Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 298: Sóng gió nổi lên (tám)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Nương tử, ngươi hãy nghĩ ngơi cho thật tốt, đợi lát nữa vi phu giúp ngươi tắm rửa, bảo đảm sạch sẽ thoải mái.” Nâng cằm lên nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Nếu nương tử vẫn một bộ dạng rầu rĩ không vui..... ta chỉ có thể xuất ra tuyệt chiêu vô song cuối cùng.”... ...... ...... .....Hắn chịu đủ rồi.... ...... ...... ........Bắt đầu từ 3 ngày trước, Mộ Lăng Không chính bộ dáng này, hỗn loạn và ngủ....Nếu như bởi vì thân thể khó chịu cũng thôi đi, cố tình chính là hắn nhìn thấu tâm tư của nàng: trốn tránh, luống cuống, còn có mấy phần giận mà không dám nói gì.Dùng cái loại phương thức xa cách, lạnh nhạt mà đối kháng, bởi vì hắn lấy tư thế ương ngạnh mang nàng về chữa thương.Nàng không muốn trở về, nhưng bản thân lại suy yếu không cách nào ngăn cản quyết định của hắn. Đế Tuấn lấy cớ, nàng không phản bác được.Trong phủ Thái tử phú quý xa hoa cùng với nàng là hai thế giới khác xa nhau.Mộ Lăng Không không thể không thừa nhận nàng có chút luống cuống.“Phu quân đừng nháo , ta có có chút mệt mỏi”Thân thể dính vào giường liền khẩn cấp hướng chăn chui vào, lưu lại cái ót cho hắn nhìn.“Chúng ta có phải hay không là đang cãi nhau?”. Đế Tuấn ghé vào tai nàng hỏi“ Không phải” Làm sao có thể nghiêm trọng như vậy, nhiều nhất chỉ là chiến tranh lạnh do nàng đơn phương khởi xướng.“Vi phu cùng nương tử ngủ ngon sao”. Hắn cúi xuống, con ngươi nhìn chăm chú sắc mặt tái nhợt của thê tử, chỉ thấy trên mặt nàng lộ rõ sự hoang mang, đau khổ, hối hận cùng bất đắc dĩ không biết làm sao.“ Bên ngoài không phải có nhiều người đang đợi ngươi, ta sợ nhất thời nóng nảy bọn họ sẽ cố xông vào”.Không cho nàng cơ hội lảng tránh, hắn liền dùng hết toàn lực hôn môi nàng, dùng hết tất cả vốn liếng hấp dẫn v**t v*, đem tất cả hỏa khí áp chế lại, lại dùng một phương thức khác phát tiết đi.Hắn thực sự đã sớm suy nghĩ và hiểu rõ, có đôi khi đối phó với nương tử nhà mình thực sự không thể bày sự thật, dùng đạo lí để thực hiện.

“Nương tử, ngươi hãy nghĩ ngơi cho thật tốt, đợi lát nữa vi phu giúp ngươi tắm rửa, bảo đảm sạch sẽ thoải mái.” Nâng cằm lên nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Nếu nương tử vẫn một bộ dạng rầu rĩ không vui..... ta chỉ có thể xuất ra tuyệt chiêu vô song cuối cùng.”

... ...... ...... .....Hắn chịu đủ rồi.... ...... ...... ........

Bắt đầu từ 3 ngày trước, Mộ Lăng Không chính bộ dáng này, hỗn loạn và ngủ....

Nếu như bởi vì thân thể khó chịu cũng thôi đi, cố tình chính là hắn nhìn thấu tâm tư của nàng: trốn tránh, luống cuống, còn có mấy phần giận mà không dám nói gì.

Dùng cái loại phương thức xa cách, lạnh nhạt mà đối kháng, bởi vì hắn lấy tư thế ương ngạnh mang nàng về chữa thương.

Nàng không muốn trở về, nhưng bản thân lại suy yếu không cách nào ngăn cản quyết định của hắn. Đế Tuấn lấy cớ, nàng không phản bác được.

Trong phủ Thái tử phú quý xa hoa cùng với nàng là hai thế giới khác xa nhau.

Mộ Lăng Không không thể không thừa nhận nàng có chút luống cuống.

