Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 284: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (bốn)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mấy lần hắn ỷ vào thân phận cành vàng lá ngọc của mình định xông vào trong, nhưng bị người chặn lại, tóm lại chính là, thái tử không mời, ai cũng đừng hòng vào, tất cả đều phải ngoan ngoãn chờ đợi.Quá trưa, Mộ Lăng Không tỉnh lại, phát hiện mình bị quấn trong chăn bông, vết thương còn đau, hiển nhiên đã qua xử lí nên cũng không lo ngại.''Phu quân.'' Giọng nói thô, đau rát, chống nạnh ngồi dậy, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.Không nhìn thấy hắn, lòng nàng bất ổn không yên.Hắn cũng không làm cho nàng thất vọng.Âm thanh vừa dứt, hắn nồng nặc mùi rượu chạy tới, dìu nàng nằm xuống, ''Nương tử đừng động, vết thương chưa khép, để lại sẹo sẽ không đẹp.''''Chàng không sao chứ.'' Nàng nhìn hắn, muốn nhìn vết thương chị che giấu dưới lớp áo chỉnh tề.Hắn thở dài một hơi, ngồi xuống bên giường, thương xót ai oán, ''Lăng Không, bát tự vi phu không được tốt, nghĩ lại, sau khi chúng ta thành thân, nàng vẫn chịu khổ, vết thương chồng chất vết thương, làm ta đau lòng chết đi được.''''Cái này và bát tự của chàng có liên quan sao, không trách chàng được.'' Nàng mới là đầu sao chổi, có quan hệ với Đại Tuyết Sơn, liên lụy hắn vô số lần.Nàng còn chưa kịp nói xin lỗi, hắn lại nói trước nàng rồi.''Nương tử, có thể đồng ý một thỉnh cầu của vi phu không?'' Hắn hôn gò má nàng, râu mới dài ra, đâm vào vừa nhột vừa đau.Nếu không phải cả người khó chịu, nàng đúng là muốn cười ra tiếng, ''Chàng nói, thiếp đang nghe.''

Mấy lần hắn ỷ vào thân phận cành vàng lá ngọc của mình định xông vào
trong, nhưng bị người chặn lại, tóm lại chính là, thái tử không mời, ai
cũng đừng hòng vào, tất cả đều phải ngoan ngoãn chờ đợi.

Quá trưa, Mộ Lăng Không tỉnh lại, phát hiện mình bị quấn trong chăn
bông, vết thương còn đau, hiển nhiên đã qua xử lí nên cũng không lo
ngại.

''Phu quân.'' Giọng nói thô, đau rát, chống nạnh ngồi dậy, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

Không nhìn thấy hắn, lòng nàng bất ổn không yên.

Hắn cũng không làm cho nàng thất vọng.

Âm thanh vừa dứt, hắn nồng nặc mùi rượu chạy tới, dìu nàng nằm xuống,
''Nương tử đừng động, vết thương chưa khép, để lại sẹo sẽ không đẹp.''

''Chàng không sao chứ.'' Nàng nhìn hắn, muốn nhìn vết thương chị che giấu dưới lớp áo chỉnh tề.

Hắn thở dài một hơi, ngồi xuống bên giường, thương xót ai oán, ''Lăng
Không, bát tự vi phu không được tốt, nghĩ lại, sau khi chúng ta thành
thân, nàng vẫn chịu khổ, vết thương chồng chất vết thương, làm ta đau
lòng chết đi được.''

''Cái này và bát tự của chàng có liên quan sao, không trách chàng
được.'' Nàng mới là đầu sao chổi, có quan hệ với Đại Tuyết Sơn, liên lụy hắn vô số lần.

Nàng còn chưa kịp nói xin lỗi, hắn lại nói trước nàng rồi.

''Nương tử, có thể đồng ý một thỉnh cầu của vi phu không?'' Hắn hôn gò má nàng, râu mới dài ra, đâm vào vừa nhột vừa đau.

Nếu không phải cả người khó chịu, nàng đúng là muốn cười ra tiếng, ''Chàng nói, thiếp đang nghe.''

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mấy lần hắn ỷ vào thân phận cành vàng lá ngọc của mình định xông vào trong, nhưng bị người chặn lại, tóm lại chính là, thái tử không mời, ai cũng đừng hòng vào, tất cả đều phải ngoan ngoãn chờ đợi.Quá trưa, Mộ Lăng Không tỉnh lại, phát hiện mình bị quấn trong chăn bông, vết thương còn đau, hiển nhiên đã qua xử lí nên cũng không lo ngại.''Phu quân.'' Giọng nói thô, đau rát, chống nạnh ngồi dậy, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.Không nhìn thấy hắn, lòng nàng bất ổn không yên.Hắn cũng không làm cho nàng thất vọng.Âm thanh vừa dứt, hắn nồng nặc mùi rượu chạy tới, dìu nàng nằm xuống, ''Nương tử đừng động, vết thương chưa khép, để lại sẹo sẽ không đẹp.''''Chàng không sao chứ.'' Nàng nhìn hắn, muốn nhìn vết thương chị che giấu dưới lớp áo chỉnh tề.Hắn thở dài một hơi, ngồi xuống bên giường, thương xót ai oán, ''Lăng Không, bát tự vi phu không được tốt, nghĩ lại, sau khi chúng ta thành thân, nàng vẫn chịu khổ, vết thương chồng chất vết thương, làm ta đau lòng chết đi được.''''Cái này và bát tự của chàng có liên quan sao, không trách chàng được.'' Nàng mới là đầu sao chổi, có quan hệ với Đại Tuyết Sơn, liên lụy hắn vô số lần.Nàng còn chưa kịp nói xin lỗi, hắn lại nói trước nàng rồi.''Nương tử, có thể đồng ý một thỉnh cầu của vi phu không?'' Hắn hôn gò má nàng, râu mới dài ra, đâm vào vừa nhột vừa đau.Nếu không phải cả người khó chịu, nàng đúng là muốn cười ra tiếng, ''Chàng nói, thiếp đang nghe.''

Quyển 2 - Chương 284: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (bốn)