Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 280: Dùng thân của ta đổi lấy tâm của ngươi (mười)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hi Khang không đối phó với người khác được, trừng trị ông cũng tính là dư dả.''Người phái đi tìm tung tích thái tử đã có tin chưa?'' Để ly rượu xuống, Đại hoàng tử ngồi thẳng người, giống như lơ đãng nói :''Nhưng tử thi này cũng nên phái người đi phân biệt một chút, tẹo nữa lấy khốc hình thẩm vấn, cần phải tìm được vị trí của thái tử, sống thì thấy người, còn chết rồi, cũng phải tìm thấy thi thể.''Lời nói này, nói vô cùng trực tiếp, thậm chí mấy vị quan viên bên dưới cũng ngẩng đầu cùng nhau, kinh ngạc nhìn Hi Khang.Làm sao hắn dám mong thái tử chết?Nước Mạc Thương ai mà không biết, Linh Đế coi thái tử như mệnh, càng ngày càng sủng ái.Nếu thật sự xảy ra chuyện không may ở huyện Duyên Bình, bệ hạ nhất định chém đầu tất cả chỗ này.Trương Ngọc Nhân hừ hừ ha ha, cười làm lành mời rượu, sửng sốt không dám nhận mệnh.Âm thầm thề, trở về được nhất định sẽ thắp hương cho phật tổ, cầu xin lão nhân gia phù hộ Điện hạ bình an vô sự, ngoài ra, ngàn vạn lần đừng đáp ứng tâm tư của Hi Khang, hao tổn ở huyện Duyên Bình.Mọi người trao đổi ánh mắt cùng nhau, bữa tiệc nhốn nha nhốn nháo cũng an tĩnh rất nhiều.Bỗng nhiên có người chú ý tới một người xuất hiện ở cửa, thị vệ hầu hạ mặc lam hồng, phẩm chất cực cao, cầm yêu bài trong tay, cất cao giọng nói :''Phụng mệnh thái tử, Đại hoàng tử Hi Khang và quan huyện Duyên Bình lập tức đến khách đ**m bái kiến thái tử, ngoài ra, toàn bộ thủ phỉ của Hoàng Đường Sơn sẽ do đội thị vê tiếp quản, trùm thổ phỉ Tiêu Duy Bạch với sáu thi thể không đầu, lập tức giao tới đây.''Trương Ngọc Nhân mắt tinh, lập tức nhận ra người này chính là nhị phẩm Ngự Tiền Đái Đao Thị Vệ Tiểu Bắc bí mật đưa mật thư của thái tử vào ngày đó, trong lòng buông lỏng, vội vàng dẫn đầu tới :''Hạ quan tuân mệnh, lập tức lên đường tiến về khách đ**m, xin thị vệ Tiểu Bắc dẫn đường.''Phần lớn quan huyện Duyên Bình là bộ hạ cũ của ông ta, bình thường làm việc, cũng đều xem ánh mắt của Trương Ngọc Nhân, ông ta đứng lên như vậy, mười người thì đến chín người đi theo, cười theo ôm quyền, đi thẳng.

Hi Khang không đối phó với người khác được, trừng trị ông cũng tính là dư dả.

''Người phái đi tìm tung tích thái tử đã có tin chưa?'' Để ly rượu
xuống, Đại hoàng tử ngồi thẳng người, giống như lơ đãng nói :''Nhưng tử
thi này cũng nên phái người đi phân biệt một chút, tẹo nữa lấy khốc hình thẩm vấn, cần phải tìm được vị trí của thái tử, sống thì thấy người,
còn chết rồi, cũng phải tìm thấy thi thể.''

Lời nói này, nói vô cùng trực tiếp, thậm chí mấy vị quan viên bên dưới cũng ngẩng đầu cùng nhau, kinh ngạc nhìn Hi Khang.

Làm sao hắn dám mong thái tử chết?

Nước Mạc Thương ai mà không biết, Linh Đế coi thái tử như mệnh, càng ngày càng sủng ái.

Nếu thật sự xảy ra chuyện không may ở huyện Duyên Bình, bệ hạ nhất định chém đầu tất cả chỗ này.

Trương Ngọc Nhân hừ hừ ha ha, cười làm lành mời rượu, sửng sốt không dám nhận mệnh.

Âm thầm thề, trở về được nhất định sẽ thắp hương cho phật tổ, cầu xin
lão nhân gia phù hộ Điện hạ bình an vô sự, ngoài ra, ngàn vạn lần đừng
đáp ứng tâm tư của Hi Khang, hao tổn ở huyện Duyên Bình.

