Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 273: Dùng thân thể của ta đổi tâm ngươi (ba)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cự kiếm nặng mấy chục cân, khi vung lên vô cùng hao tổn thể lực, căn bản người bình thường không thể dùng được, nhưng đối với người dùng từ nhỏ đến độ muốn gì được nấy như Mộ Lăng Không mà nói, cũng đã sớm quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.Nàng có thể phát huy ra uy lực tuyệt đối mãnh liệt.Mà hiện tại, Huyền Minh đang hưởng thụ đối đãi vượt xa với người thường của nàng, không nhịn được âm thầm kêu khổ.Hắn nỗ lực muốn làm cho Mộ Lăng Không khôi phục thần trí, nào biết vừa mới nhắc tới tên của mình, nàng lại giống như bị k*ch th*ch mạnh hơn, điên cuồng gào to một tiếng, dùng trên mười phần công lực, làm khiến cả sơn động sáng bừng.“Nàng còn như vậy, ta sẽ đánh trả đấy!” Huyền Minh cười khổ không thôi.Nếu cứ để mặc nàng như thế nữa, sợ rằng người bị chém chết tại chỗ chính là hắn.Mép miệng Mộ Lăng Không đều là máu, nhìn cẩn thận chính là hàm răng cắn môi, bị tổn thương đến đau đớn, nhưng hoàn toàn không cảm thấy.“Tình cảm của nàng đối với hắn, chẳng lẽ thật sự là sâu như vậy sao, vì một nam nhân ở chung không tới một năm mà tất cả những tình cảm trước đó đều không để ý sao?” Huyền Minh lớn tiếng đặt câu hỏi, không biết là hỏi nàng hay là đang hỏi chính mình.Nếu tiếp tục đánh tiếng, ngay cả hắn cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.Hai chân nàng dùng sức nhảy, thân hình bay lên, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n nhảy đến giữa không trung, giống như một đóa hoa Lăng tiêu nở rộ, lao thẳng tới phía hắn.Hai mặt nhìn nhau, từ lần gặp nhau đến nay, đây là cự ly gần nhất của hai người.Huyền Minh có thể nhìn thấy rõ ràng hận ý nồng nặc trên mặt nàng, gần như tích tụ hành thể thật.Vì tự vệ, hắn giơ kiếm lên hướng về phía Mộ Lăng Không.Đã muốn giết người, Mộ Lăng Không căn bản không quản có bị thương hay không, dù là sau một kích này bị Huyền Minh đâm trúng, nàng cũng nhất định phải khiến cho hắn trả giá bằng máu.Đế Tuấn _ Phu quân_Nàng không thể bảo vệ được được hắn, hơn nữa tận mắt nhìn hắn bị thương tổn.Như vậy thì để cho nàng tận tay giết kẻ địch, sau đó sẽ đuổi theo xuống dưới hoàng tuyền, tiếp tục dây dưa với hắn.
Cự kiếm nặng mấy chục cân, khi vung lên vô cùng hao tổn thể lực, căn bản người bình thường không thể dùng được, nhưng đối với người dùng từ nhỏ đến độ muốn gì được nấy như Mộ Lăng Không mà nói, cũng đã sớm quen
thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Nàng có thể phát huy ra uy lực tuyệt đối mãnh liệt.
Mà hiện tại, Huyền Minh đang hưởng thụ đối đãi vượt xa với người thường của nàng, không nhịn được âm thầm kêu khổ.
Hắn nỗ lực muốn làm cho Mộ Lăng Không khôi phục thần trí, nào biết vừa
mới nhắc tới tên của mình, nàng lại giống như bị k*ch th*ch mạnh hơn,
điên cuồng gào to một tiếng, dùng trên mười phần công lực, làm khiến cả
sơn động sáng bừng.
“Nàng còn như vậy, ta sẽ đánh trả đấy!” Huyền Minh cười khổ không thôi.
Nếu cứ để mặc nàng như thế nữa, sợ rằng người bị chém chết tại chỗ chính là hắn.
Mép miệng Mộ Lăng Không đều là máu, nhìn cẩn thận chính là hàm răng cắn
môi, bị tổn thương đến đau đớn, nhưng hoàn toàn không cảm thấy.
