Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 281: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (một)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sắc mặt tức giận của Hi Khang lần lượt thay đổi từ xanh thành hồng, tay run rẩy mất tự nhiên, rượu trong chén cũng bị b*n r*, ''Thái tử điện hạ rất thủ đoạn, đánh hạ sáu trại Hoàng Đường Sơn, bắt sống trùm thổ phỉ Tiêu Duy Bạch, chém giết sáu thổ phỉ còn lại, rõ ràng đều là Bổn vương biết cách chỉ huy, lập hạ chiến công, lúc đánh giặc hắn không xuất hiện, đến lúc phân công lao, hắn lại không khách khí độc chiếm?''Tiểu Bắc mắt lạnh nhìn hắn, ôm quyền cất cao giọng nói, ''Thuộc hạ chỉ truyền lệnh của Thái tử, lòng Vương gia có bất bình, có thể hỏi trước mặt điện hạ... Chỉ là Tiểu Bắc là thị vệ cận thân của thái tử, không dám có hành vi trái lệnh chủ tử, nhất định phải mang Tiêu Duy Bạch đi, và sáu cỗ thi thể, cũng khiêng đi giống nhau.''''Tất nhiên Bổn vương muốn hỏi, thái tử thì sao, có nhiều người nhìn như vậy, ta không tin hắn dám chém giết.'' Hi Khang đứng lên, phất tay áo rời đi, hắn không có biện pháp trơ mắt nhìn con vịt đã bị đun sôi rồi lại chạy bay trước mắt.Trương Ngọc Nhân bọn họ đã đi xa rồi, Hi Khang nhanh chân đuổi theo, khi đi ngang qua Tiểu Bắc, trừng mắt ngoan độc với hắn một cái, nét mặt kia, giống như muốn ăn thịt người.''Người tới, nhanh đi đại lao, mời người thái tử muốn đi ra, nên làm như thế nào, trong lòng các ngươi đều rõ.'' Ánh mắt của hắn, cũng chỉ có một chủ tử, trừ cái đó ra mặc kệ là ai, nửa điểm hắn cũng không để trong lòng.Mộ Lăng Không còn đang ngủ, đã rửa sạch vết thương, đắp dược Kim Sang lên, lại băng bó lần nữa.Tiểu Nam chạy trước chạy sau để chăm sóc, chỉ sợ nương nương sẽ phát sốt sau nửa đêm, bệnh tình chuyển xấu.Đế Tuấn ngồi đối diện nàng, uống mấy ly trà, không có tư vị gì ở trong miệng, còn gọi người mang mấy vò rượu, để xuống.Cao lương mỹ vị, gần ngay trước mắt, ngay cả đũa hắn cũng không chạm, rót rượu hết hớp này đến hớp khác vào mồm.Tiểu Nam biết trong lòng hắn không thoải mái, căn bản cũng không dám lại gần để trải nghiệm khổ đau...

Sắc mặt tức giận của Hi Khang lần lượt thay đổi từ xanh thành hồng, tay
run rẩy mất tự nhiên, rượu trong chén cũng bị b*n r*, ''Thái tử điện hạ
rất thủ đoạn, đánh hạ sáu trại Hoàng Đường Sơn, bắt sống trùm thổ phỉ
Tiêu Duy Bạch, chém giết sáu thổ phỉ còn lại, rõ ràng đều là Bổn vương
biết cách chỉ huy, lập hạ chiến công, lúc đánh giặc hắn không xuất hiện, đến lúc phân công lao, hắn lại không khách khí độc chiếm?''

Tiểu Bắc mắt lạnh nhìn hắn, ôm quyền cất cao giọng nói, ''Thuộc hạ chỉ
truyền lệnh của Thái tử, lòng Vương gia có bất bình, có thể hỏi trước
mặt điện hạ... Chỉ là Tiểu Bắc là thị vệ cận thân của thái tử, không dám có hành vi trái lệnh chủ tử, nhất định phải mang Tiêu Duy Bạch đi, và
sáu cỗ thi thể, cũng khiêng đi giống nhau.''

''Tất nhiên Bổn vương muốn hỏi, thái tử thì sao, có nhiều người nhìn như vậy, ta không tin hắn dám chém giết.'' Hi Khang đứng lên, phất tay áo
rời đi, hắn không có biện pháp trơ mắt nhìn con vịt đã bị đun sôi rồi
lại chạy bay trước mắt.

