Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 283: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (ba)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cho dù ý chí trong tâm đã chết, Tiêu Duy Bạch đánh mất mặt mày ảm đạm giống như tưới máu gà, hai con ngươi đầy tia máu, giống như dã thú muốn ăn thịt người, ''Lão đại, ngươi biết hung thủ là ai?''Đế Tuấn nhìn hắn một cái, ''Không phải ngươi muốn chết sao? Đi chết đi, chuyện nhân gian, không thuộc quyền quản lí của ngươi, khi đến bên huynh đệ nhớ chuyển lời, nói lão đại đã liên lụy tới bọn họ, cuộc đời này không có cách nào khác, đời sau lại làm huynh đệ tốt, nhất định trả lại.''''Không không không không không, ta không chết, ta muốn đi theo lão đại, báo thù cho các huynh đệ.'' Hắn khụt khịt cái mũi, đầu không được sáng ngời, đến cuối cùng, cũng chỉ có ôm lấy đầu, hán tử cao bảy thước, cuộn thành một đoàn.Âm thanh hì hục hì hục truyền tới, giống như đang khóc, lại giống như không phải.Không có ai cười hắn.Trong lòng hắn đau, nặng hơn so với ai khác.Có đôi khi, người bị chết không phải thảm nhất.Những chuyện vặt tiếp diễn, tâm lại cũng vùi theo vào hoàng thổ ( đất vàng), hóa thành bụi bặm, coi như ngày sau có thể hô hấp, cũng vĩnh viễn mang theo sự khó hòa hợp của người đã bị thương tâm, mới cần khảo nghiệm chân chính.Đế Tuấn tiếp tục uống rượu, Tiểu Nam tiếp tục chăm sóc phu nhân, Tiểu Bắc giữ cửa, làm theo điều mình cho là đúng.Giống như không có ai chú ý tới sự luống cuống của Tiêu Duy Bạch.Khóc đi, nước mắt cũng chảy xuống.Tháo gánh nặng xuống, sải bước đi về phía trước, một ngày kia, té ngã ở chỗ nào, lại bò dậy từ chỗ đó.Khánh đ**m nho nhỏ, bởi vì một nhân v*t t* l*n, mà trở nên cực kì náo nhiệt.Hi Khang và đám người Trương Ngọc Nhân, chỉ có thể chờ ở phòng ngoài.Thị vị lưng hùm vai gấu từ Kinh Thành đến, uy phong lẫm liệt, canh giữ ở cửa ra vào, không cho ai bất cứ cơ hội nào lẳng lặng đi vào.Phần lớn Đại hoàng tử không được sủng ái, đến huyện Duyên Bình, tình thế vẫn như cũ.

Cho dù ý chí trong tâm đã chết, Tiêu Duy Bạch đánh mất mặt mày ảm đạm
giống như tưới máu gà, hai con ngươi đầy tia máu, giống như dã thú muốn
ăn thịt người, ''Lão đại, ngươi biết hung thủ là ai?''

Đế Tuấn nhìn hắn một cái, ''Không phải ngươi muốn chết sao? Đi chết đi,
chuyện nhân gian, không thuộc quyền quản lí của ngươi, khi đến bên huynh đệ nhớ chuyển lời, nói lão đại đã liên lụy tới bọn họ, cuộc đời này
không có cách nào khác, đời sau lại làm huynh đệ tốt, nhất định trả
lại.''

''Không không không không không, ta không chết, ta muốn đi theo lão đại, báo thù cho các huynh đệ.'' Hắn khụt khịt cái mũi, đầu không được sáng
ngời, đến cuối cùng, cũng chỉ có ôm lấy đầu, hán tử cao bảy thước, cuộn
thành một đoàn.

Âm thanh hì hục hì hục truyền tới, giống như đang khóc, lại giống như không phải.

Không có ai cười hắn.

Trong lòng hắn đau, nặng hơn so với ai khác.

Có đôi khi, người bị chết không phải thảm nhất.

