Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 270: Một số gần như lộ ra trọn vẹn (mười)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn hao tốn bao nhiêu năm công phu mới để cho bọn họ có thể một mình đảm đương một phía, mắt thấy sắp có hiệu quả tạo dựng sự nghiệp của mình, ai ngờ lại không giải thích được mệnh mất không còn nữa.Đắc tội Đại Tuyết Sơn, chẳng lẽ thật sự là chỉ có một con đường chết hay sao?Ngay cả những người những sự vật có quan hệ tới, tất cả cũng đều bị hủy diệt, không hỏi thị phi, không hỏi nhân do.Này không phải là cũng quá mức ngang ngược ư.Đế Tuấn và Huyền Minh quyết đấu ở giữa, đã đến hồi gay cấn, từng chút từng chút lướt qua, đều là lượn lờ giữa thời khắc sống chết.Một sắc mặt lạnh lùng, một người khác nụ cười hòa thuận vui vẻ.Chiêu số càng lúc càng nhanh, khiến nàng đứng ở ngoài nhìn hoa cả mắt, có lúc thậm chí không theo kịp động tác của bọn họ.Đông ------Đế Tuấn rút ra một khoảng cách, xoay người liên kích, một cước liền đạp Huyền Minh xuống từ giữa không trung.Nước nóng cuồn cuộn, ngay lập tức nuốt hết cả, mặt nước màu trắng sữa xen lẫn màu vàng, không nhìn thấy khung cảnh ở đáy.Đế Tuấn cũng theo sát xuống nước.Hắn hạ quyết tâm nhất định phải chém chết Huyền Minh ngay tại chỗ để báo thù cho bảy huynh đệ Tiêu gia, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n khiến cho những vong hồn bỗng dưng bỏ mạng ở trên trời được yên nghỉ.Huyền Minh coi như chạy trốn tới chân trời hắn cũng phải đuổi theo tới tận cùng.Bên trong sơn động khôi phục yên tĩnh như cũ.Tiếng nước chảy róc rách, lúc nhẹ lúc mạnh liên tiếp nhau. Trăm ngàn năm qua chính là như thế, cũng sẽ không bởi vì có người ngoại lai xâm nhập mà có chút thay đổi.Mộ Lăng Không khẩn trương nhìn chằm chằm.Nếu không phải vừa rồi Đế Tuấn dùng ám ngữ lệnh cho nàng không được nhúng tay, sợ rằng giờ phút này nàng đã sớm không kiềm chế được cũng đuổi theo nhìn rõ ngọn ngành rồi.Máu của huynh đệ Tiêu gia chậm rãi biến mất ở giữa dòng nước chảy.Nếu như đầu của bọn họ không đặt ở trước mặt, Mộ Lăng Không thật muốn coi tất cả mọi chuyện vừa mới xảy ra chỉ là cơn ác mộng mà thôi.Khẽ thở dài một tiếng, đột nhiên nàng sinh ra một dự cảm.Nhất định Đại Tuyết Sơn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng.

Đế Tuấn hao tốn bao nhiêu năm công phu mới để cho bọn họ có thể một mình đảm đương một phía, mắt thấy sắp có hiệu quả tạo dựng sự nghiệp của
mình, ai ngờ lại không giải thích được mệnh mất không còn nữa.

Đắc tội Đại Tuyết Sơn, chẳng lẽ thật sự là chỉ có một con đường chết hay sao?

Ngay cả những người những sự vật có quan hệ tới, tất cả cũng đều bị hủy diệt, không hỏi thị phi, không hỏi nhân do.

Này không phải là cũng quá mức ngang ngược ư.

Đế Tuấn và Huyền Minh quyết đấu ở giữa, đã đến hồi gay cấn, từng chút
từng chút lướt qua, đều là lượn lờ giữa thời khắc sống chết.

Một sắc mặt lạnh lùng, một người khác nụ cười hòa thuận vui vẻ.

Chiêu số càng lúc càng nhanh, khiến nàng đứng ở ngoài nhìn hoa cả mắt, có lúc thậm chí không theo kịp động tác của bọn họ.

Đông ------

Đế Tuấn rút ra một khoảng cách, xoay người liên kích, một cước liền đạp Huyền Minh xuống từ giữa không trung.

Nước nóng cuồn cuộn, ngay lập tức nuốt hết cả, mặt nước màu trắng sữa xen lẫn màu vàng, không nhìn thấy khung cảnh ở đáy.

Đế Tuấn cũng theo sát xuống nước.

