Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 274: Dùng thân thể của ta đổi tâm ngươi (bốn)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đau, như trong mong đợi, có lẽ là bởi vì không còn hy vọng, ngược lại không cảm thấy khổ sở như thế nào nữa.Đột nhiên nàng nở ra một nụ cười, bởi vì đồng thời lúc đó cự kiếm của nàng cũng chém trúng cánh tay của Huyền Minh, có lẽ bởi vì nhìn thấy nàng tự làm bản thân thương tổn rất đáng sợ, hắn sững sờ nhìn nàng, hai cánh môi mở ra, nhưng lại không thốt nên lời.“Nương tử!” Sau lưng, một tiếng nói quen thuộc vang lên.Sau một khắc, nam nhân nàng mong đợi ngóng chờ ôm nàng vào trong ngực, gắt gao ôm chặt: “Đứa ngốc, không phải là bảo nàng chăm sóc huynh đệ của vi phu hay sao? Nàng không thể nghe lời một lần sao, tại sao phải đối xử với bản thân mình như vậy?”“Phu quân??” Mộ Lăng Không trừng mắt nhìn, thật không dám tin tưởng trước mắt, cố gắng nâng cao tay, v**t v* gương mặt nóng bỏng của hắn, sau khi xác định đúng là người thật chân thật tồn tại ở trước mặt, gần như trong nháy mắt nước mắt tuôn rơi, khóc thành mít ướt: “Chàng còn sống, chàng không bị chết, chàng vẫn còn, ô ô ô…Oa oa…a a…”Tiếng khóc kia, không có một chút mỹ cảm, gần như là nàng gào thét, giống như chỉ có thể mới có thể phát tiết toàn bộ sự sợ hãi trong đáy lòng ra ngoài.Nhưng cảnh tượng này cũng làm người ta bận tâm.“Ngoan, không khóc, không sao.” Đế Tuấn bảo vệ nàng, nhìn thấy vết thương nhìn thấy tận xương trên thân thể Mộ Lăng Không thì hoảng sợ âm trầm.“Là nàng tự mình đụng vào, bổn tôn cũng không muốn tổn thương nàng.” Bảo kiếm đâm vào thân thể nữ nhân mình yêu thì cái loại cảm giác khó hình dung đó lưu lại, Huyền Minh cũng đang tâm loạn như ma, kiếm trong tay, nặng ngàn cân, nâng lên khó hơn nữaSát ý ở trong câu tự tổn thương đó mà biến mất hầu như không còn thấy.Đột nhiên Huyền Minh hoảng hốt.Hắn vạn dặm xa xôi từ Đại Tuyết Sơn chạy tới, tìm kiếm Mộ Lăng Không, biết nàng đã gả cho người khác, sau đó chính là mỗi đêm đau khổ, tự tìm biện pháp muốn thắng cướp trái tim trở về.
Đau, như trong mong đợi, có lẽ là bởi vì không còn hy vọng, ngược lại không cảm thấy khổ sở như thế nào nữa.
Đột nhiên nàng nở ra một nụ cười, bởi vì đồng thời lúc đó cự kiếm của nàng cũng chém trúng cánh tay của Huyền Minh, có lẽ bởi vì nhìn thấy nàng tự làm bản thân thương tổn rất đáng sợ, hắn sững sờ nhìn nàng, hai cánh môi mở ra, nhưng lại không thốt nên lời.
“Nương tử!” Sau lưng, một tiếng nói quen thuộc vang lên.
Sau một khắc, nam nhân nàng mong đợi ngóng chờ ôm nàng vào trong ngực, gắt gao ôm chặt: “Đứa ngốc, không phải là bảo nàng chăm sóc huynh đệ của vi phu hay sao? Nàng không thể nghe lời một lần sao, tại sao phải đối xử với bản thân mình như vậy?”
“Phu quân??” Mộ Lăng Không trừng mắt nhìn, thật không dám tin tưởng trước mắt, cố gắng nâng cao tay, v**t v* gương mặt nóng bỏng của hắn, sau khi xác định đúng là người thật chân thật tồn tại ở trước mặt, gần như trong nháy mắt nước mắt tuôn rơi, khóc thành mít ướt: “Chàng còn sống, chàng không bị chết, chàng vẫn còn, ô ô ô…Oa oa…a a…”
Tiếng khóc kia, không có một chút mỹ cảm, gần như là nàng gào thét, giống như chỉ có thể mới có thể phát tiết toàn bộ sự sợ hãi trong đáy lòng ra ngoài.
