Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 297: Sóng gió nổi lên (bảy)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Kẻ nào đó bắt đầu không có tư vị. Cả người nằm úp sấp, cố gắng bắt được lực chú ý của Mộ Lăng Không.“Nương tử, ngươi xem.... nơi này.... này nè..”Không có hiệu quả, nàng cùng hắn là độ tinh thần cao thấp.... ánh mắt mơ hồ phiêu bồng không chú ý, cũng không rơi trên người hắn nửa giây.Đế Tuấn tức giận, “Tiểu Bạch ngươi cút xuống hàng ngũ ngay cho ta, ta không bảo thì không được lại đây!!!”Tiêu Duy Bạch hoảng sợ, hắn cũng không làm chuyện gì nha, lão đại như thế nào lại dùng cái khẩu khí rống người này?Lòng có có chần chờ nhưng động tác cũng không có chậm, khống chế ngựa ngoan ngoãn thả chậm tốc độ, rất nhanh liền bị bao phủ bởi nhân kỵ (nhân mã+kỵ sĩ)Mộ Lăng Không làm như không nhìn không thấy lười biếng híp mắt nghỉ ngơi.... ...... ...... .......Nàng quả nhiên là cùng Đại Đô xung khắc, chỉ cần tưởng tượng đến việc phải đi về, tâm tình thủy chung liền có áp lực tựa thiên kim cự thạch đè lên thân.... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ....Phủ Thái tử đã sớm bố trí đổi mới hoàn toàn chuẩn bị nghênh đoán chủ nhân về.Trong phủ, lớn nhỏ ai cũng biết sự tồn tại của Mộ Lăng Không, chỉ là chân chính gặp nàng chỉ có tiểu Nam và tiểu Bắc mà thôi.Đội ngũ người ngựa vào thành, một đám người tới đón, Đế Tuấn cũng không lộ diện, tránh ở bên trong xe cùng Mộ Lăng Không, thổi từng lọn tóc mai vào vành tai, chính là nói chuyện vô nghĩa cũng kiên quyết không rời nửa bước.Cứ như vậy, nàng vẫn là trầm mặc, nói ít đến đáng thương.Thường là hắn nói một tràng dài, nàng chỉ cần “...ừ...a..a. “đích là lấy âm thanh cho có lệ nhưng không phát biểu ý kiến.Vào phủ, tới nơi ở, người không có nhiệm vụ liền lui ra ngoài, ngay cả nữ tì hầu hạ cũng không cần, chỉ lưu lại tiểu Nam và tiểu Bắc.Đế Tuấn tự tay bế nàng xuống xe ngựa, dùng thảm bao lấy cực kì chặt chẽ, chỉ sợ thổi tới chút xíu gió.“Nương tử, ngươi hãy nghĩ ngơi cho thật tốt, đợi lát nữa vi phu giúp ngươi tắm rửa, bảo đảm sạch sẽ thoải mái.”

Kẻ nào đó bắt đầu không có tư vị. Cả người nằm úp sấp, cố gắng bắt được lực chú ý của Mộ Lăng Không.

“Nương tử, ngươi xem.... nơi này.... này nè..”

Không có hiệu quả, nàng cùng hắn là độ tinh thần cao thấp.... ánh mắt mơ hồ phiêu bồng không chú ý, cũng không rơi trên người hắn nửa giây.

Đế Tuấn tức giận, “Tiểu Bạch ngươi cút xuống hàng ngũ ngay cho ta, ta không bảo thì không được lại đây!!!”

Tiêu Duy Bạch hoảng sợ, hắn cũng không làm chuyện gì nha, lão đại như thế nào lại dùng cái khẩu khí rống người này?

Lòng có có chần chờ nhưng động tác cũng không có chậm, khống chế ngựa ngoan ngoãn thả chậm tốc độ, rất nhanh liền bị bao phủ bởi nhân kỵ (nhân mã+kỵ sĩ)

Mộ Lăng Không làm như không nhìn không thấy lười biếng híp mắt nghỉ ngơi.... ...... ...... .......

Nàng quả nhiên là cùng Đại Đô xung khắc, chỉ cần tưởng tượng đến việc phải đi về, tâm tình thủy chung liền có áp lực tựa thiên kim cự thạch đè lên thân.... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Phủ Thái tử đã sớm bố trí đổi mới hoàn toàn chuẩn bị nghênh đoán chủ nhân về.

