Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 286: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (sáu)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Vi phu cắn nàng nhiều lần, nàng đều đồng ý, chuyện ập lên đầu, nàng liền ném sau ót.'' Mặt hắn tố cáo, nói năng hùng hồn, ''Lúc nàng ngủ, ta liền một mực phân tích, rốt cuộc tại sao chứ? Nàng chính là không nhớ được lời nói của phu quân nàng đây? Cuối cùng kết luận chính là....''Hắn nhe răng, mắt lộ hung qang, ''Nhất định là lưu lại ấn tượng chưa được sâu, cho nên nàng đảo mắt liền quên, càng ngày càng quá đáng.''Ngụ ý, đương nhiên phải để ấn tượng sâu sắc mới được.''Lần này cũng ngoài ý muốn, lúc chàng ở dưới đáy nước, người ta chờ thật lâu, có máu trên mặt nước, thiếp còn tưởng rằng....'' Nàng rơi nước mắt, giờ phút này hồi tưởng lại có chút run sợ, ''Không phải thiếp tự tàn, là muốn liều mạng với Huyền Minh, chàng đã không may, đánh không lại hắn, thiếp phải kéo hắn cùng chết, sau đó đi tìm chàng, xuống dưới, chúng ta vẫn là vợ chồng, vĩnh viễn không xa rời.''''Nương tử....'' Hắn đau lòng, nhìn nàng thật lâu.Sau đó hiểu được sự nghiêm túc trong mắt nàng.''Nha đầu ngốc.'' Hắn cúi xuống hôn môi nàng, có chút thô lỗ, có chút dã man, nếu không phải vì thân thể của nàng bị suy yếu, hắn nhất định tìm được phương thức 'thỏa mãn' để dập tắc được tâm tình khác thường này.Hồi lâu, hai người mới tách ra.''Người này có phân tâm, cũng đủ với vi phu rồi, sống chết có nhau mặc dù tốt đẹp nhưng ta không muốn nàng chịu khổ, Lăng Không ngoan, nàng phải sống thật khỏe, mặc kệ xảy ra chuyện gì, phải sống thật kiên cường, biết chưa?''

''Vi phu cắn nàng nhiều lần, nàng đều đồng ý, chuyện ập lên đầu, nàng
liền ném sau ót.'' Mặt hắn tố cáo, nói năng hùng hồn, ''Lúc nàng ngủ, ta liền một mực phân tích, rốt cuộc tại sao chứ? Nàng chính là không nhớ
được lời nói của phu quân nàng đây? Cuối cùng kết luận chính là....''

Hắn nhe răng, mắt lộ hung qang, ''Nhất định là lưu lại ấn tượng chưa
được sâu, cho nên nàng đảo mắt liền quên, càng ngày càng quá đáng.''

Ngụ ý, đương nhiên phải để ấn tượng sâu sắc mới được.

''Lần này cũng ngoài ý muốn, lúc chàng ở dưới đáy nước, người ta chờ
thật lâu, có máu trên mặt nước, thiếp còn tưởng rằng....'' Nàng rơi nước mắt, giờ phút này hồi tưởng lại có chút run sợ, ''Không phải thiếp tự
tàn, là muốn liều mạng với Huyền Minh, chàng đã không may, đánh không
lại hắn, thiếp phải kéo hắn cùng chết, sau đó đi tìm chàng, xuống dưới,
chúng ta vẫn là vợ chồng, vĩnh viễn không xa rời.''

''Nương tử....'' Hắn đau lòng, nhìn nàng thật lâu.

Sau đó hiểu được sự nghiêm túc trong mắt nàng.

''Nha đầu ngốc.'' Hắn cúi xuống hôn môi nàng, có chút thô lỗ, có chút dã man, nếu không phải vì thân thể của nàng bị suy yếu, hắn nhất định tìm
được phương thức 'thỏa mãn' để dập tắc được tâm tình khác thường này.

Hồi lâu, hai người mới tách ra.

''Người này có phân tâm, cũng đủ với vi phu rồi, sống chết có nhau mặc
dù tốt đẹp nhưng ta không muốn nàng chịu khổ, Lăng Không ngoan, nàng
phải sống thật khỏe, mặc kệ xảy ra chuyện gì, phải sống thật kiên cường, biết chưa?''

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Vi phu cắn nàng nhiều lần, nàng đều đồng ý, chuyện ập lên đầu, nàng liền ném sau ót.'' Mặt hắn tố cáo, nói năng hùng hồn, ''Lúc nàng ngủ, ta liền một mực phân tích, rốt cuộc tại sao chứ? Nàng chính là không nhớ được lời nói của phu quân nàng đây? Cuối cùng kết luận chính là....''Hắn nhe răng, mắt lộ hung qang, ''Nhất định là lưu lại ấn tượng chưa được sâu, cho nên nàng đảo mắt liền quên, càng ngày càng quá đáng.''Ngụ ý, đương nhiên phải để ấn tượng sâu sắc mới được.''Lần này cũng ngoài ý muốn, lúc chàng ở dưới đáy nước, người ta chờ thật lâu, có máu trên mặt nước, thiếp còn tưởng rằng....'' Nàng rơi nước mắt, giờ phút này hồi tưởng lại có chút run sợ, ''Không phải thiếp tự tàn, là muốn liều mạng với Huyền Minh, chàng đã không may, đánh không lại hắn, thiếp phải kéo hắn cùng chết, sau đó đi tìm chàng, xuống dưới, chúng ta vẫn là vợ chồng, vĩnh viễn không xa rời.''''Nương tử....'' Hắn đau lòng, nhìn nàng thật lâu.Sau đó hiểu được sự nghiêm túc trong mắt nàng.''Nha đầu ngốc.'' Hắn cúi xuống hôn môi nàng, có chút thô lỗ, có chút dã man, nếu không phải vì thân thể của nàng bị suy yếu, hắn nhất định tìm được phương thức 'thỏa mãn' để dập tắc được tâm tình khác thường này.Hồi lâu, hai người mới tách ra.''Người này có phân tâm, cũng đủ với vi phu rồi, sống chết có nhau mặc dù tốt đẹp nhưng ta không muốn nàng chịu khổ, Lăng Không ngoan, nàng phải sống thật khỏe, mặc kệ xảy ra chuyện gì, phải sống thật kiên cường, biết chưa?''

Quyển 2 - Chương 286: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (sáu)