Trương Ngọc Nhân bọn họ đã đi xa rồi, Hi Khang nhanh chân đuổi theo, khi đi ngang qua Tiểu Bắc, trừng mắt ngoan độc với hắn một cái, nét mặt
kia, giống như muốn ăn thịt người.

''Người tới, nhanh đi đại lao, mời người thái tử muốn đi ra, nên làm như thế nào, trong lòng các ngươi đều rõ.'' Ánh mắt của hắn, cũng chỉ có
một chủ tử, trừ cái đó ra mặc kệ là ai, nửa điểm hắn cũng không để trong lòng.

Mộ Lăng Không còn đang ngủ, đã rửa sạch vết thương, đắp dược Kim Sang lên, lại băng bó lần nữa.

Tiểu Nam chạy trước chạy sau để chăm sóc, chỉ sợ nương nương sẽ phát sốt sau nửa đêm, bệnh tình chuyển xấu.

Đế Tuấn ngồi đối diện nàng, uống mấy ly trà, không có tư vị gì ở trong miệng, còn gọi người mang mấy vò rượu, để xuống.

Cao lương mỹ vị, gần ngay trước mắt, ngay cả đũa hắn cũng không chạm, rót rượu hết hớp này đến hớp khác vào mồm.

Tiểu Nam biết trong lòng hắn không thoải mái, căn bản cũng không dám lại gần để trải nghiệm khổ đau...

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sắc mặt tức giận của Hi Khang lần lượt thay đổi từ xanh thành hồng, tay run rẩy mất tự nhiên, rượu trong chén cũng bị b*n r*, ''Thái tử điện hạ rất thủ đoạn, đánh hạ sáu trại Hoàng Đường Sơn, bắt sống trùm thổ phỉ Tiêu Duy Bạch, chém giết sáu thổ phỉ còn lại, rõ ràng đều là Bổn vương biết cách chỉ huy, lập hạ chiến công, lúc đánh giặc hắn không xuất hiện, đến lúc phân công lao, hắn lại không khách khí độc chiếm?''Tiểu Bắc mắt lạnh nhìn hắn, ôm quyền cất cao giọng nói, ''Thuộc hạ chỉ truyền lệnh của Thái tử, lòng Vương gia có bất bình, có thể hỏi trước mặt điện hạ... Chỉ là Tiểu Bắc là thị vệ cận thân của thái tử, không dám có hành vi trái lệnh chủ tử, nhất định phải mang Tiêu Duy Bạch đi, và sáu cỗ thi thể, cũng khiêng đi giống nhau.''''Tất nhiên Bổn vương muốn hỏi, thái tử thì sao, có nhiều người nhìn như vậy, ta không tin hắn dám chém giết.'' Hi Khang đứng lên, phất tay áo rời đi, hắn không có biện pháp trơ mắt nhìn con vịt đã bị đun sôi rồi lại chạy bay trước mắt.Trương Ngọc Nhân bọn họ đã đi xa rồi, Hi Khang nhanh chân đuổi theo, khi đi ngang qua Tiểu Bắc, trừng mắt ngoan độc với hắn một cái, nét mặt kia, giống như muốn ăn thịt người.''Người tới, nhanh đi đại lao, mời người thái tử muốn đi ra, nên làm như thế nào, trong lòng các ngươi đều rõ.'' Ánh mắt của hắn, cũng chỉ có một chủ tử, trừ cái đó ra mặc kệ là ai, nửa điểm hắn cũng không để trong lòng.Mộ Lăng Không còn đang ngủ, đã rửa sạch vết thương, đắp dược Kim Sang lên, lại băng bó lần nữa.Tiểu Nam chạy trước chạy sau để chăm sóc, chỉ sợ nương nương sẽ phát sốt sau nửa đêm, bệnh tình chuyển xấu.Đế Tuấn ngồi đối diện nàng, uống mấy ly trà, không có tư vị gì ở trong miệng, còn gọi người mang mấy vò rượu, để xuống.Cao lương mỹ vị, gần ngay trước mắt, ngay cả đũa hắn cũng không chạm, rót rượu hết hớp này đến hớp khác vào mồm.Tiểu Nam biết trong lòng hắn không thoải mái, căn bản cũng không dám lại gần để trải nghiệm khổ đau...

Quyển 2 - Chương 281: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (một)