phấn, không có ý tứ gì khác, về phần cái rương kia, là điều ngoài ý muốn.'' Hắn thông minh lựa chọn giải thích với nàng, mắt hồ ly chân thành long lanh.''Chị dâu, ta thật oan uổng, cái rương này là hôm qua mới bị kéo lên núi, ta không có mang đi kiểm tra, cho rằng làm rương rất tốt, liền đem tặng chị dâu, giả bộ bầy biện một ít vật kiện, nào biết bên trong có giấu hạt gieo họa, người đại lượng không tính tiểu nhân, nhất định tha thứ cho ta.'' Tiểu Hàn Nam hô thiên thưởng địa, thật may dáng người đáng yêu, tuổi cũng không lớn, làm mấy động tác mất mặt như này cũng không xem là đột ngột.Bây giờ là thời kì cực kì, vì tính mạng, trốn tránh trách nhiệm, mấy vị huynh trưởng khác cũng không khi dễ hắn, hắn lại thu được đồng tình khi giả bộ nai tơ.Còn lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với hắn, khen hắn phản ứng nhanh.''Ta rất cảm kích món quà mà các người đưa tới, làm sao lại trách các người, các vị huynh đệ mời đứng lên, các người khách khí quá rồi.'' Mặc dù chưa hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nàng nên lựa chọn bỏ qua quá khứ.