Trong phủ, lớn nhỏ ai cũng biết sự tồn tại của Mộ Lăng Không, chỉ là chân chính gặp nàng chỉ có tiểu Nam và tiểu Bắc mà thôi.

Đội ngũ người ngựa vào thành, một đám người tới đón, Đế Tuấn cũng không lộ diện, tránh ở bên trong xe cùng Mộ Lăng Không, thổi từng lọn tóc mai vào vành tai, chính là nói chuyện vô nghĩa cũng kiên quyết không rời nửa bước.

Cứ như vậy, nàng vẫn là trầm mặc, nói ít đến đáng thương.

Thường là hắn nói một tràng dài, nàng chỉ cần “...ừ...a..a. “đích là lấy âm thanh cho có lệ nhưng không phát biểu ý kiến.

Vào phủ, tới nơi ở, người không có nhiệm vụ liền lui ra ngoài, ngay cả nữ tì hầu hạ cũng không cần, chỉ lưu lại tiểu Nam và tiểu Bắc.

Đế Tuấn tự tay bế nàng xuống xe ngựa, dùng thảm bao lấy cực kì chặt chẽ, chỉ sợ thổi tới chút xíu gió.

“Nương tử, ngươi hãy nghĩ ngơi cho thật tốt, đợi lát nữa vi phu giúp ngươi tắm rửa, bảo đảm sạch sẽ thoải mái.”

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Kẻ nào đó bắt đầu không có tư vị. Cả người nằm úp sấp, cố gắng bắt được lực chú ý của Mộ Lăng Không.“Nương tử, ngươi xem.... nơi này.... này nè..”Không có hiệu quả, nàng cùng hắn là độ tinh thần cao thấp.... ánh mắt mơ hồ phiêu bồng không chú ý, cũng không rơi trên người hắn nửa giây.Đế Tuấn tức giận, “Tiểu Bạch ngươi cút xuống hàng ngũ ngay cho ta, ta không bảo thì không được lại đây!!!”Tiêu Duy Bạch hoảng sợ, hắn cũng không làm chuyện gì nha, lão đại như thế nào lại dùng cái khẩu khí rống người này?Lòng có có chần chờ nhưng động tác cũng không có chậm, khống chế ngựa ngoan ngoãn thả chậm tốc độ, rất nhanh liền bị bao phủ bởi nhân kỵ (nhân mã+kỵ sĩ)Mộ Lăng Không làm như không nhìn không thấy lười biếng híp mắt nghỉ ngơi.... ...... ...... .......Nàng quả nhiên là cùng Đại Đô xung khắc, chỉ cần tưởng tượng đến việc phải đi về, tâm tình thủy chung liền có áp lực tựa thiên kim cự thạch đè lên thân.... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ....Phủ Thái tử đã sớm bố trí đổi mới hoàn toàn chuẩn bị nghênh đoán chủ nhân về.Trong phủ, lớn nhỏ ai cũng biết sự tồn tại của Mộ Lăng Không, chỉ là chân chính gặp nàng chỉ có tiểu Nam và tiểu Bắc mà thôi.Đội ngũ người ngựa vào thành, một đám người tới đón, Đế Tuấn cũng không lộ diện, tránh ở bên trong xe cùng Mộ Lăng Không, thổi từng lọn tóc mai vào vành tai, chính là nói chuyện vô nghĩa cũng kiên quyết không rời nửa bước.Cứ như vậy, nàng vẫn là trầm mặc, nói ít đến đáng thương.Thường là hắn nói một tràng dài, nàng chỉ cần “...ừ...a..a. “đích là lấy âm thanh cho có lệ nhưng không phát biểu ý kiến.Vào phủ, tới nơi ở, người không có nhiệm vụ liền lui ra ngoài, ngay cả nữ tì hầu hạ cũng không cần, chỉ lưu lại tiểu Nam và tiểu Bắc.Đế Tuấn tự tay bế nàng xuống xe ngựa, dùng thảm bao lấy cực kì chặt chẽ, chỉ sợ thổi tới chút xíu gió.“Nương tử, ngươi hãy nghĩ ngơi cho thật tốt, đợi lát nữa vi phu giúp ngươi tắm rửa, bảo đảm sạch sẽ thoải mái.”

Quyển 2 - Chương 297: Sóng gió nổi lên (bảy)