Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 271: Dùng thân thể của ta đổi tâm của ngươi (một)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bởi vì nàng từ có ý niệm muốn gia nhập mà Đại Tuyết Sơn đang muốn mở rộng ngực tiếp nhận nàng lại đổi ý rời đi.Đây chính là làm tổn thương tôn nghiêm tuyệt đối không thể tha được của đối phương.Trong lúc nhất thời Mộ Lăng Không tâm loạn như ma, mơ hồ cảm thấy mình không có cách nào xóa bỏ đoạn quá khứ kia đi, đại khái một ngày nào đó trong tương lai mang đến nguy cơ lớn hơn cho Đế Tuấn và nước Mạc Thương.Bảy huynh đệ Tiêu gia chết sáu, cũng chỉ là bắt đầu mà thôi.Dưới nước cuồn cuộn không ngừng, giống như Giao long xé rách, sóng to gió lớn cuộn lên, thu hút tất cả lực chú ý của Mộ Lăng Không.Rất nhanh có một mảng chất lỏng màu đỏ dày đặc từ dưới nước chuyển động tới trước, khó coi đến mức đáng sợ.Mộ Lăng Không làm sao có thể nhịn được nữa, hoảng hốt vội vàng đứng lên, chỉ cảm thấy lực đạo cả người bị rút đi hết: "Tiêu Trúc, Tiêu Trúc_"Nàng lớn tiếng cuống cuồng gọi tên của hắn, không dám tưởng thượng, chất lỏng này là từ trên người của hắn chảy ra.Vậy mà đáp lại nàng là yên tĩnh giống như chết.Tiếng nước chảy cuồn cuộn, quấy nhiễu làm người càng thêm nóng ruột, trong nháy mắt trong đầu nàng thoáng qua tất cả đều là tình cảnh nghiêm trọng nhất, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Đế Tuấn cả người đầy vết thương, đắm chìm trong máu, thoi thóp một hơi nhìn nàng.Cuối cùng Mộ Lăng Không rút ra Tinh Thiết Trọng kiếm của nàng, hạ quyết tam, không hề để ý đến gì nữa.Cho dù là lúc ban đầu Đế Tuấn không muốn cho nàng liên lụy vào, tốt nhất là cách xa Đại Tuyết Sơn càng xa càng tốt, xa đến mức bọn họ không dính tới nàng nữa, không đụng vào người của nàng nữa.Nhưng nàng cũng có cái gì đó mình liều chết muốn bảo vệ.Đế Tuấn, là sinh mạng trọng yếu nhất của nàng.Cho dù là mất đi hết thảy, cũng tuyệt đối không thể mất đi hắn."Huyền Minh, đây là ngươi ép ta, từ nay về sau, đừng lấy tình cảm với Đại Tuyết Sơn đến đe dọa ta nữa!" Mộ Lăng Không giận dữ, mắt đẹp cẩn thận dò xét ở dưới mặt nước, cố gắng tìm vị trí Thần vương.Nhưng nàng không cách nào phân biệt được hai điểm không ngừng khuấy động cái nào là Huyền Minh.

Bởi vì nàng từ có ý niệm muốn gia nhập mà Đại Tuyết Sơn đang muốn mở rộng ngực tiếp nhận nàng lại đổi ý rời đi.

Đây chính là làm tổn thương tôn nghiêm tuyệt đối không thể tha được của đối phương.

Trong lúc nhất thời Mộ Lăng Không tâm loạn như ma, mơ hồ cảm thấy mình
không có cách nào xóa bỏ đoạn quá khứ kia đi, đại khái một ngày nào đó
trong tương lai mang đến nguy cơ lớn hơn cho Đế Tuấn và nước Mạc Thương.

Bảy huynh đệ Tiêu gia chết sáu, cũng chỉ là bắt đầu mà thôi.

Dưới nước cuồn cuộn không ngừng, giống như Giao long xé rách, sóng to
gió lớn cuộn lên, thu hút tất cả lực chú ý của Mộ Lăng Không.

Rất nhanh có một mảng chất lỏng màu đỏ dày đặc từ dưới nước chuyển động tới trước, khó coi đến mức đáng sợ.

Mộ Lăng Không làm sao có thể nhịn được nữa, hoảng hốt vội vàng đứng lên, chỉ cảm thấy lực đạo cả người bị rút đi hết: "Tiêu Trúc, Tiêu Trúc_"

Nàng lớn tiếng cuống cuồng gọi tên của hắn, không dám tưởng thượng, chất lỏng này là từ trên người của hắn chảy ra.

Vậy mà đáp lại nàng là yên tĩnh giống như chết.

