Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 296: Sóng gió Kinh Thành (sáu)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Kẻ nào đó đang định vểnh cái đuôi lên dương dương tự đắc, hả hê thổi phồng mấy câu lại giật mình thấy nét mặt Mộ Lăng Không tự tiếu phi tiếu kèm theo một chút mùi vị xấu xa.Hắn tìm trên mặt nàng một lúc lại không thấy được điều gì, “Nương tử nhất định phải tin tưởng trinh tiết của vi phu nha, ta trước lúc gặp nàng vẫn là hòa thượng trong núi, lục căn thanh tịnh, chút đậu hũ cũng chưa biết, muốn học hư cũng phải có điều kiện kia; xuống núi lập tức cùng người gặp nhau, một đường kết bạn đồng hành, sinh tử cùng trao, ân ân ái ái làm sao sao có cơ hội đi chú ý đại cô nương với chả tiểu cô nương, chẳng lẽ nương tử nghĩ vi phu trên đường dòm ngó vụng trộm?“Thì vẫn phải nói có người coi trọng ngươi”. Nàng mới không dễ dàng như trước đây bị hắn mê hoặc, tóm chặt tựa như bản thân có lợi không buông tay.“Không có, thật sự không có.” Đầu xoay như trống bỏi, bộ dạng thề thốt son sắt thật giống kể lể.Vì thế Mộ Lăng Không quyết định nhuộm một một mảnh cho biết tay, “Lần trước ở trong cung phụ hoàng an bài cho ngươi không ít mĩ nhân như hoa như ngọc, diễm lệ vô song, còn đều là xuất thân bất phàm, lần này quay về Đại Đô xác định xuất hiện thêm không ít cực phẩm nữ tử xuất hiện nha, phu quân thật sự là hảo phúc khí”.Quá chua..... quá chua.... ......quá chua.... ....!!!!!!“Hay là như vầy, đợi thương thế nương tử tốt hơn chúng ta lặng lẽ chuồn đi, chẳng phải Tứ Xuyên còn chưa tới” Hắn nỗ lực đem đề tài hướng đến chỗ khác, trước mắt giúp nàng dưỡng thân thể mới là chuyện quan trọng, còn những thứ khác thì để sau tính tiếp.Mộ Lăng Không cố ý.... ... “HỪ”.... một một tiếng rõ to sau lại bắt đầu nhìn Tiêu Duy Bạch chằm chằm không chớp mắt thầm than...Người này có râu có ria cùng không có râu có ria lại cự nhiên khác nhau như vậy... Thoải mái liên tưởng tới Đế Tuấn, khuôn mặt đáng yêu như trẻ nhỏ đòi kẹo này nếu thêm bộ râu ria xồm xoàm sẽ ra cái bộ dáng gì đây?Hắn coi như hai đại khái cũng hai mươi tám tuổi rồi nhưng cái loại phong độ này....., bộ dáng cũng chỉ hơn tiểu oa nhi...
Kẻ nào đó đang định vểnh cái đuôi lên dương dương tự đắc, hả hê thổi phồng mấy câu lại giật mình thấy nét mặt Mộ Lăng Không tự tiếu phi tiếu kèm theo một chút mùi vị xấu xa.
Hắn tìm trên mặt nàng một lúc lại không thấy được điều gì, “Nương tử nhất định phải tin tưởng trinh tiết của vi phu nha, ta trước lúc gặp nàng vẫn là hòa thượng trong núi, lục căn thanh tịnh, chút đậu hũ cũng chưa biết, muốn học hư cũng phải có điều kiện kia; xuống núi lập tức cùng người gặp nhau, một đường kết bạn đồng hành, sinh tử cùng trao, ân ân ái ái làm sao sao có cơ hội đi chú ý đại cô nương với chả tiểu cô nương, chẳng lẽ nương tử nghĩ vi phu trên đường dòm ngó vụng trộm?
“Thì vẫn phải nói có người coi trọng ngươi”. Nàng mới không dễ dàng như trước đây bị hắn mê hoặc, tóm chặt tựa như bản thân có lợi không buông tay.
“Không có, thật sự không có.” Đầu xoay như trống bỏi, bộ dạng thề thốt son sắt thật giống kể lể.
