Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 308: Hàng đêm cùng ngủ, vu sơn mây mưa (tám)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Rất nhiều thân cận nóng bỏng như vậy, nơi nào hắn nguyện ý nhẫn nại chứ, tạm thời để tất cả xuống, chờ sau khi được thỏa mãn xong mới cho phép mình được buông thả.Nhìn nàng còn đắm mình trong k*ch t*nh, chậm chạp không có cách nào hồi hồn, hắn không nhịn được sinh ra nhiều cảm khái.''Cổ nhân không lấn được ta....''"Cái gì?" Mộ Lăng Không không hiểu, mắt phượng chớp chớp, nghi ngờ nhìn hắn.''Vợ chồng gây gổ, vẫn là lên giường hòa.'', hắn nói xong liền ôm lấy đầu để mặc cho nàng đánh, ''Này, đừng đánh mặt, chỗ này là vi phi thường dùng.''Tiểu Nam đứng ở cửa chần chờ hồi lâu, không dám đưa tay gõ cửa.Tiểu Bắc chạy tới, nhỏ giọng nói: ''Ngẩn người cái gì? Không mau báo tin cho Điện hạ.''''Ta không dám'', mặt Tiểu Nam đỏ lên, ''Vừa đúng lúc, hay là đổi cho ngươi đi.''''Gia và nương nương lại đang...''''Hừ!'' Tiểu Nam trực tiếp che miệng của hắn, tránh cho hắn lắm mồm, ''Chúng ta đợi một chút, không có động tĩnh....đoán chừng đã kết thúc, rồi ta mới gõ cửa.''Chính là như vậy, bọn họ mới không bị mắng.Đều do hoàng thượng, không tới sớm, giá lâm đúng lúc thời điểm gia đang hăng hái nhất.Nàng có sinh thêm tám cái miệng cũng không dám mở miệng.Bên trong truyền ra tiếng nói, ''Nói thầm cái gì ngoài đó, lớn tiếng chút, gia không nghe được.''Hai người nhìn nhau, cung kính nói: ''Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm.''

Rất nhiều thân cận nóng bỏng như vậy, nơi nào hắn nguyện ý nhẫn nại chứ, tạm thời để tất cả xuống, chờ sau khi được thỏa mãn xong mới cho phép mình được buông thả.

Nhìn nàng còn đắm mình trong k*ch t*nh, chậm chạp không có cách nào hồi hồn, hắn không nhịn được sinh ra nhiều cảm khái.

''Cổ nhân không lấn được ta....''

"Cái gì?" Mộ Lăng Không không hiểu, mắt phượng chớp chớp, nghi ngờ nhìn hắn.

''Vợ chồng gây gổ, vẫn là lên giường hòa.'', hắn nói xong liền ôm lấy đầu để mặc cho nàng đánh, ''Này, đừng đánh mặt, chỗ này là vi phi thường dùng.''

Tiểu Nam đứng ở cửa chần chờ hồi lâu, không dám đưa tay gõ cửa.

Tiểu Bắc chạy tới, nhỏ giọng nói: ''Ngẩn người cái gì? Không mau báo tin cho Điện hạ.''

''Ta không dám'', mặt Tiểu Nam đỏ lên, ''Vừa đúng lúc, hay là đổi cho ngươi đi.''

''Gia và nương nương lại đang...''

''Hừ!'' Tiểu Nam trực tiếp che miệng của hắn, tránh cho hắn lắm mồm, ''Chúng ta đợi một chút, không có động tĩnh....đoán chừng đã kết thúc, rồi ta mới gõ cửa.''

Chính là như vậy, bọn họ mới không bị mắng.

Đều do hoàng thượng, không tới sớm, giá lâm đúng lúc thời điểm gia đang hăng hái nhất.

Nàng có sinh thêm tám cái miệng cũng không dám mở miệng.

Bên trong truyền ra tiếng nói, ''Nói thầm cái gì ngoài đó, lớn tiếng chút, gia không nghe được.''

Hai người nhìn nhau, cung kính nói: ''Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm.''

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Rất nhiều thân cận nóng bỏng như vậy, nơi nào hắn nguyện ý nhẫn nại chứ, tạm thời để tất cả xuống, chờ sau khi được thỏa mãn xong mới cho phép mình được buông thả.Nhìn nàng còn đắm mình trong k*ch t*nh, chậm chạp không có cách nào hồi hồn, hắn không nhịn được sinh ra nhiều cảm khái.''Cổ nhân không lấn được ta....''"Cái gì?" Mộ Lăng Không không hiểu, mắt phượng chớp chớp, nghi ngờ nhìn hắn.''Vợ chồng gây gổ, vẫn là lên giường hòa.'', hắn nói xong liền ôm lấy đầu để mặc cho nàng đánh, ''Này, đừng đánh mặt, chỗ này là vi phi thường dùng.''Tiểu Nam đứng ở cửa chần chờ hồi lâu, không dám đưa tay gõ cửa.Tiểu Bắc chạy tới, nhỏ giọng nói: ''Ngẩn người cái gì? Không mau báo tin cho Điện hạ.''''Ta không dám'', mặt Tiểu Nam đỏ lên, ''Vừa đúng lúc, hay là đổi cho ngươi đi.''''Gia và nương nương lại đang...''''Hừ!'' Tiểu Nam trực tiếp che miệng của hắn, tránh cho hắn lắm mồm, ''Chúng ta đợi một chút, không có động tĩnh....đoán chừng đã kết thúc, rồi ta mới gõ cửa.''Chính là như vậy, bọn họ mới không bị mắng.Đều do hoàng thượng, không tới sớm, giá lâm đúng lúc thời điểm gia đang hăng hái nhất.Nàng có sinh thêm tám cái miệng cũng không dám mở miệng.Bên trong truyền ra tiếng nói, ''Nói thầm cái gì ngoài đó, lớn tiếng chút, gia không nghe được.''Hai người nhìn nhau, cung kính nói: ''Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm.''

Quyển 2 - Chương 308: Hàng đêm cùng ngủ, vu sơn mây mưa (tám)