Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 299: Sóng gió nổi lên (chín)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn đã sớm suy nghĩ cẩn thận thời điểm đối phó với nương tử của mình. Chỉ là, giảng giải đạo lí thực sự căn bản không thể thực hiện được.... ...... ....Trữ lệ đến bảy tám ngày sau, nàng rốt cục cũng hoàn toàn thanh tịnh, trợn mắt nhìn Đế Tuấn.... .....Hắn thoải mái phi người bay đến trước mặt nàng ngăn chặn, “Nương tử, nàng như thế nào lại là mệt? Ngay cả khí lực nói cũng ít..... vi phu hiểu. Ngươi cứ nhắm mắt nghỉ ngơi thật tốt, dù sao chuyện như vậy nữ nhân không cần phải động, ngoan ngoãn nằm là được rồi.“Ngươi đây là không sợ làm loại chuyện này sẽ động đến vết thương, đây không phải là không muốn ta mau lành......?” Hốc mắt ửng đỏ, nàng ô ô... nhìn hắn.......“Kĩ thuật của vi phu không phải nương tử là người hiểu rõ, trên người nương tử chỉ có một chỗ là trọng thương, chỉ cần tránh nó ra là được” Hắn thoải mái lộ ra đầu lưỡi nhẹ nhàng một vòng l**m quanh cánh môi, không khách khí chặn lại cánh môi đang lúng liếng của nàng, ánh mắt lóe lên đích kẻ trộm.“Ta không phải nghĩ vậy” Cánh ta vẫn che lấy ngực, không cho hắn có cơ hội làm loạn, Mộ Lăng Không bắt đầu giãy dụa, “Ta không thích phủ thái tử, lại càng chán ghét cái Đại Đô phồn hoa.... .... Sa hoa phú quý không phải là thứ nữ tử mồ côi như ta có thể hưởng thụ.... ..... Ta không có cái loại mệnh đó có muốn cưỡng cầu cũng không được, cuối cùng cũng chỉ có một loại kết cục...Phu quân, ta cầu xin ngươi, ngày mai cho người đưa ta đi, làm cho hai người Lăng Không chúng ta trở lại nhà chờ ngươi, cho dù bao lâu mới có thể gặp mặt ta cũng chẳng sợ”.Nàng không lựa lời nói, trong lòng hốt hoảng, không cẩn thận liền đem những điều giấu kín bấy lâu toàn bộ nói ra.Mà Đế Tuấn sắc mặt cũng lập tức vô cùng khó coi, khuôn mặt tiểu oa nhi nổi lên một vầng mưa rền gió dữ, sấm chớp.“Nương tử, nàng lại quên ước định trước đây của chính ta” Tay hắn lại lặng yên nhẹ nhàng v**t v* tóc nàng.Thật khó tưởng tượng , hắn như thế nào lại có thể khống chế cực độ tâm tình mà làm ra cái động tác ôn nhu này.
Hắn đã sớm suy nghĩ cẩn thận thời điểm đối phó với nương tử của mình. Chỉ là, giảng giải đạo lí thực sự căn bản không thể thực hiện được.
... ...... ....
Trữ lệ đến bảy tám ngày sau, nàng rốt cục cũng hoàn toàn thanh tịnh, trợn mắt nhìn Đế Tuấn.
... .....
Hắn thoải mái phi người bay đến trước mặt nàng ngăn chặn, “Nương tử, nàng như thế nào lại là mệt? Ngay cả khí lực nói cũng ít..... vi phu hiểu. Ngươi cứ nhắm mắt nghỉ ngơi thật tốt, dù sao chuyện như vậy nữ nhân không cần phải động, ngoan ngoãn nằm là được rồi.
“Ngươi đây là không sợ làm loại chuyện này sẽ động đến vết thương, đây không phải là không muốn ta mau lành......?” Hốc mắt ửng đỏ, nàng ô ô... nhìn hắn.
......
“Kĩ thuật của vi phu không phải nương tử là người hiểu rõ, trên người nương tử chỉ có một chỗ là trọng thương, chỉ cần tránh nó ra là được” Hắn thoải mái lộ ra đầu lưỡi nhẹ nhàng một vòng l**m quanh cánh môi, không khách khí chặn lại cánh môi đang lúng liếng của nàng, ánh mắt lóe lên đích kẻ trộm.