Hắn hạ quyết tâm nhất định phải chém chết Huyền Minh ngay tại chỗ để báo thù cho bảy huynh đệ Tiêu gia, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n
khiến cho những vong hồn bỗng dưng bỏ mạng ở trên trời được yên nghỉ.

Huyền Minh coi như chạy trốn tới chân trời hắn cũng phải đuổi theo tới tận cùng.

Bên trong sơn động khôi phục yên tĩnh như cũ.

Tiếng nước chảy róc rách, lúc nhẹ lúc mạnh liên tiếp nhau. Trăm ngàn năm qua chính là như thế, cũng sẽ không bởi vì có người ngoại lai xâm nhập
mà có chút thay đổi.

Mộ Lăng Không khẩn trương nhìn chằm chằm.

Nếu không phải vừa rồi Đế Tuấn dùng ám ngữ lệnh cho nàng không được
nhúng tay, sợ rằng giờ phút này nàng đã sớm không kiềm chế được cũng
đuổi theo nhìn rõ ngọn ngành rồi.

Máu của huynh đệ Tiêu gia chậm rãi biến mất ở giữa dòng nước chảy.

Nếu như đầu của bọn họ không đặt ở trước mặt, Mộ Lăng Không thật muốn
coi tất cả mọi chuyện vừa mới xảy ra chỉ là cơn ác mộng mà thôi.

Khẽ thở dài một tiếng, đột nhiên nàng sinh ra một dự cảm.

Nhất định Đại Tuyết Sơn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn hao tốn bao nhiêu năm công phu mới để cho bọn họ có thể một mình đảm đương một phía, mắt thấy sắp có hiệu quả tạo dựng sự nghiệp của mình, ai ngờ lại không giải thích được mệnh mất không còn nữa.Đắc tội Đại Tuyết Sơn, chẳng lẽ thật sự là chỉ có một con đường chết hay sao?Ngay cả những người những sự vật có quan hệ tới, tất cả cũng đều bị hủy diệt, không hỏi thị phi, không hỏi nhân do.Này không phải là cũng quá mức ngang ngược ư.Đế Tuấn và Huyền Minh quyết đấu ở giữa, đã đến hồi gay cấn, từng chút từng chút lướt qua, đều là lượn lờ giữa thời khắc sống chết.Một sắc mặt lạnh lùng, một người khác nụ cười hòa thuận vui vẻ.Chiêu số càng lúc càng nhanh, khiến nàng đứng ở ngoài nhìn hoa cả mắt, có lúc thậm chí không theo kịp động tác của bọn họ.Đông ------Đế Tuấn rút ra một khoảng cách, xoay người liên kích, một cước liền đạp Huyền Minh xuống từ giữa không trung.Nước nóng cuồn cuộn, ngay lập tức nuốt hết cả, mặt nước màu trắng sữa xen lẫn màu vàng, không nhìn thấy khung cảnh ở đáy.Đế Tuấn cũng theo sát xuống nước.Hắn hạ quyết tâm nhất định phải chém chết Huyền Minh ngay tại chỗ để báo thù cho bảy huynh đệ Tiêu gia, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n khiến cho những vong hồn bỗng dưng bỏ mạng ở trên trời được yên nghỉ.Huyền Minh coi như chạy trốn tới chân trời hắn cũng phải đuổi theo tới tận cùng.Bên trong sơn động khôi phục yên tĩnh như cũ.Tiếng nước chảy róc rách, lúc nhẹ lúc mạnh liên tiếp nhau. Trăm ngàn năm qua chính là như thế, cũng sẽ không bởi vì có người ngoại lai xâm nhập mà có chút thay đổi.Mộ Lăng Không khẩn trương nhìn chằm chằm.Nếu không phải vừa rồi Đế Tuấn dùng ám ngữ lệnh cho nàng không được nhúng tay, sợ rằng giờ phút này nàng đã sớm không kiềm chế được cũng đuổi theo nhìn rõ ngọn ngành rồi.Máu của huynh đệ Tiêu gia chậm rãi biến mất ở giữa dòng nước chảy.Nếu như đầu của bọn họ không đặt ở trước mặt, Mộ Lăng Không thật muốn coi tất cả mọi chuyện vừa mới xảy ra chỉ là cơn ác mộng mà thôi.Khẽ thở dài một tiếng, đột nhiên nàng sinh ra một dự cảm.Nhất định Đại Tuyết Sơn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng.

Quyển 2 - Chương 270: Một số gần như lộ ra trọn vẹn (mười)