“Phu quân đừng nháo , ta có có chút mệt mỏi”

Thân thể dính vào giường liền khẩn cấp hướng chăn chui vào, lưu lại cái ót cho hắn nhìn.

“Chúng ta có phải hay không là đang cãi nhau?”. Đế Tuấn ghé vào tai nàng hỏi

“ Không phải” Làm sao có thể nghiêm trọng như vậy, nhiều nhất chỉ là chiến tranh lạnh do nàng đơn phương khởi xướng.

“Vi phu cùng nương tử ngủ ngon sao”. Hắn cúi xuống, con ngươi nhìn chăm chú sắc mặt tái nhợt của thê tử, chỉ thấy trên mặt nàng lộ rõ sự hoang mang, đau khổ, hối hận cùng bất đắc dĩ không biết làm sao.

“ Bên ngoài không phải có nhiều người đang đợi ngươi, ta sợ nhất thời nóng nảy bọn họ sẽ cố xông vào”.

Không cho nàng cơ hội lảng tránh, hắn liền dùng hết toàn lực hôn môi nàng, dùng hết tất cả vốn liếng hấp dẫn v**t v*, đem tất cả hỏa khí áp chế lại, lại dùng một phương thức khác phát tiết đi.

Hắn thực sự đã sớm suy nghĩ và hiểu rõ, có đôi khi đối phó với nương tử nhà mình thực sự không thể bày sự thật, dùng đạo lí để thực hiện.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Nương tử, ngươi hãy nghĩ ngơi cho thật tốt, đợi lát nữa vi phu giúp ngươi tắm rửa, bảo đảm sạch sẽ thoải mái.” Nâng cằm lên nghiêm túc suy nghĩ một hồi, “Nếu nương tử vẫn một bộ dạng rầu rĩ không vui..... ta chỉ có thể xuất ra tuyệt chiêu vô song cuối cùng.”... ...... ...... .....Hắn chịu đủ rồi.... ...... ...... ........Bắt đầu từ 3 ngày trước, Mộ Lăng Không chính bộ dáng này, hỗn loạn và ngủ....Nếu như bởi vì thân thể khó chịu cũng thôi đi, cố tình chính là hắn nhìn thấu tâm tư của nàng: trốn tránh, luống cuống, còn có mấy phần giận mà không dám nói gì.Dùng cái loại phương thức xa cách, lạnh nhạt mà đối kháng, bởi vì hắn lấy tư thế ương ngạnh mang nàng về chữa thương.Nàng không muốn trở về, nhưng bản thân lại suy yếu không cách nào ngăn cản quyết định của hắn. Đế Tuấn lấy cớ, nàng không phản bác được.Trong phủ Thái tử phú quý xa hoa cùng với nàng là hai thế giới khác xa nhau.Mộ Lăng Không không thể không thừa nhận nàng có chút luống cuống.“Phu quân đừng nháo , ta có có chút mệt mỏi”Thân thể dính vào giường liền khẩn cấp hướng chăn chui vào, lưu lại cái ót cho hắn nhìn.“Chúng ta có phải hay không là đang cãi nhau?”. Đế Tuấn ghé vào tai nàng hỏi“ Không phải” Làm sao có thể nghiêm trọng như vậy, nhiều nhất chỉ là chiến tranh lạnh do nàng đơn phương khởi xướng.“Vi phu cùng nương tử ngủ ngon sao”. Hắn cúi xuống, con ngươi nhìn chăm chú sắc mặt tái nhợt của thê tử, chỉ thấy trên mặt nàng lộ rõ sự hoang mang, đau khổ, hối hận cùng bất đắc dĩ không biết làm sao.“ Bên ngoài không phải có nhiều người đang đợi ngươi, ta sợ nhất thời nóng nảy bọn họ sẽ cố xông vào”.Không cho nàng cơ hội lảng tránh, hắn liền dùng hết toàn lực hôn môi nàng, dùng hết tất cả vốn liếng hấp dẫn v**t v*, đem tất cả hỏa khí áp chế lại, lại dùng một phương thức khác phát tiết đi.Hắn thực sự đã sớm suy nghĩ và hiểu rõ, có đôi khi đối phó với nương tử nhà mình thực sự không thể bày sự thật, dùng đạo lí để thực hiện.

Quyển 2 - Chương 298: Sóng gió nổi lên (tám)