Những chuyện vặt tiếp diễn, tâm lại cũng vùi theo vào hoàng thổ ( đất
vàng), hóa thành bụi bặm, coi như ngày sau có thể hô hấp, cũng vĩnh viễn mang theo sự khó hòa hợp của người đã bị thương tâm, mới cần khảo
nghiệm chân chính.

Đế Tuấn tiếp tục uống rượu, Tiểu Nam tiếp tục chăm sóc phu nhân, Tiểu Bắc giữ cửa, làm theo điều mình cho là đúng.

Giống như không có ai chú ý tới sự luống cuống của Tiêu Duy Bạch.

Khóc đi, nước mắt cũng chảy xuống.

Tháo gánh nặng xuống, sải bước đi về phía trước, một ngày kia, té ngã ở chỗ nào, lại bò dậy từ chỗ đó.

Khánh đ**m nho nhỏ, bởi vì một nhân v*t t* l*n, mà trở nên cực kì náo nhiệt.

Hi Khang và đám người Trương Ngọc Nhân, chỉ có thể chờ ở phòng ngoài.

Thị vị lưng hùm vai gấu từ Kinh Thành đến, uy phong lẫm liệt, canh giữ ở cửa ra vào, không cho ai bất cứ cơ hội nào lẳng lặng đi vào.

Phần lớn Đại hoàng tử không được sủng ái, đến huyện Duyên Bình, tình thế vẫn như cũ.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cho dù ý chí trong tâm đã chết, Tiêu Duy Bạch đánh mất mặt mày ảm đạm giống như tưới máu gà, hai con ngươi đầy tia máu, giống như dã thú muốn ăn thịt người, ''Lão đại, ngươi biết hung thủ là ai?''Đế Tuấn nhìn hắn một cái, ''Không phải ngươi muốn chết sao? Đi chết đi, chuyện nhân gian, không thuộc quyền quản lí của ngươi, khi đến bên huynh đệ nhớ chuyển lời, nói lão đại đã liên lụy tới bọn họ, cuộc đời này không có cách nào khác, đời sau lại làm huynh đệ tốt, nhất định trả lại.''''Không không không không không, ta không chết, ta muốn đi theo lão đại, báo thù cho các huynh đệ.'' Hắn khụt khịt cái mũi, đầu không được sáng ngời, đến cuối cùng, cũng chỉ có ôm lấy đầu, hán tử cao bảy thước, cuộn thành một đoàn.Âm thanh hì hục hì hục truyền tới, giống như đang khóc, lại giống như không phải.Không có ai cười hắn.Trong lòng hắn đau, nặng hơn so với ai khác.Có đôi khi, người bị chết không phải thảm nhất.Những chuyện vặt tiếp diễn, tâm lại cũng vùi theo vào hoàng thổ ( đất vàng), hóa thành bụi bặm, coi như ngày sau có thể hô hấp, cũng vĩnh viễn mang theo sự khó hòa hợp của người đã bị thương tâm, mới cần khảo nghiệm chân chính.Đế Tuấn tiếp tục uống rượu, Tiểu Nam tiếp tục chăm sóc phu nhân, Tiểu Bắc giữ cửa, làm theo điều mình cho là đúng.Giống như không có ai chú ý tới sự luống cuống của Tiêu Duy Bạch.Khóc đi, nước mắt cũng chảy xuống.Tháo gánh nặng xuống, sải bước đi về phía trước, một ngày kia, té ngã ở chỗ nào, lại bò dậy từ chỗ đó.Khánh đ**m nho nhỏ, bởi vì một nhân v*t t* l*n, mà trở nên cực kì náo nhiệt.Hi Khang và đám người Trương Ngọc Nhân, chỉ có thể chờ ở phòng ngoài.Thị vị lưng hùm vai gấu từ Kinh Thành đến, uy phong lẫm liệt, canh giữ ở cửa ra vào, không cho ai bất cứ cơ hội nào lẳng lặng đi vào.Phần lớn Đại hoàng tử không được sủng ái, đến huyện Duyên Bình, tình thế vẫn như cũ.

Quyển 2 - Chương 283: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (ba)