Vì thế Mộ Lăng Không quyết định nhuộm một một mảnh cho biết tay, “Lần trước ở trong cung phụ hoàng an bài cho ngươi không ít mĩ nhân như hoa như ngọc, diễm lệ vô song, còn đều là xuất thân bất phàm, lần này quay về Đại Đô xác định xuất hiện thêm không ít cực phẩm nữ tử xuất hiện nha, phu quân thật sự là hảo phúc khí”.
Quá chua..... quá chua.... ......quá chua.... ....!!!!!!
“Hay là như vầy, đợi thương thế nương tử tốt hơn chúng ta lặng lẽ chuồn đi, chẳng phải Tứ Xuyên còn chưa tới” Hắn nỗ lực đem đề tài hướng đến chỗ khác, trước mắt giúp nàng dưỡng thân thể mới là chuyện quan trọng, còn những thứ khác thì để sau tính tiếp.
Mộ Lăng Không cố ý.... ... “HỪ”.... một một tiếng rõ to sau lại bắt đầu nhìn Tiêu Duy Bạch chằm chằm không chớp mắt thầm than...Người này có râu có ria cùng không có râu có ria lại cự nhiên khác nhau như vậy... Thoải mái liên tưởng tới Đế Tuấn, khuôn mặt đáng yêu như trẻ nhỏ đòi kẹo này nếu thêm bộ râu ria xồm xoàm sẽ ra cái bộ dáng gì đây?
Hắn coi như hai đại khái cũng hai mươi tám tuổi rồi nhưng cái loại phong độ này....., bộ dáng cũng chỉ hơn tiểu oa nhi...
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Kẻ nào đó đang định vểnh cái đuôi lên dương dương tự đắc, hả hê thổi phồng mấy câu lại giật mình thấy nét mặt Mộ Lăng Không tự tiếu phi tiếu kèm theo một chút mùi vị xấu xa.Hắn tìm trên mặt nàng một lúc lại không thấy được điều gì, “Nương tử nhất định phải tin tưởng trinh tiết của vi phu nha, ta trước lúc gặp nàng vẫn là hòa thượng trong núi, lục căn thanh tịnh, chút đậu hũ cũng chưa biết, muốn học hư cũng phải có điều kiện kia; xuống núi lập tức cùng người gặp nhau, một đường kết bạn đồng hành, sinh tử cùng trao, ân ân ái ái làm sao sao có cơ hội đi chú ý đại cô nương với chả tiểu cô nương, chẳng lẽ nương tử nghĩ vi phu trên đường dòm ngó vụng trộm?“Thì vẫn phải nói có người coi trọng ngươi”. Nàng mới không dễ dàng như trước đây bị hắn mê hoặc, tóm chặt tựa như bản thân có lợi không buông tay.“Không có, thật sự không có.” Đầu xoay như trống bỏi, bộ dạng thề thốt son sắt thật giống kể lể.Vì thế Mộ Lăng Không quyết định nhuộm một một mảnh cho biết tay, “Lần trước ở trong cung phụ hoàng an bài cho ngươi không ít mĩ nhân như hoa như ngọc, diễm lệ vô song, còn đều là xuất thân bất phàm, lần này quay về Đại Đô xác định xuất hiện thêm không ít cực phẩm nữ tử xuất hiện nha, phu quân thật sự là hảo phúc khí”.Quá chua..... quá chua.... ......quá chua.... ....!!!!!!“Hay là như vầy, đợi thương thế nương tử tốt hơn chúng ta lặng lẽ chuồn đi, chẳng phải Tứ Xuyên còn chưa tới” Hắn nỗ lực đem đề tài hướng đến chỗ khác, trước mắt giúp nàng dưỡng thân thể mới là chuyện quan trọng, còn những thứ khác thì để sau tính tiếp.Mộ Lăng Không cố ý.... ... “HỪ”.... một một tiếng rõ to sau lại bắt đầu nhìn Tiêu Duy Bạch chằm chằm không chớp mắt thầm than...Người này có râu có ria cùng không có râu có ria lại cự nhiên khác nhau như vậy... Thoải mái liên tưởng tới Đế Tuấn, khuôn mặt đáng yêu như trẻ nhỏ đòi kẹo này nếu thêm bộ râu ria xồm xoàm sẽ ra cái bộ dáng gì đây?Hắn coi như hai đại khái cũng hai mươi tám tuổi rồi nhưng cái loại phong độ này....., bộ dáng cũng chỉ hơn tiểu oa nhi...