Nhưng cảnh tượng này cũng làm người ta bận tâm.
“Ngoan, không khóc, không sao.” Đế Tuấn bảo vệ nàng, nhìn thấy vết thương nhìn thấy tận xương trên thân thể Mộ Lăng Không thì hoảng sợ âm trầm.
“Là nàng tự mình đụng vào, bổn tôn cũng không muốn tổn thương nàng.” Bảo kiếm đâm vào thân thể nữ nhân mình yêu thì cái loại cảm giác khó hình dung đó lưu lại, Huyền Minh cũng đang tâm loạn như ma, kiếm trong tay, nặng ngàn cân, nâng lên khó hơn nữa
Sát ý ở trong câu tự tổn thương đó mà biến mất hầu như không còn thấy.
Đột nhiên Huyền Minh hoảng hốt.
Hắn vạn dặm xa xôi từ Đại Tuyết Sơn chạy tới, tìm kiếm Mộ Lăng Không, biết nàng đã gả cho người khác, sau đó chính là mỗi đêm đau khổ, tự tìm biện pháp muốn thắng cướp trái tim trở về.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đau, như trong mong đợi, có lẽ là bởi vì không còn hy vọng, ngược lại không cảm thấy khổ sở như thế nào nữa.Đột nhiên nàng nở ra một nụ cười, bởi vì đồng thời lúc đó cự kiếm của nàng cũng chém trúng cánh tay của Huyền Minh, có lẽ bởi vì nhìn thấy nàng tự làm bản thân thương tổn rất đáng sợ, hắn sững sờ nhìn nàng, hai cánh môi mở ra, nhưng lại không thốt nên lời.“Nương tử!” Sau lưng, một tiếng nói quen thuộc vang lên.Sau một khắc, nam nhân nàng mong đợi ngóng chờ ôm nàng vào trong ngực, gắt gao ôm chặt: “Đứa ngốc, không phải là bảo nàng chăm sóc huynh đệ của vi phu hay sao? Nàng không thể nghe lời một lần sao, tại sao phải đối xử với bản thân mình như vậy?”“Phu quân??” Mộ Lăng Không trừng mắt nhìn, thật không dám tin tưởng trước mắt, cố gắng nâng cao tay, v**t v* gương mặt nóng bỏng của hắn, sau khi xác định đúng là người thật chân thật tồn tại ở trước mặt, gần như trong nháy mắt nước mắt tuôn rơi, khóc thành mít ướt: “Chàng còn sống, chàng không bị chết, chàng vẫn còn, ô ô ô…Oa oa…a a…”Tiếng khóc kia, không có một chút mỹ cảm, gần như là nàng gào thét, giống như chỉ có thể mới có thể phát tiết toàn bộ sự sợ hãi trong đáy lòng ra ngoài.Nhưng cảnh tượng này cũng làm người ta bận tâm.“Ngoan, không khóc, không sao.” Đế Tuấn bảo vệ nàng, nhìn thấy vết thương nhìn thấy tận xương trên thân thể Mộ Lăng Không thì hoảng sợ âm trầm.“Là nàng tự mình đụng vào, bổn tôn cũng không muốn tổn thương nàng.” Bảo kiếm đâm vào thân thể nữ nhân mình yêu thì cái loại cảm giác khó hình dung đó lưu lại, Huyền Minh cũng đang tâm loạn như ma, kiếm trong tay, nặng ngàn cân, nâng lên khó hơn nữaSát ý ở trong câu tự tổn thương đó mà biến mất hầu như không còn thấy.Đột nhiên Huyền Minh hoảng hốt.Hắn vạn dặm xa xôi từ Đại Tuyết Sơn chạy tới, tìm kiếm Mộ Lăng Không, biết nàng đã gả cho người khác, sau đó chính là mỗi đêm đau khổ, tự tìm biện pháp muốn thắng cướp trái tim trở về.