Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 288: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (tám)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thần thái phấn khởi hôn nàng một cái, ngay sau đó đặt câu hỏi, ''Lăng Không, có chuyện, vi phu van cầu ngươi.''Nếu hắn thu lời nói về thì nàng cũng đại lượng tha thứ cho hắn: ''Nói đi.''''Ta có thể không thể không chết, vậy thì ta còn không sống đủ đấy.'' Hắn khổ não vuốt mái tóc, cuối cùng làm mái tóc rối bù.Một phòng toàn người, mắt lớn trừng mắt nhỏ chờ đợi.Mặt trời bò qua từ đỉnh đầu, lại lặng lẽ xuống phương Tây, rất nhanh, trời lại sáng.Cuối cùng Tiểu Bắc đi ngoài, nói với bọn họ: ''Gia muốn gặp các người, tất cả đi vào đi.''Hi Khang một bụng ác hỏa, nhảy dựng từ ghế lên, xông lên nhanh hơn mấy người kia.Đáng tiếc đến cửa, lại bị Tiểu Bắc chặn lại, ''Vương gia, thái tử điện hạ chưa muốn gặp người.''''Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa.'' Hắn thật muốn chỉ vào lỗ mũi mắng to, bụng hắn đói kêu vang nhiều canh giờ, mà người kia lại còn gạt hắn.''Chờ một chút đi, có lẽ chủ tử nhà ta có chuyện quan trọng nên muốn nói cuối cùng, nói với một mình người.'' Tiểu Bắc thuận miệng nói qua loa, mang theo đám người kia đi mất.Trong nháy mắt chỉ còn có Đại hoàng tử ở trong phòng, nhìn chung quanh, vò đầu bứt tai, suy đoán hắn và đám người kia đang nói cái gì.Có phải đanh muốn giành công lao của hắn.Không được, tuyệt đối không được.Hắn muốn có phương pháp dự phòng.
Thần thái phấn khởi hôn nàng một cái, ngay sau đó đặt câu hỏi, ''Lăng Không, có chuyện, vi phu van cầu ngươi.''
Nếu hắn thu lời nói về thì nàng cũng đại lượng tha thứ cho hắn: ''Nói đi.''
''Ta có thể không thể không chết, vậy thì ta còn không sống đủ đấy.'' Hắn khổ não vuốt mái tóc, cuối cùng làm mái tóc rối bù.
Một phòng toàn người, mắt lớn trừng mắt nhỏ chờ đợi.
Mặt trời bò qua từ đỉnh đầu, lại lặng lẽ xuống phương Tây, rất nhanh, trời lại sáng.
Cuối cùng Tiểu Bắc đi ngoài, nói với bọn họ: ''Gia muốn gặp các người, tất cả đi vào đi.''
Hi Khang một bụng ác hỏa, nhảy dựng từ ghế lên, xông lên nhanh hơn mấy người kia.
Đáng tiếc đến cửa, lại bị Tiểu Bắc chặn lại, ''Vương gia, thái tử điện hạ chưa muốn gặp người.''
''Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa.'' Hắn thật muốn chỉ vào lỗ mũi mắng to, bụng hắn đói kêu vang nhiều canh giờ, mà người kia lại còn gạt hắn.
''Chờ một chút đi, có lẽ chủ tử nhà ta có chuyện quan trọng nên muốn nói cuối cùng, nói với một mình người.'' Tiểu Bắc thuận miệng nói qua loa, mang theo đám người kia đi mất.
Trong nháy mắt chỉ còn có Đại hoàng tử ở trong phòng, nhìn chung quanh, vò đầu bứt tai, suy đoán hắn và đám người kia đang nói cái gì.
Có phải đanh muốn giành công lao của hắn.
Không được, tuyệt đối không được.
Hắn muốn có phương pháp dự phòng.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thần thái phấn khởi hôn nàng một cái, ngay sau đó đặt câu hỏi, ''Lăng Không, có chuyện, vi phu van cầu ngươi.''Nếu hắn thu lời nói về thì nàng cũng đại lượng tha thứ cho hắn: ''Nói đi.''''Ta có thể không thể không chết, vậy thì ta còn không sống đủ đấy.'' Hắn khổ não vuốt mái tóc, cuối cùng làm mái tóc rối bù.Một phòng toàn người, mắt lớn trừng mắt nhỏ chờ đợi.Mặt trời bò qua từ đỉnh đầu, lại lặng lẽ xuống phương Tây, rất nhanh, trời lại sáng.Cuối cùng Tiểu Bắc đi ngoài, nói với bọn họ: ''Gia muốn gặp các người, tất cả đi vào đi.''Hi Khang một bụng ác hỏa, nhảy dựng từ ghế lên, xông lên nhanh hơn mấy người kia.Đáng tiếc đến cửa, lại bị Tiểu Bắc chặn lại, ''Vương gia, thái tử điện hạ chưa muốn gặp người.''''Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa.'' Hắn thật muốn chỉ vào lỗ mũi mắng to, bụng hắn đói kêu vang nhiều canh giờ, mà người kia lại còn gạt hắn.''Chờ một chút đi, có lẽ chủ tử nhà ta có chuyện quan trọng nên muốn nói cuối cùng, nói với một mình người.'' Tiểu Bắc thuận miệng nói qua loa, mang theo đám người kia đi mất.Trong nháy mắt chỉ còn có Đại hoàng tử ở trong phòng, nhìn chung quanh, vò đầu bứt tai, suy đoán hắn và đám người kia đang nói cái gì.Có phải đanh muốn giành công lao của hắn.Không được, tuyệt đối không được.Hắn muốn có phương pháp dự phòng.