“Ta không phải nghĩ vậy” Cánh ta vẫn che lấy ngực, không cho hắn có cơ hội làm loạn, Mộ Lăng Không bắt đầu giãy dụa, “Ta không thích phủ thái tử, lại càng chán ghét cái Đại Đô phồn hoa.... .... Sa hoa phú quý không phải là thứ nữ tử mồ côi như ta có thể hưởng thụ.... ..... Ta không có cái loại mệnh đó có muốn cưỡng cầu cũng không được, cuối cùng cũng chỉ có một loại kết cục...Phu quân, ta cầu xin ngươi, ngày mai cho người đưa ta đi, làm cho hai người Lăng Không chúng ta trở lại nhà chờ ngươi, cho dù bao lâu mới có thể gặp mặt ta cũng chẳng sợ”.
Nàng không lựa lời nói, trong lòng hốt hoảng, không cẩn thận liền đem những điều giấu kín bấy lâu toàn bộ nói ra.
Mà Đế Tuấn sắc mặt cũng lập tức vô cùng khó coi, khuôn mặt tiểu oa nhi nổi lên một vầng mưa rền gió dữ, sấm chớp.
“Nương tử, nàng lại quên ước định trước đây của chính ta” Tay hắn lại lặng yên nhẹ nhàng v**t v* tóc nàng.
Thật khó tưởng tượng , hắn như thế nào lại có thể khống chế cực độ tâm tình mà làm ra cái động tác ôn nhu này.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn đã sớm suy nghĩ cẩn thận thời điểm đối phó với nương tử của mình. Chỉ là, giảng giải đạo lí thực sự căn bản không thể thực hiện được.... ...... ....Trữ lệ đến bảy tám ngày sau, nàng rốt cục cũng hoàn toàn thanh tịnh, trợn mắt nhìn Đế Tuấn.... .....Hắn thoải mái phi người bay đến trước mặt nàng ngăn chặn, “Nương tử, nàng như thế nào lại là mệt? Ngay cả khí lực nói cũng ít..... vi phu hiểu. Ngươi cứ nhắm mắt nghỉ ngơi thật tốt, dù sao chuyện như vậy nữ nhân không cần phải động, ngoan ngoãn nằm là được rồi.“Ngươi đây là không sợ làm loại chuyện này sẽ động đến vết thương, đây không phải là không muốn ta mau lành......?” Hốc mắt ửng đỏ, nàng ô ô... nhìn hắn.......“Kĩ thuật của vi phu không phải nương tử là người hiểu rõ, trên người nương tử chỉ có một chỗ là trọng thương, chỉ cần tránh nó ra là được” Hắn thoải mái lộ ra đầu lưỡi nhẹ nhàng một vòng l**m quanh cánh môi, không khách khí chặn lại cánh môi đang lúng liếng của nàng, ánh mắt lóe lên đích kẻ trộm.“Ta không phải nghĩ vậy” Cánh ta vẫn che lấy ngực, không cho hắn có cơ hội làm loạn, Mộ Lăng Không bắt đầu giãy dụa, “Ta không thích phủ thái tử, lại càng chán ghét cái Đại Đô phồn hoa.... .... Sa hoa phú quý không phải là thứ nữ tử mồ côi như ta có thể hưởng thụ.... ..... Ta không có cái loại mệnh đó có muốn cưỡng cầu cũng không được, cuối cùng cũng chỉ có một loại kết cục...Phu quân, ta cầu xin ngươi, ngày mai cho người đưa ta đi, làm cho hai người Lăng Không chúng ta trở lại nhà chờ ngươi, cho dù bao lâu mới có thể gặp mặt ta cũng chẳng sợ”.Nàng không lựa lời nói, trong lòng hốt hoảng, không cẩn thận liền đem những điều giấu kín bấy lâu toàn bộ nói ra.Mà Đế Tuấn sắc mặt cũng lập tức vô cùng khó coi, khuôn mặt tiểu oa nhi nổi lên một vầng mưa rền gió dữ, sấm chớp.“Nương tử, nàng lại quên ước định trước đây của chính ta” Tay hắn lại lặng yên nhẹ nhàng v**t v* tóc nàng.Thật khó tưởng tượng , hắn như thế nào lại có thể khống chế cực độ tâm tình mà làm ra cái động tác ôn nhu này.