Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 363: Ẻo lả đi rồi, tiểu bạch kiểm lại tới (3)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Vợ chồng hai người giận dỗi, có lúc càng giải thích, thì càng thêm phiền.Nếu như nữ nhân chui vài ngõ cụt, mười đầu trâu kéo ở phía sau cũng không trở lại.Đế Tuấn hôn miệng nhỏ của nàng, không cần nàng nói nữa, mình cũng không muốn giải thích.Có một số việc, vẫn là dùng hành động thực tế để biểu thị đi.Giao Lương ca ~~~... . . . .Thở gấp, dây dưa, động tác có quy luật, leo đến đỉnh núi, lại chậm rãi từ trong k*ch t*nh khôi phục lại bình tĩnh.Ngoài cửa sổ, gió lạnh không biết ngừng từ lúc nào, trời còn chưa sáng, thế giới vẫn im lặng một mảnh như cũ.Hai người cuộn mình thành đoàn (hình tròn), vẫn có từng đợt mồ hôi nóng từ trong cơ thể nổi ra bên ngoài, tim thình thịch đập loạn, trong đêm khuya yên tĩnh có vẻ đặc biệt rõ ràng, căn bản không phân biệt rõ khiến người nào đó càng thêm kịch liệt.Mộ Lăng Không bắt đầu có chút tin tưởng Đế Tuấn "Trong sạch".Bởi vì hắn vừa mới dừng lại, lại có thể bắt đầu rục rịch, tay không an phận di chuyển lung tung, bờ môi lộ ra ý cười không thỏa mãn, tất cả đều là mong mỏi.Hắn vẫn là ra sức giống quá khứ.Chẳng qua, vẻn vẹn chỉ bằng điểm này liền dễ dàng tha thứ cho hắn, làm sao xứng đáng với hai tháng sợ hãi trong quá khứ.Nàng thật sự không nghĩ tới phụ hoàng, mẫu hậu của Đế Tuấn mất tích sẽ cùng Đại Tuyết Sơn kéo lên quan hệ.Nhưng cho dù vậy, cũng không có nghĩa là hắn bỏ rơi nàng, đi tìm lý do một mình.Trừ phi —— hắn vẫn còn không đủ tín nhiệm nàng, không tin nàng thật sự có thể cùng Đại Tuyết Sơn phân rõ quan hệ."Nương tử, trời sắp sáng." Hắn rúc rúc vào trong lòng nàng."Hừ, chàng phải trở về bên cạnh Nam cung Liên Nhi chứ gì? ? ?" Giọng điệu không tốt, thêm một cái cười lạnh hung ác, hắn dám gật đầu liền chờ xem."Nàng ta đã đáp ứng hai ngày sau mang vi phu lên Đại Tuyết Sơn gặp Hậu Thổ thánh mẫu, không ngoài ý muốn mà nói, ta đã có thể tìm được tin tức chính xác." Thất bại trong gang tấc như thế, dù sao vẫn có chút đáng tiếc đi.
Vợ chồng hai người giận dỗi, có lúc càng giải thích, thì càng thêm phiền.
Nếu như nữ nhân chui vài ngõ cụt, mười đầu trâu kéo ở phía sau cũng không trở lại.
Đế Tuấn hôn miệng nhỏ của nàng, không cần nàng nói nữa, mình cũng không muốn giải thích.
Có một số việc, vẫn là dùng hành động thực tế để biểu thị đi.
Giao Lương ca ~~~
... . . . .
Thở gấp, dây dưa, động tác có quy luật, leo đến đỉnh núi, lại chậm rãi từ trong k*ch t*nh khôi phục lại bình tĩnh.
Ngoài cửa sổ, gió lạnh không biết ngừng từ lúc nào, trời còn chưa sáng, thế giới vẫn im lặng một mảnh như cũ.
Hai người cuộn mình thành đoàn (hình tròn), vẫn có từng đợt mồ hôi nóng từ trong cơ thể nổi ra bên ngoài, tim thình thịch đập loạn, trong đêm khuya yên tĩnh có vẻ đặc biệt rõ ràng, căn bản không phân biệt rõ khiến người nào đó càng thêm kịch liệt.
Mộ Lăng Không bắt đầu có chút tin tưởng Đế Tuấn "Trong sạch".
Bởi vì hắn vừa mới dừng lại, lại có thể bắt đầu rục rịch, tay không an phận di chuyển lung tung, bờ môi lộ ra ý cười không thỏa mãn, tất cả đều là mong mỏi.
