Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 309: Hàng đêm cùng ngủ, vu sơn mây mưa (chín)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bên trong phòng khách, không khí hơi quỷ dị.Tiêu hoàng hậu ngồi cùng một chỗ với nàng nói chuyện riêng, mà Linh Đế đang trừng mắt lớn mắt nhỏ với hắn-----giận dỗi.Bên ngoài hoàng đế đã nghĩ thông, gặp hắn thì không tức giận, nể tình hắn lập hai công lớn nên bày khuôn mặt hòa hoãn một chút.Nhưng vừa nhìn thấy hắn đã quên hết.Tiêu hoàng hậu làm như không thấy, đem lực chú ý đặt trên người Mộ Lăng Không, không ngừng nói nàng quá gầy yếu, vì để đền bù nên ban thường nhiều bào ngư vi cá.Tiêu hoàng hậu coi như là một bà bà không thể tưởng tượng được.Lần đầu nhìn thấy nàng đã trực tiếp đón nhận nàng, làm cho người ta thấy không phải là hoàng hậu cao cao tại thượng mà là một mẫu thân.Nàng cảm thấy vô vùng ấm áp như nắng ấm mùa đông, làm cho người ta không tự chủ muốn dựa vào gần, sau đó liền đắm chìm trong loại ấm áp này, không bỏ được.Đáng tiếc có âm thanh không hài hòa vang lên.''Cửu nhi, con cố ý muốn chọc trẫm tức chết đúng không?''"Phụ hoàng nghiêm trọng."''Nhìn con bây giờ là như thế nào, thân là thái tử, không giúp cha thì thôi đi, còn không bồi trẫm nói mấy câu.''

Bên trong phòng khách, không khí hơi quỷ dị.

Tiêu hoàng hậu ngồi cùng một chỗ với nàng nói chuyện riêng, mà Linh Đế đang trừng mắt lớn mắt nhỏ với hắn-----giận dỗi.

Bên ngoài hoàng đế đã nghĩ thông, gặp hắn thì không tức giận, nể tình hắn lập hai công lớn nên bày khuôn mặt hòa hoãn một chút.

Nhưng vừa nhìn thấy hắn đã quên hết.

Tiêu hoàng hậu làm như không thấy, đem lực chú ý đặt trên người Mộ Lăng Không, không ngừng nói nàng quá gầy yếu, vì để đền bù nên ban thường nhiều bào ngư vi cá.

Tiêu hoàng hậu coi như là một bà bà không thể tưởng tượng được.

Lần đầu nhìn thấy nàng đã trực tiếp đón nhận nàng, làm cho người ta thấy không phải là hoàng hậu cao cao tại thượng mà là một mẫu thân.

Nàng cảm thấy vô vùng ấm áp như nắng ấm mùa đông, làm cho người ta không tự chủ muốn dựa vào gần, sau đó liền đắm chìm trong loại ấm áp này, không bỏ được.

Đáng tiếc có âm thanh không hài hòa vang lên.

''Cửu nhi, con cố ý muốn chọc trẫm tức chết đúng không?''

"Phụ hoàng nghiêm trọng."

''Nhìn con bây giờ là như thế nào, thân là thái tử, không giúp cha thì thôi đi, còn không bồi trẫm nói mấy câu.''

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bên trong phòng khách, không khí hơi quỷ dị.Tiêu hoàng hậu ngồi cùng một chỗ với nàng nói chuyện riêng, mà Linh Đế đang trừng mắt lớn mắt nhỏ với hắn-----giận dỗi.Bên ngoài hoàng đế đã nghĩ thông, gặp hắn thì không tức giận, nể tình hắn lập hai công lớn nên bày khuôn mặt hòa hoãn một chút.Nhưng vừa nhìn thấy hắn đã quên hết.Tiêu hoàng hậu làm như không thấy, đem lực chú ý đặt trên người Mộ Lăng Không, không ngừng nói nàng quá gầy yếu, vì để đền bù nên ban thường nhiều bào ngư vi cá.Tiêu hoàng hậu coi như là một bà bà không thể tưởng tượng được.Lần đầu nhìn thấy nàng đã trực tiếp đón nhận nàng, làm cho người ta thấy không phải là hoàng hậu cao cao tại thượng mà là một mẫu thân.Nàng cảm thấy vô vùng ấm áp như nắng ấm mùa đông, làm cho người ta không tự chủ muốn dựa vào gần, sau đó liền đắm chìm trong loại ấm áp này, không bỏ được.Đáng tiếc có âm thanh không hài hòa vang lên.''Cửu nhi, con cố ý muốn chọc trẫm tức chết đúng không?''"Phụ hoàng nghiêm trọng."''Nhìn con bây giờ là như thế nào, thân là thái tử, không giúp cha thì thôi đi, còn không bồi trẫm nói mấy câu.''

Quyển 2 - Chương 309: Hàng đêm cùng ngủ, vu sơn mây mưa (chín)