“Tình cảm của nàng đối với hắn, chẳng lẽ thật sự là sâu như vậy sao, vì
một nam nhân ở chung không tới một năm mà tất cả những tình cảm trước đó đều không để ý sao?” Huyền Minh lớn tiếng đặt câu hỏi, không biết là
hỏi nàng hay là đang hỏi chính mình.
Nếu tiếp tục đánh tiếng, ngay cả hắn cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Hai chân nàng dùng sức nhảy, thân hình bay lên,
nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n nhảy đến giữa không trung, giống như một đóa hoa Lăng tiêu nở rộ, lao thẳng tới phía hắn.
Hai mặt nhìn nhau, từ lần gặp nhau đến nay, đây là cự ly gần nhất của hai người.
Huyền Minh có thể nhìn thấy rõ ràng hận ý nồng nặc trên mặt nàng, gần như tích tụ hành thể thật.
Vì tự vệ, hắn giơ kiếm lên hướng về phía Mộ Lăng Không.
Đã muốn giết người, Mộ Lăng Không căn bản không quản có bị thương hay
không, dù là sau một kích này bị Huyền Minh đâm trúng, nàng cũng nhất
định phải khiến cho hắn trả giá bằng máu.
Đế Tuấn _ Phu quân_
Nàng không thể bảo vệ được được hắn, hơn nữa tận mắt nhìn hắn bị thương tổn.
Như vậy thì để cho nàng tận tay giết kẻ địch, sau đó sẽ đuổi theo xuống dưới hoàng tuyền, tiếp tục dây dưa với hắn.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cự kiếm nặng mấy chục cân, khi vung lên vô cùng hao tổn thể lực, căn bản người bình thường không thể dùng được, nhưng đối với người dùng từ nhỏ đến độ muốn gì được nấy như Mộ Lăng Không mà nói, cũng đã sớm quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.Nàng có thể phát huy ra uy lực tuyệt đối mãnh liệt.Mà hiện tại, Huyền Minh đang hưởng thụ đối đãi vượt xa với người thường của nàng, không nhịn được âm thầm kêu khổ.Hắn nỗ lực muốn làm cho Mộ Lăng Không khôi phục thần trí, nào biết vừa mới nhắc tới tên của mình, nàng lại giống như bị k*ch th*ch mạnh hơn, điên cuồng gào to một tiếng, dùng trên mười phần công lực, làm khiến cả sơn động sáng bừng.“Nàng còn như vậy, ta sẽ đánh trả đấy!” Huyền Minh cười khổ không thôi.Nếu cứ để mặc nàng như thế nữa, sợ rằng người bị chém chết tại chỗ chính là hắn.Mép miệng Mộ Lăng Không đều là máu, nhìn cẩn thận chính là hàm răng cắn môi, bị tổn thương đến đau đớn, nhưng hoàn toàn không cảm thấy.“Tình cảm của nàng đối với hắn, chẳng lẽ thật sự là sâu như vậy sao, vì một nam nhân ở chung không tới một năm mà tất cả những tình cảm trước đó đều không để ý sao?” Huyền Minh lớn tiếng đặt câu hỏi, không biết là hỏi nàng hay là đang hỏi chính mình.Nếu tiếp tục đánh tiếng, ngay cả hắn cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.Hai chân nàng dùng sức nhảy, thân hình bay lên, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n nhảy đến giữa không trung, giống như một đóa hoa Lăng tiêu nở rộ, lao thẳng tới phía hắn.Hai mặt nhìn nhau, từ lần gặp nhau đến nay, đây là cự ly gần nhất của hai người.Huyền Minh có thể nhìn thấy rõ ràng hận ý nồng nặc trên mặt nàng, gần như tích tụ hành thể thật.Vì tự vệ, hắn giơ kiếm lên hướng về phía Mộ Lăng Không.Đã muốn giết người, Mộ Lăng Không căn bản không quản có bị thương hay không, dù là sau một kích này bị Huyền Minh đâm trúng, nàng cũng nhất định phải khiến cho hắn trả giá bằng máu.Đế Tuấn _ Phu quân_Nàng không thể bảo vệ được được hắn, hơn nữa tận mắt nhìn hắn bị thương tổn.Như vậy thì để cho nàng tận tay giết kẻ địch, sau đó sẽ đuổi theo xuống dưới hoàng tuyền, tiếp tục dây dưa với hắn.