Hắn vẫn là ra sức giống quá khứ.
Chẳng qua, vẻn vẹn chỉ bằng điểm này liền dễ dàng tha thứ cho hắn, làm sao xứng đáng với hai tháng sợ hãi trong quá khứ.
Nàng thật sự không nghĩ tới phụ hoàng, mẫu hậu của Đế Tuấn mất tích sẽ cùng Đại Tuyết Sơn kéo lên quan hệ.
Nhưng cho dù vậy, cũng không có nghĩa là hắn bỏ rơi nàng, đi tìm lý do một mình.
Trừ phi —— hắn vẫn còn không đủ tín nhiệm nàng, không tin nàng thật sự có thể cùng Đại Tuyết Sơn phân rõ quan hệ.
"Nương tử, trời sắp sáng." Hắn rúc rúc vào trong lòng nàng.
"Hừ, chàng phải trở về bên cạnh Nam cung Liên Nhi chứ gì? ? ?" Giọng điệu không tốt, thêm một cái cười lạnh hung ác, hắn dám gật đầu liền chờ xem.
"Nàng ta đã đáp ứng hai ngày sau mang vi phu lên Đại Tuyết Sơn gặp Hậu Thổ thánh mẫu, không ngoài ý muốn mà nói, ta đã có thể tìm được tin tức chính xác." Thất bại trong gang tấc như thế, dù sao vẫn có chút đáng tiếc đi.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Vợ chồng hai người giận dỗi, có lúc càng giải thích, thì càng thêm phiền.Nếu như nữ nhân chui vài ngõ cụt, mười đầu trâu kéo ở phía sau cũng không trở lại.Đế Tuấn hôn miệng nhỏ của nàng, không cần nàng nói nữa, mình cũng không muốn giải thích.Có một số việc, vẫn là dùng hành động thực tế để biểu thị đi.Giao Lương ca ~~~... . . . .Thở gấp, dây dưa, động tác có quy luật, leo đến đỉnh núi, lại chậm rãi từ trong k*ch t*nh khôi phục lại bình tĩnh.Ngoài cửa sổ, gió lạnh không biết ngừng từ lúc nào, trời còn chưa sáng, thế giới vẫn im lặng một mảnh như cũ.Hai người cuộn mình thành đoàn (hình tròn), vẫn có từng đợt mồ hôi nóng từ trong cơ thể nổi ra bên ngoài, tim thình thịch đập loạn, trong đêm khuya yên tĩnh có vẻ đặc biệt rõ ràng, căn bản không phân biệt rõ khiến người nào đó càng thêm kịch liệt.Mộ Lăng Không bắt đầu có chút tin tưởng Đế Tuấn "Trong sạch".Bởi vì hắn vừa mới dừng lại, lại có thể bắt đầu rục rịch, tay không an phận di chuyển lung tung, bờ môi lộ ra ý cười không thỏa mãn, tất cả đều là mong mỏi.Hắn vẫn là ra sức giống quá khứ.Chẳng qua, vẻn vẹn chỉ bằng điểm này liền dễ dàng tha thứ cho hắn, làm sao xứng đáng với hai tháng sợ hãi trong quá khứ.Nàng thật sự không nghĩ tới phụ hoàng, mẫu hậu của Đế Tuấn mất tích sẽ cùng Đại Tuyết Sơn kéo lên quan hệ.Nhưng cho dù vậy, cũng không có nghĩa là hắn bỏ rơi nàng, đi tìm lý do một mình.Trừ phi —— hắn vẫn còn không đủ tín nhiệm nàng, không tin nàng thật sự có thể cùng Đại Tuyết Sơn phân rõ quan hệ."Nương tử, trời sắp sáng." Hắn rúc rúc vào trong lòng nàng."Hừ, chàng phải trở về bên cạnh Nam cung Liên Nhi chứ gì? ? ?" Giọng điệu không tốt, thêm một cái cười lạnh hung ác, hắn dám gật đầu liền chờ xem."Nàng ta đã đáp ứng hai ngày sau mang vi phu lên Đại Tuyết Sơn gặp Hậu Thổ thánh mẫu, không ngoài ý muốn mà nói, ta đã có thể tìm được tin tức chính xác." Thất bại trong gang tấc như thế, dù sao vẫn có chút đáng tiếc đi.