Mọi người trao đổi ánh mắt cùng nhau, bữa tiệc nhốn nha nhốn nháo cũng an tĩnh rất nhiều.

Bỗng nhiên có người chú ý tới một người xuất hiện ở cửa, thị vệ hầu hạ
mặc lam hồng, phẩm chất cực cao, cầm yêu bài trong tay, cất cao giọng
nói :''Phụng mệnh thái tử, Đại hoàng tử Hi Khang và quan huyện Duyên
Bình lập tức đến khách đ**m bái kiến thái tử, ngoài ra, toàn bộ thủ phỉ
của Hoàng Đường Sơn sẽ do đội thị vê tiếp quản, trùm thổ phỉ Tiêu Duy
Bạch với sáu thi thể không đầu, lập tức giao tới đây.''

Trương Ngọc Nhân mắt tinh, lập tức nhận ra người này chính là nhị phẩm
Ngự Tiền Đái Đao Thị Vệ Tiểu Bắc bí mật đưa mật thư của thái tử vào ngày đó, trong lòng buông lỏng, vội vàng dẫn đầu tới :''Hạ quan tuân mệnh,
lập tức lên đường tiến về khách đ**m, xin thị vệ Tiểu Bắc dẫn đường.''

Phần lớn quan huyện Duyên Bình là bộ hạ cũ của ông ta, bình thường làm
việc, cũng đều xem ánh mắt của Trương Ngọc Nhân, ông ta đứng lên như
vậy, mười người thì đến chín người đi theo, cười theo ôm quyền, đi
thẳng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hi Khang không đối phó với người khác được, trừng trị ông cũng tính là dư dả.''Người phái đi tìm tung tích thái tử đã có tin chưa?'' Để ly rượu xuống, Đại hoàng tử ngồi thẳng người, giống như lơ đãng nói :''Nhưng tử thi này cũng nên phái người đi phân biệt một chút, tẹo nữa lấy khốc hình thẩm vấn, cần phải tìm được vị trí của thái tử, sống thì thấy người, còn chết rồi, cũng phải tìm thấy thi thể.''Lời nói này, nói vô cùng trực tiếp, thậm chí mấy vị quan viên bên dưới cũng ngẩng đầu cùng nhau, kinh ngạc nhìn Hi Khang.Làm sao hắn dám mong thái tử chết?Nước Mạc Thương ai mà không biết, Linh Đế coi thái tử như mệnh, càng ngày càng sủng ái.Nếu thật sự xảy ra chuyện không may ở huyện Duyên Bình, bệ hạ nhất định chém đầu tất cả chỗ này.Trương Ngọc Nhân hừ hừ ha ha, cười làm lành mời rượu, sửng sốt không dám nhận mệnh.Âm thầm thề, trở về được nhất định sẽ thắp hương cho phật tổ, cầu xin lão nhân gia phù hộ Điện hạ bình an vô sự, ngoài ra, ngàn vạn lần đừng đáp ứng tâm tư của Hi Khang, hao tổn ở huyện Duyên Bình.Mọi người trao đổi ánh mắt cùng nhau, bữa tiệc nhốn nha nhốn nháo cũng an tĩnh rất nhiều.Bỗng nhiên có người chú ý tới một người xuất hiện ở cửa, thị vệ hầu hạ mặc lam hồng, phẩm chất cực cao, cầm yêu bài trong tay, cất cao giọng nói :''Phụng mệnh thái tử, Đại hoàng tử Hi Khang và quan huyện Duyên Bình lập tức đến khách đ**m bái kiến thái tử, ngoài ra, toàn bộ thủ phỉ của Hoàng Đường Sơn sẽ do đội thị vê tiếp quản, trùm thổ phỉ Tiêu Duy Bạch với sáu thi thể không đầu, lập tức giao tới đây.''Trương Ngọc Nhân mắt tinh, lập tức nhận ra người này chính là nhị phẩm Ngự Tiền Đái Đao Thị Vệ Tiểu Bắc bí mật đưa mật thư của thái tử vào ngày đó, trong lòng buông lỏng, vội vàng dẫn đầu tới :''Hạ quan tuân mệnh, lập tức lên đường tiến về khách đ**m, xin thị vệ Tiểu Bắc dẫn đường.''Phần lớn quan huyện Duyên Bình là bộ hạ cũ của ông ta, bình thường làm việc, cũng đều xem ánh mắt của Trương Ngọc Nhân, ông ta đứng lên như vậy, mười người thì đến chín người đi theo, cười theo ôm quyền, đi thẳng.

Quyển 2 - Chương 280: Dùng thân của ta đổi lấy tâm của ngươi (mười)