Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 244: Phu quân là hắc lang (tứ)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng nói là không tính, không quên lôi kéo tay áo của phu quân, muốn hắn há mồm.Nếu không mấy người này vẫn thấp thỏm không yên.Hắn nhìn Tiêu Hàn Nam, như cười như không.Tiểu tử tốt, chơi non à?Nhiều ưu điểm trên người hắn thì không học, lại học cái này, còn cố tình làm nũng với vợ của hắn.Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.Gặp lá gan lớn, nhưng mà chưa có gặp qua hắn dám làm trò với vợ yêu quý nhất của mình ở dưới mi mắt mình.Tốt! ! Rất tốt! ! !''Ngươi...'' Chỉ vào mũi của Tiêu Hàn Nam, Đế Tuấn lười biếng phân phó, ''Gia muốn kiểm tra công phu của ngươi có tụt lùi không, A Nam mập hơn bé rất nhiều, hay là sau khi lên núi, không có ai dạy dỗ, say tình với thanh sắc, nghe nói còn cưới hai vợ, không sai chứ?''Thất trại chủ mồ hôi lạnh, ''Gia, oan uổng, oan uổng lớn, không phải là ta muốn cưới hai vợ, mà là hai vợ buộc ta thành thân... không tin người hỏi mấy vị ca ca, năm ngoái ta thật sự bị trói đưa vào động phòng.''Sáu vị huynh trưởng không có lương tâm quay mặt đi cười.Rất vui nhìn thấy Đế Tuấn đem tất cả tập trung trên người Tiêu Hàn Nam.Về phần ra tay cứu, căn bản là việc không thể.Không thêm dầu mỡ là đã nói bọn họ rất có nghĩa khí rồi.''Gia mặt kệ cái này, A Nam cưới hai vợ là sự thật, lên cân cũng là sự thật, gia chỉ muốn kiểm tra công phu của ngươi, thế nào? Ngay cả đến quyền lợi này cũng không có? '' Tròng mắt hắn trừng trừng.Tiêu Hàn Nam nhất thời co cổ lại, nhỏ giọng xin khoan dung, ''Lão đại phân phó, A Nam nghe lệnh.''Hôm nay trốn không thoát, hắn đứng lên dũng cảm 'thấy việc nghĩa hăng hái làm', kết quả chịu khổ các huynh đệ vứt bỏ, bọn họ còn có tâm tình cười đứng một bên xem kịch vui, nếu không phải trên người mình còn có nhược điểm lão đại nắm trong tay, tám phần cần thêm dầu mỡ ồn ào lộn xộn rồi.
Nàng nói là không tính, không quên lôi kéo tay áo của phu quân, muốn hắn há mồm.
Nếu không mấy người này vẫn thấp thỏm không yên.
Hắn nhìn Tiêu Hàn Nam, như cười như không.
Tiểu tử tốt, chơi non à?
Nhiều ưu điểm trên người hắn thì không học, lại học cái này, còn cố tình làm nũng với vợ của hắn.
Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.
Gặp lá gan lớn, nhưng mà chưa có gặp qua hắn dám làm trò với vợ yêu quý nhất của mình ở dưới mi mắt mình.
Tốt! ! Rất tốt! ! !
''Ngươi...'' Chỉ vào mũi của Tiêu Hàn Nam, Đế Tuấn lười biếng phân phó, ''Gia muốn kiểm tra công phu của ngươi có tụt lùi không, A Nam mập hơn bé rất nhiều, hay là sau khi lên núi, không có ai dạy dỗ, say tình với thanh sắc, nghe nói còn cưới hai vợ, không sai chứ?''
Thất trại chủ mồ hôi lạnh, ''Gia, oan uổng, oan uổng lớn, không phải là ta muốn cưới hai vợ, mà là hai vợ buộc ta thành thân... không tin người hỏi mấy vị ca ca, năm ngoái ta thật sự bị trói đưa vào động phòng.''
Sáu vị huynh trưởng không có lương tâm quay mặt đi cười.
Rất vui nhìn thấy Đế Tuấn đem tất cả tập trung trên người Tiêu Hàn Nam.
Về phần ra tay cứu, căn bản là việc không thể.
Không thêm dầu mỡ là đã nói bọn họ rất có nghĩa khí rồi.
''Gia mặt kệ cái này, A Nam cưới hai vợ là sự thật, lên cân cũng là sự thật, gia chỉ muốn kiểm tra công phu của ngươi, thế nào? Ngay cả đến quyền lợi này cũng không có? '' Tròng mắt hắn trừng trừng.
Tiêu Hàn Nam nhất thời co cổ lại, nhỏ giọng xin khoan dung, ''Lão đại phân phó, A Nam nghe lệnh.''
Hôm nay trốn không thoát, hắn đứng lên dũng cảm 'thấy việc nghĩa hăng hái làm', kết quả chịu khổ các huynh đệ vứt bỏ, bọn họ còn có tâm tình cười đứng một bên xem kịch vui, nếu không phải trên người mình còn có nhược điểm lão đại nắm trong tay, tám phần cần thêm dầu mỡ ồn ào lộn xộn rồi.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng nói là không tính, không quên lôi kéo tay áo của phu quân, muốn hắn há mồm.Nếu không mấy người này vẫn thấp thỏm không yên.Hắn nhìn Tiêu Hàn Nam, như cười như không.Tiểu tử tốt, chơi non à?Nhiều ưu điểm trên người hắn thì không học, lại học cái này, còn cố tình làm nũng với vợ của hắn.Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.Gặp lá gan lớn, nhưng mà chưa có gặp qua hắn dám làm trò với vợ yêu quý nhất của mình ở dưới mi mắt mình.Tốt! ! Rất tốt! ! !''Ngươi...'' Chỉ vào mũi của Tiêu Hàn Nam, Đế Tuấn lười biếng phân phó, ''Gia muốn kiểm tra công phu của ngươi có tụt lùi không, A Nam mập hơn bé rất nhiều, hay là sau khi lên núi, không có ai dạy dỗ, say tình với thanh sắc, nghe nói còn cưới hai vợ, không sai chứ?''Thất trại chủ mồ hôi lạnh, ''Gia, oan uổng, oan uổng lớn, không phải là ta muốn cưới hai vợ, mà là hai vợ buộc ta thành thân... không tin người hỏi mấy vị ca ca, năm ngoái ta thật sự bị trói đưa vào động phòng.''Sáu vị huynh trưởng không có lương tâm quay mặt đi cười.Rất vui nhìn thấy Đế Tuấn đem tất cả tập trung trên người Tiêu Hàn Nam.Về phần ra tay cứu, căn bản là việc không thể.Không thêm dầu mỡ là đã nói bọn họ rất có nghĩa khí rồi.''Gia mặt kệ cái này, A Nam cưới hai vợ là sự thật, lên cân cũng là sự thật, gia chỉ muốn kiểm tra công phu của ngươi, thế nào? Ngay cả đến quyền lợi này cũng không có? '' Tròng mắt hắn trừng trừng.Tiêu Hàn Nam nhất thời co cổ lại, nhỏ giọng xin khoan dung, ''Lão đại phân phó, A Nam nghe lệnh.''Hôm nay trốn không thoát, hắn đứng lên dũng cảm 'thấy việc nghĩa hăng hái làm', kết quả chịu khổ các huynh đệ vứt bỏ, bọn họ còn có tâm tình cười đứng một bên xem kịch vui, nếu không phải trên người mình còn có nhược điểm lão đại nắm trong tay, tám phần cần thêm dầu mỡ ồn ào lộn xộn rồi.