Tiếng nước chảy cuồn cuộn, quấy nhiễu làm người càng thêm nóng ruột,
trong nháy mắt trong đầu nàng thoáng qua tất cả đều là tình cảnh nghiêm
trọng nhất, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Đế Tuấn cả người đầy
vết thương, đắm chìm trong máu, thoi thóp một hơi nhìn nàng.

Cuối cùng Mộ Lăng Không rút ra Tinh Thiết Trọng kiếm của nàng, hạ quyết tam, không hề để ý đến gì nữa.

Cho dù là lúc ban đầu Đế Tuấn không muốn cho nàng liên lụy vào, tốt nhất là cách xa Đại Tuyết Sơn càng xa càng tốt, xa đến mức bọn họ không dính tới nàng nữa, không đụng vào người của nàng nữa.

Nhưng nàng cũng có cái gì đó mình liều chết muốn bảo vệ.

Đế Tuấn, là sinh mạng trọng yếu nhất của nàng.

Cho dù là mất đi hết thảy, cũng tuyệt đối không thể mất đi hắn.

"Huyền Minh, đây là ngươi ép ta, từ nay về sau, đừng lấy tình cảm với
Đại Tuyết Sơn đến đe dọa ta nữa!" Mộ Lăng Không giận dữ, mắt đẹp cẩn
thận dò xét ở dưới mặt nước, cố gắng tìm vị trí Thần vương.

Nhưng nàng không cách nào phân biệt được hai điểm không ngừng khuấy động cái nào là Huyền Minh.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bởi vì nàng từ có ý niệm muốn gia nhập mà Đại Tuyết Sơn đang muốn mở rộng ngực tiếp nhận nàng lại đổi ý rời đi.Đây chính là làm tổn thương tôn nghiêm tuyệt đối không thể tha được của đối phương.Trong lúc nhất thời Mộ Lăng Không tâm loạn như ma, mơ hồ cảm thấy mình không có cách nào xóa bỏ đoạn quá khứ kia đi, đại khái một ngày nào đó trong tương lai mang đến nguy cơ lớn hơn cho Đế Tuấn và nước Mạc Thương.Bảy huynh đệ Tiêu gia chết sáu, cũng chỉ là bắt đầu mà thôi.Dưới nước cuồn cuộn không ngừng, giống như Giao long xé rách, sóng to gió lớn cuộn lên, thu hút tất cả lực chú ý của Mộ Lăng Không.Rất nhanh có một mảng chất lỏng màu đỏ dày đặc từ dưới nước chuyển động tới trước, khó coi đến mức đáng sợ.Mộ Lăng Không làm sao có thể nhịn được nữa, hoảng hốt vội vàng đứng lên, chỉ cảm thấy lực đạo cả người bị rút đi hết: "Tiêu Trúc, Tiêu Trúc_"Nàng lớn tiếng cuống cuồng gọi tên của hắn, không dám tưởng thượng, chất lỏng này là từ trên người của hắn chảy ra.Vậy mà đáp lại nàng là yên tĩnh giống như chết.Tiếng nước chảy cuồn cuộn, quấy nhiễu làm người càng thêm nóng ruột, trong nháy mắt trong đầu nàng thoáng qua tất cả đều là tình cảnh nghiêm trọng nhất, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Đế Tuấn cả người đầy vết thương, đắm chìm trong máu, thoi thóp một hơi nhìn nàng.Cuối cùng Mộ Lăng Không rút ra Tinh Thiết Trọng kiếm của nàng, hạ quyết tam, không hề để ý đến gì nữa.Cho dù là lúc ban đầu Đế Tuấn không muốn cho nàng liên lụy vào, tốt nhất là cách xa Đại Tuyết Sơn càng xa càng tốt, xa đến mức bọn họ không dính tới nàng nữa, không đụng vào người của nàng nữa.Nhưng nàng cũng có cái gì đó mình liều chết muốn bảo vệ.Đế Tuấn, là sinh mạng trọng yếu nhất của nàng.Cho dù là mất đi hết thảy, cũng tuyệt đối không thể mất đi hắn."Huyền Minh, đây là ngươi ép ta, từ nay về sau, đừng lấy tình cảm với Đại Tuyết Sơn đến đe dọa ta nữa!" Mộ Lăng Không giận dữ, mắt đẹp cẩn thận dò xét ở dưới mặt nước, cố gắng tìm vị trí Thần vương.Nhưng nàng không cách nào phân biệt được hai điểm không ngừng khuấy động cái nào là Huyền Minh.

Quyển 2 - Chương 271: Dùng thân thể của ta đổi tâm của ngươi (một)