Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 287: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (bảy)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Không nghe thấy, thiếp còn bị thương, có chút phát sốt, bệnh rất nghiêm trọng, cho nên lỗ tai không được tốt.'' Tức giận ôm kín đầu, nàng nhếch cái miệng nhỏ nhắn, lật người không để ý hắn.Lúc này đổi thành nàng tức giận rồi.Đế Tuấn đáng chết, cư nhiên không để cho nàng và hắn cùng chết.Căn bản hắn muốn bỏ nàng.Người này có động cơ không tốt, thật xấu.Cái sao sắc kia, đến địa phủ, chắc cũng cưới một nữ quỷ, đợi nàng tìm xuống hắn, tám phần là đang ôm một đám tiểu quỷ rồi.Vừa nghĩ đến chuyện đó, nàng liền căm tức muốn đập đầu vào tường.''Nương tử, sao thế?'' Hai cánh tay săn chắc ôm lấy nàng từ sau, cúi người dán lên tai nàng.''Chính chàng đi chết đi, đừng để ý tới thiếp, dù sao cũng không cần thiếp chết, thì tới tìm thiếp làm cái gì?'' Càng nghĩ càng tức, uất ức tích góp càng nhiều, rất nhanh l*n đ*nh đầu, nước mắt sẽ nhanh ra thôi.''Khi nào vi phu nói qua lời như thế, nương tử nghĩ đồng sanh cộng tử, đó là phúc phận của ta, hiểu lầm!'' Đế Tuấn dở khóc dở cười.''Ý của chàng là thu hồi lại lời vừa nãy hả?'' Ánh mắt lên án của nàng, như con dao găm vào người hắn.''Dĩ nhiên, vi phu tới đâu đương nhiên muốn đi cùng nàng, nàng muốn tách ra, ta không bỏ được.''

''Không nghe thấy, thiếp còn bị thương, có chút phát sốt, bệnh rất nghiêm trọng, cho nên lỗ tai không được tốt.'' Tức giận ôm kín đầu, nàng nhếch cái miệng nhỏ nhắn, lật người không để ý hắn.

Lúc này đổi thành nàng tức giận rồi.

Đế Tuấn đáng chết, cư nhiên không để cho nàng và hắn cùng chết.

Căn bản hắn muốn bỏ nàng.

Người này có động cơ không tốt, thật xấu.

Cái sao sắc kia, đến địa phủ, chắc cũng cưới một nữ quỷ, đợi nàng tìm xuống hắn, tám phần là đang ôm một đám tiểu quỷ rồi.

Vừa nghĩ đến chuyện đó, nàng liền căm tức muốn đập đầu vào tường.

''Nương tử, sao thế?'' Hai cánh tay săn chắc ôm lấy nàng từ sau, cúi người dán lên tai nàng.

''Chính chàng đi chết đi, đừng để ý tới thiếp, dù sao cũng không cần thiếp chết, thì tới tìm thiếp làm cái gì?'' Càng nghĩ càng tức, uất ức tích góp càng nhiều, rất nhanh l*n đ*nh đầu, nước mắt sẽ nhanh ra thôi.

''Khi nào vi phu nói qua lời như thế, nương tử nghĩ đồng sanh cộng tử, đó là phúc phận của ta, hiểu lầm!'' Đế Tuấn dở khóc dở cười.

''Ý của chàng là thu hồi lại lời vừa nãy hả?'' Ánh mắt lên án của nàng, như con dao găm vào người hắn.

''Dĩ nhiên, vi phu tới đâu đương nhiên muốn đi cùng nàng, nàng muốn tách ra, ta không bỏ được.''

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Không nghe thấy, thiếp còn bị thương, có chút phát sốt, bệnh rất nghiêm trọng, cho nên lỗ tai không được tốt.'' Tức giận ôm kín đầu, nàng nhếch cái miệng nhỏ nhắn, lật người không để ý hắn.Lúc này đổi thành nàng tức giận rồi.Đế Tuấn đáng chết, cư nhiên không để cho nàng và hắn cùng chết.Căn bản hắn muốn bỏ nàng.Người này có động cơ không tốt, thật xấu.Cái sao sắc kia, đến địa phủ, chắc cũng cưới một nữ quỷ, đợi nàng tìm xuống hắn, tám phần là đang ôm một đám tiểu quỷ rồi.Vừa nghĩ đến chuyện đó, nàng liền căm tức muốn đập đầu vào tường.''Nương tử, sao thế?'' Hai cánh tay săn chắc ôm lấy nàng từ sau, cúi người dán lên tai nàng.''Chính chàng đi chết đi, đừng để ý tới thiếp, dù sao cũng không cần thiếp chết, thì tới tìm thiếp làm cái gì?'' Càng nghĩ càng tức, uất ức tích góp càng nhiều, rất nhanh l*n đ*nh đầu, nước mắt sẽ nhanh ra thôi.''Khi nào vi phu nói qua lời như thế, nương tử nghĩ đồng sanh cộng tử, đó là phúc phận của ta, hiểu lầm!'' Đế Tuấn dở khóc dở cười.''Ý của chàng là thu hồi lại lời vừa nãy hả?'' Ánh mắt lên án của nàng, như con dao găm vào người hắn.''Dĩ nhiên, vi phu tới đâu đương nhiên muốn đi cùng nàng, nàng muốn tách ra, ta không bỏ được.''

Quyển 2 - Chương 287: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (bảy)